Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 7124 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 63
chuẩn bị (2)

❊ ❊ ❊

Ban đầu Cố Yến không nhúc nhích, Yên Tuy Chi theo ánh mắt hắn nhìn ngón tay của mình.

“Nhìn cái gì, có bụi hả?” Anh cuộn tròn đầu ngón tay lại một chút, rụt về.

Cố Yến nghe vậy thì đôi mắt động một cái, cũng thu về. Hắn khởi động xe, đặt kiểu lái thông minh, vừa chọn mục tiêu vừa nói: “Tôi chỉ nhìn một chút, tay dài mới có thể tiêu mà không biết đếm.” Yên Tuy Chi: “…” Mặc dù bị Cố Yến nhìn chằm chằm cũng không phải bởi vì có bụi bẩn, nhưng Yên Tuy Chi vẫn ma sát đầu ngón tay một chút, lấy một cái khăn giấy sạch sẽ trong hộp được cung cấp sẵn trong xe ra, không nhanh không chậm lau ngón tay.

Mỗi lần anh làm loại động tác này đều có vẻ thờ ơ. Giống như là quá mức nhàm chán, tùy ý tìm ít chuyện giết thời gian vậy.

Trước kia ở trong phòng làm việc của viện trưởng cũng giống vậy — mỗi lần anh xử lý xong một đống công việc, cũng sẽ đẩy quang não ra một bên, rồi nhìn màu xanh bên ngoài cửa sổ để thả lỏng mắt. Mỗi lần như vậy, anh đều ngồi dựa trên cái ghế bành rộng lớn, vừa ưu nhã lại ung dung thong thả lau sạch ngón tay mình từng chút một.

Cũng không biết đây là thói quen anh hình thành lúc nào.

Thành thật mà nói, rất nhiều học sinh trong lúc vô tình nhìn thấy đều cho rằng tư thế như vậy rất là cảnh đẹp ý vui, sẽ mang đến cho người ta cảm giác viện trưởng cực kỳ chú trọng vẻ lịch sự sạch sẽ.

Duy chỉ có một lần Cố Yến hỏi anh, “Tại sao phải chà xát ngón tay?” Lúc đó Yên Tuy Chi mệt mỏi nhìn một đống tài liệu, còn chưa tháo kính xuống, đôi mắt đẹp ẩn sau tròng kính hơi cong, đáp: “Xem tài liệu mệt mỏi, tạm thời hoạt động một chút.” Nhiều năm sau, cho đến bây giờ, Cố Yến mượn kính chiếu hậu nhìn anh một cái, thả lỏng mi tâm vừa nhíu ra, “Thầy…” “Ừ?” Yên Tuy Chi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn nhau với hắn từ trong kính chiếu hậu, sau đó gấp khăn giấy khử độc đã dùng xong lại, ném vào thùng rác trong xe.

“Được rồi, không sao.” Xe đã được thiết lập kiểu lái mẫu, không cần Cố Yến làm gì nữa. Vì vậy hắn mở màn hình máy thông minh ra, chuyển cho Yên Tuy Chi số tiền đặt cọc phòng khách sạn. Sau khi chuyển xong, hắn nhìn số tiền cũng không tính là lớn kia, hơi trầm ngâm.

Trong khoang xe, máy thông minh của Yên Tuy Chi vang lên một tiếng, một con số nhắc nhở số tài khoản còn lại trong thẻ tài sản hiện lên, lại biến mất rất nhanh.

Yên Tuy Chi ngồi phía sau nhìn sang, có lẽ là do góc độ anh ngồi, toàn bộ hình thức bảo mật màn hình ảo trên máy thông minh của Cố Yến không hề có tác dụng với anh, nội dung trên màn hình đập vào mắt Yên Tuy Chi rất rõ.

Cố Yến mở giao diện sổ tay thực tập sinh ra.

Ánh mắt Yên Tuy Chi động một chút, rơi vào gò má nghiêng của Cố Yến, “Mặc dù như vậy có chút không lễ phép, nhưng tôi vẫn muốn nói là tôi vô tình nhìn thấy màn hình của cậu.” “…” Ngón tay Cố Yến ngừng một lát, mí mắt hơi nâng, nhưng không nhìn sang đã thu về. Ngón tay đang do dự xem có nên tắt màn hình hay không.

“Có thể cái suy đoán này có chút tự mình đa tình.” Yên Tuy Chi suy nghĩ một chút, “Cậu đang muốn tìm trong sổ tay thực tập sinh một lí do hợp lí để đến đón… ông thầy nghèo khổ vất vả của cậu sao?” Lúc nói mấy chữ “nghèo khổ vất vả”, anh không nhịn được bật cười, giống như cảm thấy loại từ này rơi vào trên người mình có cảm giác vi diệu hoang đường, nhưng lại không đến nổi buồn phiền. Anh giống như đang xem một vở kịch không liên quan đến mình, thậm chí còn cảm thấy thật hài hước.

Cuối cùng Cố Yến vẫn phải nâng mắt lên.

Hắn cũng chưa hoàn toàn quay hẳn lại, chỉ nghiêng mặt, ánh mắt hơi lệch sang đây một chút. Nhất định phải nói, tầm mắt của hắn rơi lên chỗ nào đó trên lưng ghế, hoặc là trên cửa sổ.

Nhưng Yên Tuy Chi lại cảm giác được dư quang khóe mắt hắn rơi vào trên người mình.

Hình như hắn đang cân nhắc nên trả lời câu hỏi của Yên Tuy Chi như thế nào, có thể muốn giễu cợt sỉ vả, nhưng lại bởi vì một ít nguyên nhân nên có chút do dự.

Yên Tuy Chi rất quen thuộc với vẻ mặt này, nhiều năm trước lúc còn ở trường học Cố Yến cũng đều như vậy. Cái này cũng không dễ thấy trên người bạn học Cố lạnh như băng, cho nên mỗi lần nhìn thấy, giáo sư Yên với bản tính có chút vô liêm sỉ luôn muốn cà khịa sương sương.

Vì vậy anh lại bồi thêm một câu: “Giống như 10000 xi tai nạn lao động lần trước ấy? Sau đó tôi rảnh rỗi đi tra chút, cái chân kia chỉ mất 6000 thôi.” “…” Lời này vừa ra, luật sư Cố không chút do dự thu hồi toàn bộ màn hình, tựa như nhìn sổ tay thực tập sinh lâu một chút cũng có thể bị mù vậy.

Nhìn thấy Cố Yến đóng màn hình, Yên Tuy Chi lại cười một cái.

“Nếu quả thật thầy không có chuyện gì làm, tôi đề nghị thầy tỉnh lại một chút.” Kính chiếu hậu chiếu ra khuôn mặt vô cảm của Cố Yến, “Theo tốc độ này, số tiền còn lại kia của thầy không đủ sống đến ngày mai.” “Không sao, cô Fizz đã nói rồi, ngày mai tiền ủy thác của vụ án này sẽ được chuyển đến.” Yên giáo sư vô cùng lạc quan.

Cố Yến: “…” Lối sống được ngày nào hay ngày nấy này, mà nếu tài chính không cẩn thận chậm mất một ngày sẽ có thể chết đói, hắn quả thực không còn lời gì để nói nữa.

Kiểu lái thông minh tự có cảm ứng và hệ thống dẫn đường, không hề như tự lái cần phải phối hợp cả cửa kính xe và kính chiếu hậu hai bên để quan sát đường xá. Cho nên dưới cơn mưa như thác đổ, mỗi một cánh cửa kính xe đều bị nước chảy làm cho mơ hồ, ngăn cách tất cả ở bên ngoài.

Chạng vạng tối trong loại thời tiết này luôn đen sì như đã vào đêm, ngoài cửa sổ luôn có ánh đèn xẹt qua rất nhanh.

Yên Tuy Chi chống cằm, an tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn vẻ mặt của anh thì rất khó đoán được anh đơn giản là mất tập trung hay đang suy nghĩ về vụ án của Trần Chương, hay chỉ là nhìn cảnh đêm với ánh đèn mơ hồ không rõ.

“Cố Yến.” Anh nhìn cảnh đêm một lát, bỗng nhiên lên tiếng.

Cố Yến ngồi phía trước đang tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, hành trình không ngừng nghỉ hai ngày qua khiến cho hắn ít có thời gian nghỉ ngơi. Có lẽ là bên trong xe khép kín, không gian yên tĩnh cách biệt với tiếng mưa rơi ngoài xe, khiến cho người ta cảm thấy buồn ngủ khó hiểu, hắn không mở mắt, chỉ đáp một tiếng thật thấp: “Nói.” “Thật ra thì tôi rất vui khi vào luật sở Nam Thập Tự.” Yên Tuy Chi nói nhẹ nhàng, “Đương nhiên là có rất nhiều nhân tố và cơ duyên trùng hợp ở bên trong.” Có vẻ Cố Yến đã buồn ngủ, một lát sau mới lại đáp một tiếng. Nhưng bởi vì quá ngắn ngủi, nghe giống như là cũng không tin cách giải thích của Yên Tuy Chi.

“Nhưng tôi rất vui khi gặp được cậu mà không phải là ai khác.” Yên Tuy Chi nói, “Bởi vì cậu rất mềm lòng…” Anh cười một chút, giống như đùa giỡn nói, “Cho dù không thích hay không ưa ai, cũng không đành lòng nhìn người ta bị vùi lấp trong khốn khó, nếu có thể giúp được thì nhất định sẽ giúp.” Lần này, người ngồi trước im lặng rất lâu, lâu đến mức Yên Tuy Chi cho là hắn đã ngủ, giọng nói trầm thấp mới vang lên, mang theo vẻ mông lung mỏi mệt, “Nói cũng không đúng lắm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »