Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6495 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 17
bệnh viện (4)

❊ ❊ ❊

Y tá nói trong lòng nói viết rất đẹp mà, không nhìn ra sai chỗ nào.

Phần họ tên của bệnh nhân lại trống một lần nữa, Cố Yến cầm bút điền hai chữ “Nguyễn Dã” vào.

Y tá nhìn ngang nhìn dọc cũng không hiểu rõ, hai chữ này sao có thể nhầm với “Yên” được. Nhưng mà cô cũng không lắm mồm, chỉ suy trì vẻ xinh đẹp rạng rỡ đứng chờ một bên.

Rất nhanh Cố Yến đã điền xong một tờ đơn, đưa ra rồi đi sang một bên.

Y tá dùng ngón tay thao tác rất nhanh trên điện toán quang.

Không lâu sau, đã hiện ra thông báo giám định thân phận trong ghi chép của bệnh viện Xuân Đằng thành công. Chỉ là cái tên “Nguyễn Dã” này, giao diện ghi chép chữa bệnh rất sạch sẽ, không hề có một lịch sử nào.

Không có ở bệnh viện Xuân Đằng, cũng không có ở các bệnh viện khác.

Điều này thật sự quá không bình thường.

“A…” Y tá sững sờ nhìn giao diện, cô theo bản năng khởi động lại mấy lần, lầm bầm nói: “Sao lại không tìm được gì thế này?” Cố Yến lướt mắt qua màn hình, trên mặt không có bao nhiêu kinh ngạc.

Máy thông minh trên ngón tay đột nhiên rung lên, Cố Yến lấy tai nghe màu trắng từ trong túi áo ra, vừa nhận tin vừa nói với y tá: “Ghi xong chưa?” Y tá thấy hình như hắn đang bận rộn, cũng không quan tâm đến phần lịch sử trống không kia nữa, gật đầu rồi thoát khỏi giao diện, mỉm cười nói: “Xong rồi, có thể đến chỗ đóng phí để trả tiền.” “Cảm ơn.” Cố Yến vừa nói, vừa dùng ngón tay gõ vào nút kích hoạt giọng nói: “A lô, Joe?” “Oa! Cố bận rộn cậu còn có lúc rảnh rỗi tiếp tôi!” Người bên kia cười ha ha.

Cố Yến “ừ” một tiếng: “Vì không thấy người điện tới.” Joe: “Ý cậu là sao, nếu thấy người điện tới thì sao?” Cố Yến nói: “Từ chối không tiếp.” Joe: “…Giỏi cho một tên bận rộn hạng nhất. Tôi gọi cho cậu để xác nhận lần nữa, ngày 5 hôm đó cậu thật sự không tới đảo Yaba sao?” Cố Yến mở toàn bộ giao diện tin tức liếc nhìn múi giờ của các hành tinh khác nhau, nói: “Không đi, phải ra tòa.” Joe còn chưa từ bỏ ý định: “Hiếm lắm tôi mới mở tiệc ăn mừng một lần đấy nhé, một ngày quan trọng với tôi như vậy mà cậu nỡ nhẫn tâm không đến sao? Mùng 5 không được thì mùng 4 cũng được mà! Lâu lắm rồi tôi không thấy cậu rồi đấy! Nếu mà không gặp nữa là cậu sẽ mất đi người bạn này cho coi.” “Mùng 4?” Cố Yến lại nhìn thời khóa biểu trong ngày, còn chưa kịp trả lời, đối phương lại mở miệng:

“Trời má, bên cạnh cậu có nhiều người lắm sao? Ồn thế, cậu đang ở đâu đấy?” Cố Yến đáp: “Tửu Thành.” “Cậu đến Tửu Thành làm gì? Hô hấp không khí mới mẻ à?” Cố Yến: “…” Hắn suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Nhận một vụ án ở đây, thuận tiện xem một vở kịch.” Thấy rằng Cố đại luật sư một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều nói về vụ án, Joe cũng không có hứng thú với lần này lắm. Hắn ta tò mò vế sau hơn, “Xem kịch gì? Cậu còn có thời gian rảnh đi xem kịch, tôi có nghe lầm không. Ở Tửu Thành có rạp hát bình thường sao? Vở kịch gì?” “Bộ đồ mới của hoàng đế.” Joe: “??” Cố Yến đi tới chỗ thu phí, âm thanh nhắc nhở vang lên một tiếng, cửa sổ trong tay phun ra một đống thuốc ào ào: “Thuốc của ngài đã xuất kho, mời kiểm tra kĩ lại lần nữa.” Joe càng mờ mịt: “Thuốc? Không phải cậu đang xem kịch sao? Sao tôi lại nghe thấy âm thanh ở bệnh viện, cậu đi Xuân Đằng à?” “Ừ.” Cố Yến bình tĩnh nói, “Hoàng đế bị bỏng chân, đi mua cho hắn tí thuốc.” Joe: “??????” Cố Yến lấy thuốc, tắt giao diện xem giờ trong máy thông minh đi: “Mùng 3 mùng 4 tôi rảnh buổi chiều, cậu đều ở đảo Yaba?” Joe vừa nghe, lập tức nói: “Ở! Dĩ nhiên là ở, tôi ở đảo Yaba ở một tháng nữa mới về. Cứ quyết định như vậy đi, mùng 5 nhiều người, tôi biết cậu cũng lười gặp, mùng 3 cậu tới, không cần lo ăn ở, cậu chỉ cần đến là được.” Lúc Cố Yến trở lại phòng khám, Yên Tuy Chi đã hẹn ngày với bác sĩ kia rồi. Vết bỏng đến mắt cá chân đã được bôi thuốc quấn băng mỏng lại, không dễ chạm đất nên chỉ có thể nâng hai chân, nhưng cái này không gây trở ngại cho Yên đại giáo sư ung dung bình tĩnh trò chuyện vui vẻ với người ta chút nào.

