“Ngươi muốn đánh cược với ta?”
Phong Vô Trần kinh ngạc nhìn Từ Ảnh, không ngờ hắn lại tự tin vào thực lực của mình đến vậy.
Phong Vô Trần liếc nhìn La Thiên Phong, lạnh lùng hỏi: "Chính hắn đã đồng ý, lời nói có giá trị chứ? Ngươi là chưởng giáo, ngươi trả lời ta đi."
"Ngươi cần loại dược thảo nào?" La Thiên Phong hỏi. Trước đó, thuộc hạ đã báo rằng Phong Vô Trần đến tìm dược thảo, hắn tò mò không biết là loại thảo dược gì mà phải tìm đến tận Tây Hải.
"Cửu Thải Phượng Vĩ Diệp." Phong Vô Trần cười nói.
"Cửu Thải Phượng Vĩ Diệp?” Vừa nghe Phong Võ Trần nói vậy, sắc mặt của La Thiên Phong và sáu vị Đại trưởng lão lập tức thay đổi.
Nhìn vẻ kinh ngạc của họ, rõ ràng họ biết đến sự tồn tại của loại dược thảo này.
"Cửu Thải Phượng Vĩ Diệp là dược liệu luyện chế Cửu phẩm đan dược, ngươi muốn nó để làm gì?" Đại trưởng lão Tô Bất Phàm cau mày hỏi.
Tô Bất Phàm là Luyện Đan Sư mạnh nhất của Tây Hải giáo, cảnh giới đã đạt đến Bát phẩm.
"Ta muốn làm gì không liên quan đến các ngươi, các ngươi chỉ cần trả lời có dám đáp ứng hay không là được." Phong Vô Trần ngạo mạn nói, ra vẻ coi thường Từ Ảnh.
“Ha hai Hay cho một tên cuồng vọng Phong Võ Trần, ta ngược lại muốn xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh. Nếu ngươi có thể thắng Từ Ảnh, đừng nói một cây, mười cây ta cũng cho ngươi!” La Thiên Phong cười lớn.
"Đây là lời ngươi nói." Phong Vô Trần cười lạnh.
"Bọn hắn mắc câu rồi!" Xích Hoàng mừng thầm trong lòng.
Phong Vô Trần cố ý tỏ ra cuồng vọng, ngông cuồng, mục đích là để dụ La Thiên Phong mắc câu, như vậy sẽ giúp bọn họ tiết kiệm thời gian tìm kiếm dược thảo.
"Ra tay đi, để ta xem thiên tài mạnh nhất Tây Hải giáo có thực lực gì." Phong Vô Trần cười nhạt, từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ ngạo mạn, hống hách.
"Ông ông!"
Từ Ảnh không nói lời thừa, sức mạnh khủng khiếp của Hóa Thần cảnh ngũ trọng bùng nổ, ánh sáng xanh chói lòa bắn thẳng lên trời, không gian trong phạm vi vạn trượng sụp đổ từng lớp, hòn đảo khổng lồ cũng rung chuyển, mặt biển xung quanh cuộn trào dữ dội.
Khí tức của Từ Ảnh trong nháy mắt tăng vọt lên đỉnh cao của Hóa Thần cảnh lục trọng.
"Thật đáng sợ! Thực lực của Từ Ảnh càng ngày càng kinh khủng!" Đám giáo đồ Tây Hải giáo kinh hãi nuốt nước bọt.
Từ Ảnh quả thực là một thiên tài hiếm có, tuổi còn trẻ đã đạt đến tu vi đáng sợ như vậy, so với Lãnh Hồn, thiên tài số một của đại lục, còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
"Ông ông!"
Phong Vô Trần cũng không chịu thua kém, thúc giục Diệt Thế Chi Lực và Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ hai, khí tức điên cuồng tăng vọt, khí thế bành trướng, khiến người ta kinh hãi.
"Hóa Thần cảnh tam trọng! Hắn lại là Hóa Thần cảnh tam trọng! Khó trách có thể một quyền trọng thương Hóa Thần cảnh nhất trọng!"
"Thật đáng tiếc, Hóa Thần cảnh tam trọng, căn bản không thể địch lại Từ Ảnh!"
"Không đúng, khí tức của tiểu tử này đang tăng lên, đây là loại lực lượng gì?"
Đám người Tây Hải giáo kinh hồ.
"Đây là Thái Cổ lực lượng! Chắc chắn không sai! Tiểu tử này quả thật không đơn giản, đối mặt với Từ Ảnh mà không hề sợ hãi, hắn hẳn là có thực lực đánh bại Từ Ảnh?" La Thiên Phong cau mày thầm nghĩ, trong lòng vô cùng kinh ngạc, cảm thấy không thể nhìn thấu Phong Vô Trần.
"Ông ông!"
Kỳ Lân Chiến Giáp và Long Thần Quyền Bộ được tế ra, khí tức của Phong Vô Trần lại một lần nữa tăng vọt, trong nháy mắt đạt đến đỉnh cao của Hóa Thần cảnh lục trọng.
"Thần Khí!" Nhìn thấy Kỳ Lân Chiến Giáp và Long Thần Quyền Bộ, La Thiên Phong và sáu vị Đại trưởng lão không thể ngồi yên, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi, mắt mở to hết cỡ.
"Tiểu tử kia lại có hai kiện Thần Khí! Hắn rốt cuộc là ai?" Một vị trưởng lão kinh hãi, toàn thân run rẩy.
