Không gian tối đen không một tia nắng, không khí như ngưng trệ, hít thở khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, giống như đang rơi vào trạng thái thiếu oxy trầm trọng.
Chu Lôi cũng chẳng biết đây là đâu, khi tỉnh lại, tứ chi của anh đã bị xích chặt bằng xiềng sắt.
"Ư hừ."
Chu Lôi khẽ cử động liền không nhịn được mà rên khẽ một tiếng. Anh có thể cảm nhận được cơ thể mình có nhiều chỗ bị gãy xương, cùng với đó là những vết đạn bắn vào vai và lưng.
Tuy nhiên, rõ ràng đạn đã được người ta lấy ra, vết thương cũng đã được băng bó kịp thời.
"Mẹ kiếp, là ai đã cứu mình? Đã cứu rồi thì còn xích mình lại làm cái quái gì?"
Chu Lôi đầy bụng nghi hoặc, thế nhưng xung quanh chẳng có lấy một bóng người, căn bản không có ai giải đáp thắc mắc cho anh.
Chu Lôi hồi tưởng lại tình cảnh trước khi hôn mê. Anh bị ép vào đường cùng nên phải nhảy xuống từ cửa hang, không ngừng dùng hai con dao để khống chế tốc độ rơi, nhưng ngay lúc đó, vô số viên đạn từ trên cao bắn xuống.
Để bảo toàn cái mạng nhỏ, Chu Lôi buộc phải thu dao lại, chập hai con dao đặt trên đỉnh đầu. Nhờ vậy mà giữ được cái đầu, nhưng vai và lưng thì không được may mắn như thế.
Cùng lúc đó, tốc độ rơi của Chu Lôi không còn cách nào kiểm soát được nữa, cứ thế mà rơi xuống đáy hang rồi ngất lịm đi.
Bất kể tình cảnh hiện tại ra sao, ít nhất Chu Lôi vẫn còn sống. Anh cảm thấy rất nhẹ nhõm và cũng rất cảm kích người đã cứu mình.
Ở đây không thấy được ánh mặt trời, Chu Lôi cũng chẳng biết bây giờ là mấy giờ.
"Này! Có ai không? Cho tôi xin miếng nước được không?"
Chu Lôi cố gắng gọi bằng đủ loại ngôn ngữ, nhưng vẫn không có ai đáp lại.
Chu Lôi bất lực thở dài, sau đó tập trung sự chú ý vào bên trong cơ thể. Anh không thể không khâm phục công hiệu của "Tử Thần Hoàn". Nếu không nhờ nó cải tạo, e rằng cú ngã đó đã tiễn anh đi gặp Diêm Vương rồi.
Điều đáng sợ hơn nữa là luồng khí không rõ danh tính trong cơ thể Chu Lôi vẫn đang chữa lành các vết thương! Dù quá trình này diễn ra chậm chạp, nhưng công hiệu đó thực sự tồn tại.
Mỗi sinh vật đều có cơ chế tự phục hồi, giống như tay bị thương sẽ tự lành, sốt cao có thể tiêu viêm, Tử Thần Hoàn chính là thứ khuếch đại cơ chế này lên gấp nhiều lần.
Chu Lôi cảm thấy những chỗ xương gãy đang dần trở về vị trí cũ dưới sự ép chặt liên tục của cơ bắp rắn chắc. Tất nhiên, đó là vì xương của anh chỉ bị gãy chứ không lệch quá nghiêm trọng, nếu xương đã lệch vị trí thì e rằng Tử Thần Hoàn cũng bó tay.
"Tử Thần Hoàn này thật sự huyền diệu, không biết là ai đã phát minh ra. Nếu có thể loại bỏ được tác dụng phụ của nó, e rằng đây sẽ là sự tồn tại thần thánh trong lĩnh vực y học và sinh học!"
Chu Lôi lúc này cũng chẳng biết mình nên cảm thán công hiệu của Tử Thần Hoàn hay cảm thán sự đặc biệt trong cơ thể mình nữa! Nếu không phải cơ thể anh khác người, thì sớm đã biến thành một con rối rồi, hơi sức đâu mà ngồi đây suy nghĩ vẩn vơ.
Đúng lúc Chu Lôi đang đắm chìm trong sự kinh ngạc, một cô bé bước tới.
Chu Lôi nghe thấy tiếng bước chân liền vội vàng mở mắt, cuối cùng cũng có người sống rồi!
"Cô bé, cho anh xin miếng nước được không?"
Chu Lôi thực sự quá khát. Cô bé này nhìn thấy Chu Lôi cũng không sợ hãi, cầm túi nước lên cho anh uống.
Sau khi uống đủ, Chu Lôi mới quan sát kỹ cô bé. Nhìn qua là biết cô bé là người bản địa, chừng mười hai mười ba tuổi.