Thật giống như cái chân kia không phải là của anh vậy.

Bác sĩ kia cười nói, “Mẹ tôi cũng họ Nguyễn, nói không chừng còn là người một nhà tám trăm năm trước với cậu đấy.” Tám trăm năm trước không có người làm quen như vậy.

Cố Yến vào cửa, đặt thuốc lên đùi Yên Tuy Chi, rũ mắt nhìn điện toán quang trong tay bác sĩ.

Yên Tuy Chi đang liếc nhìn những thứ thuốc kia, liền nghe bác sĩ nói: “Chờ một chút, bên y tá bên vừa gửi giao diện thông tin của cậu, đợi tôi ghi chép vào hồ sơ khám bệnh đã.” Joshua · Dale là một tên đã không nói thì thôi, hễ mở mồm lại như cái chày gỗ, cậu ta giơ cái móng vuốt đang bị băng bó lên, liếc mắt nhìn điện toán quang trong tay bác sĩ, “ồ” một tiếng: “Nhìn anh cũng không dễ đánh lắm, cơ thể cũng tốt lạ thường, chưa từng có ghi chép khám bệnh gì luôn?” Cậu ta vừa nói vừa dùng một loại ánh mắt “khó tin” quan sát trên dưới Yên Tuy Chi một lát, bĩu môi: “Đúng là gặp quỷ, tôi còn cho là mình đã ít lắm rồi chứ.” Bác sĩ vốn cũng không để ý tới điều này, bị con gấu xiếc Joshua nhắc tới mới dừng tay lại: “Ô — đúng vậy, tôi mới phát hiện, cậu chưa từng có ghi chép khám bệnh nào hết.” Yên Tuy Chi: “…” Nếu có một sợi dây, anh đã treo ngược cái thằng Joshua này lên quất cho mấy cái rồi.

Anh liếc nhìn Cố Yến theo bản năng, chỉ thấy Cố đại luật sư cũng đang cau mày nhìn về phía mình.

Yên Tuy Chi nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, cười khan một tiếng: “Đừng nói nữa, mấy ngày trước bị ăn trộm theo dõi, trộm một đống đồ lớn của tôi thì không nói, sợ bị theo dõi nên tôi mới xóa hết các thông tin đi. Lúc tôi làm lại thì vẫn để trống nhiều thứ, cũng không biết là không phải đồng bộ lại sẽ gây ra phiền phức.” Dù sao bác sĩ cũng không phải làm điều tra, nghe thấy Yên Tuy Chi nói vậy, hiển nhiên đã bị thu hút sự chú ý lên người “tên trộm”, nói: “Tháng 11 cũng gần cuối năm rồi, quả thật đã đến mùa trộm vặt, vẫn nên để ý một chút, tôi nhìn cậu có vẻ giống sinh viên? Sau khi tốt nghiệp cũng nên chọn một khu phố an toàn mà ở.” Yên Tuy Chi cười cười, dư quang thấy Cố Yến thu hồi ánh mắt, giống như cũng chấp nhận cách anh giải thích.

Bác sĩ kia nhìn một cái giao diện trống không cũng không quen lắm, lúc viết kết quả chẩn đoán, cứng rắn viết một thành ba, cuối cùng nhìn cũng không còn gai mắt nữa.

Yên Tuy Chi gật đầu cười với hắn một cái, lòng nói bác sĩ này thật sự nên nhận huân chương y đức, giúp bệnh nhân cái cần giúp, nghĩ cho bệnh nhân cái cần nghĩ, quá là biết thông cảm cho người khác.

Bác sĩ điền xong kết quả chẩn đoán, chỉ đống thuốc trên đùi Yên Tuy Chi rồi nói với Cố Yến: “Dùng thuốc màu đỏ này trước, vết thương trên tay đứa nhỏ này không nặng lắm, bôi hai ngày là được. Chân phải bôi bốn ngày. Sau đó chuyển sang thuốc màu xanh, bôi đến khi không nhìn ra sẹo nữa thì thôi. Một tuần sau quay lại khám, nhưng mà chắc lúc đó sẽ là bác sĩ khác, hôm nay tôi chỉ từ trung tâm đến đây chữa thôi, sáng mai về rồi.” Yên Tuy Chi: “…” Bác sĩ nhìn tôi nói là được rồi mà.