La Thiên Phong chấn động nói: "Hắn rốt cuộc là ai? Không chỉ có Thái Cổ lực lượng, lại còn có Thần khí! Kẻ này tuyệt đối không phải người bình thường, rốt cuộc là người của thế lực nào?"
"Khí tức của tiểu tử kia... Lại tăng lên tới Hóa Thần cảnh lục trọng đỉnh phong!"
"Chuyện này sao có thể... Tăng lên ba cảnh giới, gần bốn cảnh giới sức chiến đấu!"
"Thần Khí! Chưởng giáo vừa nói hắn có Thần Khí!"
Giờ khắc này, tất cả mọi người của Tây Hải giáo đều trợn mắt há hốc mồm, trong lòng dậy sóng.
Sắc mặt Từ Ảnh trở nên vô cùng ngưng trọng, giờ hắn mới hiểu vì sao Phong Vô Trần lại ngông cuồng, hống hách đến vậy, vì sao lại tự tin như thế.
Bởi vì Phong Vô Trần có vốn liếng để ngông cuồng, hống hách, với thực lực khủng bố như vậy, phóng tầm mắt ra toàn bộ đại lục, khó mà tìm được ai cùng trang lứa có thể địch lại.
"Ta sẽ ra tay, ngươi nên cẩn thận." Phong Vô Trần cười nhạt, đôi mắt lóe lên vẻ tàn ác, đôi cánh đen đột nhiên rung lên, một tiếng nổ vang chấn động, Phong Vô Trần dùng tốc độ kinh khủng lao đi, khí thế bàng bạc.
"Thật nhanh!" Từ Ảnh cau mày.
"Ông ông!"
Phong Vô Trần xuất hiện trong nháy mắt, một quyền mạnh mẽ đánh về phía Từ Ảnh, Từ Ảnh hung hăng nghênh đón, một tiếng nổ vang, năng lượng hủy diệt cuồng bạo, khiến đám giáo đồ Tây Hải giáo phải lùi lại.
"Cái gì? Đây là loại lực lượng gì? Lại bá đạo như vậy." Sau cú va chạm, Từ Ảnh hoảng hốt, hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng bá đạo cưỡng ép xâm nhập vào cơ thể, nắm đấm hơi đau nhức.
Từ Ảnh vội vàng thúc giục chân nguyên để chống lại chân nguyên bá đạo xâm nhập vào cơ thể.
"“Hừ hừi Quả nhiên không tệ, so với đám phế vật kia mạnh hơn nhiều." Phong Vô Trần cuồng ngạo cười lạnh, sau đó lại triển khai thế công hung mãnh.
"Ầm ầm ầm!"
"Ông ông!"
Trận chiến ác liệt diễn ra, Phong Vô Trần lấy công làm thủ, điên cuồng tấn công, chiêu nào chiêu nấy đều hung ác, bá đạo, Từ Ảnh thì cắn răng chịu đựng, những tiếng nổ vang vọng khắp hòn đảo, năng lượng khủng khiếp như những cơn sóng dữ, lớp này đến lớp khác cuộn trào.
"Ực..."
Nhìn trận chiến kịch hệt, đám giáo đồ Tây Hải giáo kinh hãi tột độ, sắc mặt tái nhợt, toàn thân run rẩy, không nói nên lời.
La Thiên Phong và sáu vị Đại trưởng lão cũng trợn mắt há hốc mồm, không ai ngờ tới sức chiến đấu của Phong Vô Trần lại hung hãn đến đáng sợ như vậy.
"Thân thể thằng này thập phần cường đại, quả thực là một con quái vật!" Từ Ảnh tức giận nói, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Sau chưa đầy hai phút giao chiến ác liệt, Từ Ảnh dần dần rơi vào thế hạ phong, gần như không thể chống đỡ được những đòn tấn công hung mãnh của Phong Vô Trần.
"Hừ hừ! Nếu ngươi chỉ có chút bản lĩnh đó, vậy thì quá khiến ta thất vọng rồi, thiên tài mạnh nhất Tây Hải giáo, cũng chỉ có vậy thôi." Phong Vô Trần cười lạnh, ánh mắt khinh thị không thể che giấu.
Cuồng vọng! Quả thực cuồng vọng đến cực điểm!
"Thằng nhãi ranh kia lại xem thường Từ Ảnh! Thật quá đáng!"
"Trên đời sao lại có kẻ cuồng vọng đến thế?"
Sự cuồng vọng của Phong Vô Trần khiến đám người Tây Hải giáo nổi trận lôi đình.
Từ Ảnh nheo mắt, hàn quang lập lòe, sát khí tăng lên gấp bội, phẫn nộ đã kích thích tiềm năng của hắn, một luồng sức mạnh đáng sợ hơn bùng nổ.
"Thí Nguyệt Trảm Hồn Kiếm!" Từ Ảnh giận đữ gầm lên, tế ra một thanh tiên kiếm, khí tức tăng vọt, phá tan Hóa Thần cảnh thất trọng.
"Phong Vô Trần, chọc giận Từ Ảnh, đối với ngươi không có lợi gì đâu." La Thiên Phong lạnh lùng nói.
"Vậy sao? Đáng tiếc chút thực lực đó của hắn, ta căn bản không để trong lòng." Phong Vô Trần cuồng ngạo nói.