Ở độ tuổi này nếu là tại Hoa Hạ, đó đều là những nàng công chúa được cưng chiều. Thế nhưng nhìn cô bé trước mắt, rõ ràng cuộc sống không mấy dễ dàng, quần áo rách rưới, còn thảm hại hơn cả A Nặc hồi còn đi ăn xin.
"Nhóc con, tại sao các người lại xích anh?"
"Vì chú không phải người tốt!"
Chu Lôi ngẩn người, sao mình lại không phải người tốt?
Chu Lôi nhìn lại bộ dạng của mình lúc này, toàn thân dính đầy máu, lại còn nhếch nhác không tả nổi, nhìn qua quả thực có chút đáng sợ.
"Nhóc con, ai là người đã cứu anh vậy?"
"Là người xấu!"
"Hả?"
Chu Lôi lại ngẩn người. Anh nhận ra mình không theo kịp nhịp điệu của cô bé này. Người xấu cứu người xấu? Đây là lý thuyết gì vậy?
Tuy nhiên, Chu Lôi cũng đoán ra được vài chuyện. Đất nước X những năm gần đây luôn chìm trong chiến loạn, dù một số thành phố còn hòa bình thì đó cũng là những nơi đặc biệt, thuộc khu vực du lịch được chính phủ bảo vệ, không phải vùng chiến sự.
Mà một cái hang lớn thế này, bên trong lại còn chứa người, nếu không phải là dân tị nạn chạy loạn vì chiến tranh, thì chắc chắn là lính đánh thuê!
Chu Lôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc cùng ánh mắt chán ghét của cô bé, đoán chừng người ở đây chính là lính đánh thuê!
Chu Lôi không biết mình đoán có đúng không, nhưng cảm thấy chắc cũng tám chín phần mười.
Cô bé đến đây là để mang thức ăn cho Chu Lôi. Với sự giúp đỡ của cô bé, Chu Lôi ăn ngấu nghiến hết sạch mọi thứ. Anh biết, chỉ có sống sót mới có hy vọng trốn thoát khỏi đây, nên bất kể thức ăn trước mắt có khó nuốt thế nào, Chu Lôi cũng phải ăn cho bằng hết.
Ăn no xong, Chu Lôi cười hì hì nhìn cô bé. Thực ra anh không biết, trên mặt mình lúc này cũng đầy vết máu, nụ cười đó trông vô cùng đáng sợ, khiến cô bé không dám ngẩng đầu nhìn anh nữa.
"Nhóc con, cháu có thể gọi người lớn đến đây không? Anh có chuyện muốn nói với người phụ trách ở đây."
Cô bé gật đầu rồi thu dọn đồ đạc rời đi. Không bao lâu sau, một người đàn ông mặc quân phục rằn ri bước tới, và người này đang đeo mặt nạ Sói Trắng!
Gã nhìn Chu Lôi với vẻ tò mò, sau đó thản nhiên nói:
"Không ngờ Sói Trắng lừng danh lại là một người gốc Hoa, thật đáng kinh ngạc!"
Chu Lôi cười khổ. Đối phương rõ ràng đang phân biệt đối xử với người gốc Hoa. Gốc Hoa thì sao? Không thể trở thành một lính đánh thuê lợi hại à?
"Không biết nên gọi các hạ thế nào?"
Chu Lôi thản nhiên hỏi, đối phương cũng rất sảng khoái đáp:
"Ta tên là Y Bản."
"Y Bản, không biết các người cứu tôi, rồi lại xích tôi ở đây là có ý gì?"
Y Bản đeo mặt nạ Sói Trắng, Chu Lôi không nhìn ra biểu cảm của gã. Y Bản nhìn Chu Lôi đầy hứng thú nói:
"Mấy ngày trước ta nghe nói Sói Trắng bị đội Mũ Nồi Đỏ vây khốn trên núi, suýt chút nữa khiến nơi ở của chúng ta bị lộ, nên mới có chút tò mò về ngươi thôi. Mặc dù đám Mũ Nồi Đỏ không nói gì nhiều, nhưng ta biết, một mình ngươi đã khiến chúng tổn thất nặng nề, e rằng nhiệm vụ lần này của chúng vì ngươi mà chẳng còn lời lãi gì. Ngươi nói xem, ngươi lợi hại như vậy, lại nổi tiếng như vậy, chắc là giàu lắm nhỉ?"
"Các người muốn tiền?"
Chu Lôi nghe giọng điệu này liền thả lỏng hơn nhiều. Chỉ cần không đòi mạng hay đòi đàn bà, muốn gì cũng được!
Đối phương gật đầu: "Dù sao chúng ta cũng cứu mạng ngươi, đưa chút tiền cảm ơn cũng là lẽ đương nhiên thôi! Còn việc xích ngươi ở đây, thực sự là vì ngươi quá lợi hại, lỡ như ngươi nảy sinh ý định giết người diệt khẩu, ta thật sự sợ đám người chúng ta không chế ngự nổi ngươi."
"Ha ha ha, Y Bản, anh nghĩ nhiều rồi. Tôi đối với bạn bè luôn rất nhiệt tình và hào phóng! Anh cứu tôi, tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện ân đền oán trả đó. Không biết Y Bản muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi chắc chắn sẽ đưa cho các người, coi như báo ân."
Y Bản nhìn Chu Lôi, suy nghĩ một hồi lâu:
"Cái đầu của ngươi trị giá hai trăm triệu ở chỗ đội Mũ Nồi Đỏ, ngươi không thể đưa ít hơn con số đó được chứ!"
Hai trăm triệu đối với Chu Lôi mà nói vẫn không thành vấn đề. Đã được người ta cứu, đưa hai trăm triệu cũng chẳng sao.
"Được! Anh yên tâm, tôi đưa anh hai trăm triệu!"
Câu trả lời dứt khoát của Chu Lôi khiến Y Bản có chút bất ngờ. Hai trăm triệu này không phải là nhân dân tệ, mà là đô la Mỹ đấy! Chu Lôi vậy mà không hề do dự liền đồng ý. Y Bản lúc này không biết Chu Lôi đang đùa giỡn mình, hay Sói Trắng thực sự giàu đến thế?
Nói Sói Trắng có nhiều tiền như vậy không thì chắc là có, dù sao cũng lăn lộn trong nghề lính đánh thuê bao nhiêu năm. Nhưng nếu phải dốc hết tâm huyết tích góp bao năm ra một lúc, sao có thể giữ được vẻ mặt thản nhiên như Chu Lôi được!
Chu Lôi nhìn Y Bản đang do dự, tò mò hỏi:
"Sao vậy? Có gì không ổn à? Chẳng lẽ các người còn muốn tăng giá?"
Y Bản lắc đầu, tăng giá thì không thể nào, vì gã biết con số này đã không hề nhỏ. Y Bản nhìn Chu Lôi hỏi lại:
"Ngươi không phải đang lừa chúng ta đấy chứ? Hai trăm triệu đối với ngươi chắc không phải số tiền nhỏ, sao ngươi lại đồng ý nhanh thế?"
Khóe miệng Chu Lôi co giật, cười khổ. Lúc này anh mới hiểu ý của đối phương, hóa ra hào phóng quá cũng thành lỗi!
Chu Lôi nhìn Y Bản, kiên nhẫn nói:
"Tôi là người luôn có ơn báo ơn, có thù báo thù. Đối với ân nhân, đưa bao nhiêu tiền cũng là xứng đáng, dù sao so với mạng sống của tôi, tiền bạc cũng không quan trọng đến thế, anh nói xem?"
Chu Lôi nhìn bộ quân phục rằn ri bẩn thỉu của Y Bản, cảm thấy họ quả thực rất nghèo. Ở đất nước X, người giàu thì cực kỳ giàu, người nghèo thì chẳng có lấy một xu! Nhìn bộ dạng này của Y Bản, Chu Lôi đoán ngay họ không phải là một tổ chức lính đánh thuê kiếm được nhiều tiền.
Ở nước X có hai loại lính đánh thuê: một loại làm việc cho người giàu, loại này thường có chút tiền; loại còn lại thực ra không hẳn là tổ chức lính đánh thuê, mà giống một tổ chức dân sự chiến đấu vì sự độc lập của quốc gia dân tộc hơn. Những người như họ thường khá nghèo, không có ai tài trợ lại còn bán mạng, chỉ có thể nhận chút tiền trợ cấp ít ỏi từ chính phủ. Trong mắt Chu Lôi, những người này thực sự hơi ngốc.
Lời của Chu Lôi khiến Y Bản bán tín bán nghi. Chu Lôi tò mò hỏi:
"Các người cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"
"Mua vũ khí! Đánh trận thì cần phải có vũ khí!"
Mắt Chu Lôi sáng lên. Cần vũ khí là tốt rồi! Gia tộc Ni-cô-la của anh đã liên hệ xong xuôi, nhưng khâu phân phối bên dưới thì vẫn chưa tìm được mối, Y Bản trước mắt chẳng phải là đối tác sẵn có hay sao!
Chu Lôi nghiêm túc nói với Y Bản:
"Tôi có thể trực tiếp cung cấp vũ khí cho các người! Tôi có cả một hệ thống kênh phân phối hoàn chỉnh!"
"Ngươi nói cái gì?"
Lần này Y Bản thực sự kinh ngạc. Gã không ngờ Sói Trắng không chỉ là một lính đánh thuê xuất sắc, mà còn là một tay buôn vũ khí! Lúc này gã dường như hiểu tại sao Chu Lôi lại không quan tâm đến hai trăm triệu đó rồi. Kinh doanh vũ khí lợi nhuận cao thế nào chứ, hai trăm triệu đối với anh ta chẳng khác nào hạt cát trong sa mạc.
Tội nghiệp Y Bản không hề biết rằng, Chu Lôi đến tận bây giờ còn chưa bán được một món vũ khí nào!