Bác sĩ dặn dò xong, cười với bọn họ rồi nhấn chuông, dãy số xếp hàng bên ngoài lại chuyển thành số khác.

Ba người cầm thuốc chuẩn bị đi ra cửa, Yên Tuy Chi chống bàn đứng lên, cái chân bị thương hơi dùng lực là đau như bị kim đâm. Trong nháy mắt anh cau mày lại một cái, rồi lại khôi phục lại sắc mặt bình thường, muốn đi ra ngoài như vậy.

Kết quả còn chưa bước đi, đã bị Cố Yến cầm lấy cổ tay.

“Sao thế?” Yên Tuy Chi sửng sốt, lại khoát tay áo nói: “Không sao, chỉ là vết thương ngoài da, cũng không phải gãy chân, còn phải đỡ sao?” “Cái chân này khó dùng lực, cậu định nhảy ra ngoài, hay là khập khiễng ra ngoài?” Yên Tuy Chi tưởng tượng ra hình ảnh đó một chút, quả thật không dễ coi, rất khó đi sao cho ưu nhã, vì vậy chỉ đành phải nhíu mày, nắm tay Cố Yến mượn lực đi ra ngoài.

Viện trưởng cũng là một viện trưởng thú vị, chân cũng sắp bị luộc chín đến nơi rồi mà còn quan tâm đến việc không thể đi quá xấu xí, vì vậy mỗi bước đi của anh đều rất ổn định, chính là đi rất chậm, nửa ngày mới ra khỏi cửa phòng bệnh.

Bọn họ vừa đi tới cửa, chỉ thấy một bác sĩ tóc xoăn vội vã tới, mang theo cả gió, vạt áo blouse trắng cũng bay lên. Bác sĩ tóc xoăn kia bị bọn Yên Tuy Chi cản một chút ở cửa, nghiêng người đi vào phòng bệnh, “Lâm, bận sao?” Bác sĩ tóc xoăn vừa nói, lại như nhớ tới cái gì quay đầu nhìn Yên Tuy Chi một cái, ánh mắt quét qua cái chân bị thương của Yên Tuy Chi, lại dừng trên mặt anh chốc lát.

Cuối cùng, gã thu hồi ánh mắt, nói với bác sĩ chữa cho Yên Tuy Chi: “Vừa rồi bị bỏng trên tầng ba?” Bác sĩ Lâm gật đầu một cái, “Sao trông anh vội thế?” “À không, vừa rồi trung tâm…” … Yên Tuy Chi phải mất 5 phút mới đến được phòng truyền nước của bệnh viện Xuân Đằng, Joshua · Dale thiếu chút nữa phải quỳ xuống: “Tôi còn có thể bò qua lại hai lần rồi đấy.” Giáo sư Yên thờ ơ nói: “Thế sao? Vậy cậu bò cho tôi nhìn một chút.” Joshua · Dale: “…” Cậu ta nghiêng đầu tiến vào phòng truyền nước, đón em gái Rosi đã truyền nước xong ra, xanh mặt tiếp tục theo Yên Tuy Chi lết ra ngoài cửa bệnh viện.

Lúc ra cửa, Cố Yến lên trước gọi xe.

Yên Tuy Chi đang đợi tài xế, theo bản năng quay đầu nhìn tòa nhà kia một cái.

Có lẽ ánh mắt của con người có bản năng, dù sao liếc mắt một cái anh đã thấy được một người đang đứng bên cửa sổ tầng ba – thiếu niên vừa hất nước sôi vào bọn họ.

Sau đó anh mới nhớ tới, thiếu niên kia là người nhà duy nhất của người bị hại Kitty · Bell, sau khi hất nước sôi đã bị người của cảnh đội lôi đi, có lẽ lúc này vừa bị dạy dỗ xong, đang đưa mắt nhìn “thằng cặn bã” trong lòng cậu ta rời đi.

Yên Tuy Chi nhìn hai lần mới quay đầu lại, chỉ thấy Joshua · Dale cũng đang quay đầu về, khí thế tổng sỉ vả người khác vừa rồi cũng biến mất. Cậu ta cúi đầu rũ mắt, sắc mặt rất khó nhìn, có chút âm trầm lại có chút oan ức.

“Sao vừa nãy anh lại nói với người của cảnh đội là cậu ta bị trượt chân?” Joshua trầm giọng nói.

“Bởi vì vụ án còn chưa xong, không thích hợp để người thân của người bị hại tích tụ nhiều tức giận hơn, đây là bất lợi với việc xét xử.” Yên Tuy Chi nhẹ nhàng nói, tỏ ra không thèm để ý, nhưng ánh mắt trầm tĩnh nhìn hư không phía xa một chút, giống như có chút xuất thần, “Chuyện như vậy chuyện tôi đã thấy rất nhiều, biết xử lý như thế nào thì tốt hơn, cậu còn nhỏ, lần tới… Đừng làm thêm loạn, im miệng là được rồi.” Joshua · Dale: “…” Cmn còn có lần sau sao?!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »