"Tự tìm đường chết”
Sắc mặt Phong Vô Trần rốt cục trở nên âm trầm, đôi mắt lóe lên sát khí hung ác. Hắn vung tay, trực tiếp hút lão giả về phía mình.
"Ta có cả vạn cách để ngươi sống không bằng chết, đừng hối hận!"
Phong Vô Trần hung hăng nói, ngọn lửa Ô Hỏa đáng sợ lan ra, bao trùm toàn thân lão giả.
"A..."
Ô Hỏa vô tình thôn phệ, lão giả thống khổ hét thảm, liều mạng giãy giụa.
"Hóa Thần cảnh cửu trọng cũng chỉ có thế." Liễu Thanh Dương chế giễu, không hề mảy may thương cảm.
Long Hoàng lắc đầu: "Quả là gian ngoan, thà chết cũng không chịu nói. Phong huynh đệ, tiễn hắn lên đường đi, đừng lãng phí thời gian. Chỉ còn một ngày nữa, Vô Tận Chi Uyên sẽ đóng cửa."
"Long Hoàng huynh nói phải, lãng phí thời gian với hắn, chi bằng tự chúng ta đi tìm." Bách Lý Úc Phong tán thành gật đầu.
"Phong ca ca, xem nhẫn trữ vật của hắn, nếu có Hổ Phách Thạch thì khỏi cần hỏi." Lăng Tiêu Tiêu nhắc nhở.
Lời của Lăng Tiêu Tiêu khiến sắc mặt lão giả đại biến, ánh mắt hung ác trừng Lăng Tiêu Tiêu.
"Ý kiến hay." Phong Vô Trần cười lạnh, lập tức cưỡng ép xóa đi Linh Hồn Ấn Ký trên nhẫn trữ vật của lão giả.
Ngay khi Phong Vô Trần định xem xét nhẫn trữ vật, lão giả hoảng hốt kêu lên: "Chậm đã! Ta nói! Ta nói!"
Nghe vậy, Phong Vô Trần cười lạnh: "Thấy ta định xem nhẫn trữ vật của ngươi thì khẩn trương như vậy, vừa rồi chết sống không chịu nói, xem ra trong nhẫn trữ vật của ngươi có không ít bảo bối trân quý nhỉ."
"Điện chủ, thấy lão vương bát đản này khẩn trương như vậy, ta đoán Hổ Phách Thạch nhất định ở trong nhẫn trữ vật của hắn!" Bắc Đẩu Diễm khẳng định.
“Dừng tay! Mau dừng tay!" Lão giả cố nén đau đớn rống to, ruột gan nóng như lửa đốt.
Đáng tiếc Phong Vô Trần không để ý, trực tiếp xem xét nhẫn trữ vật. Dù sao đã cho lão giả cơ hội, chỉ là hắn không biết trân trọng mà thôi.
"Chậc chậc, quả nhiên có không ít bảo bối. Khó trách ngươi khẩn trương như vậy. Nhẫn trữ vật to lớn như vậy, rõ ràng chứa đầy bảo bối. Những thiên tài địa bảo này đều tìm được ở Vô Tận Chi Uyên à? Ta không khách khí đâu, ta thích nhất lấy bảo bối của người khác." Phong Vô Trần cười nói, vừa nói vừa điên cuồng thu hết bảo bối của lão giả, hoàn toàn không cần sự đồng ý của hắn.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi dừng tay cho ta! Dừng tay!" Lão giả lòng đang rỉ máu, điên cuồng gào thét.
"Dược liệu trân quý thật không ít, còn có tiên quyết, Tiên Khí, không hổ là cường giả Hóa Thần cảnh cửu trọng, bảo bối vô số." Phong Vô Trần vừa kiểm kê bảo bối, vừa cười nói, không để ý tiếng gào thét của lão giả.
Phong Võ Trần không chút khách khí, điên cuồng thu hết. Chỉ cần là thiên tài địa bảo hữu dụng cho tu luyện, Phong Vô Trần đều không bỏ qua.
"Nhiều bảo bối vậy? Phong đại ca, có Tiên Khí áo giáp không?" Liễu Thanh Dương hưng phấn hỏi.
"Thật đúng là có một cái, Lưu Ly Thất Bảo Giáp!" Phong Vô Trần cười nói, ném áo giáp cho Liễu Thanh Dương.
"Hỗn đản!" Thấy bảo bối của mình bị Phong Vô Trần tặng người, lão giả giận tím mặt, nhưng bất lực.
"Trung phẩm Tiên Khí! Tuyệt vời! Có Lưu Ly Thất Bảo Giáp này, phòng ngự của chúng ta nhất định mạnh hơn, ha ha!" Liễu Thanh Dương kích động nhận chủ trước mặt lão giả đang lòng rỉ máu.
"Ồ? Còn có một đôi giày chiến!" Phong Vô Trần kinh ngạc.
"Điện chủ! Cho ta! Ta muốn giày chiến! Ta còn muốn tiên quyết!" Bắc Đẩu Diễm vội vàng nói, mặt đầy hưng phấn.
"Cầm lấy đi!" Phong Vô Trần vung tay, một đôi giày chiến bay về phía Bắc Đẩu Diễm.
"Long Thần Minh chủ, còn Tiên Khí không? Cho ta một cái!" Lăng Vũ Phong kích động hỏi.
"Điện chủ, ta cũng muốn tiên quyết!" Diệp Thiên Uy cũng vội vàng mở miệng.
Tiên quyết, Tiên Khí lên tiếp được đưa ra, lão giả khóc không 1a nước mắt, hối hận đến xanh cả ruột.
"Lão sư, còn Hổ Phách Thạch không?" Trương Quân Lan kích động hỏi.
"Lão quái vật này khẩn trương cái nhẫn trữ vật của hắn như vậy, ngươi nghĩ có không?" Phong Vô Trần cười hỏi, nụ cười rạng rỡ.
Dứt lời, trên lòng bàn tay Phong Vô Trần, bảy khối Hổ Phách Thạch lơ lửng.
"Vạn năm Hổ Phách Thạch!" Thấy Hổ Phách Thạch, Long Hoàng và những người khác kinh hô.
"Bảy khối! Nhiều vậy! Khó trách lão vương bát đản này chết sống không chịu nói!” Trương Quân Lan kinh ngạc đến suýt lồi cả mắt.
"Hỗn đản! Đó là Hổ Phách Thạch của ta!" Lão giả gào thét về phía Phong Vô Trần.
"Trước kia là của ngươi, bây giờ là của ta, ngươi có thể chết được rồi." Phong Vô Trần cười lạnh, bàn tay nắm chặt, Ô Hỏa lập tức bùng lên.
"A..." Lão giả hét thảm, giãy giụa, thể xác và linh hồn càng ngày càng suy yếu.
"Lão vương bát đản, bây giờ hối hận thì đã muộn...!" Liễu Thanh Dương cười lạnh chế giễu.
"Lão phu thành quỷ cũng không tha cho các ngươi!” Lão giả nổi giận gầm thét, sát khí ngút trời.
Nhưng linh hồn suy yếu, căn bản không thể chống lại Linh Hồn Lực của Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần không chút lưu tình, cuối cùng dưới sự thôn phệ của Ô Hỏa, lão giả tan thành mây khói.
Phong Vô Trần vung tay, thu Ô Hỏa vào cơ thể, cười lạnh: "Tự ngươi muốn chết, trách ai được."
Lão giả trong lòng hối hận không kịp. Sớm đáp ứng thì có lẽ đã sống sót, đáng tiếc không biết trân trọng cơ hội.
"Long Hoàng huynh, Thiên Lan cô nương, Bách Lý huynh, Tiêu Tiêu, mỗi người mang một khối Hổ Phách Thạch về, ba khối còn lại ta có việc dùng." Phong Vô Trần nói, chia bốn khối Hổ Phách Thạch.
"Tuyệt vời! Có khối Hổ Phách Thạch này, cha ta có thể đột phá tam chuyển cảnh giới! Đến lúc đó dù Ma Quân phá phong ấn đi ra, cũng không có gì phải sợ. Đa tạ Phong huynh đệ!" Long Hoàng kích động nói.
"Đa tạ." Bách Lý Úc Phong và Phượng Thiên Lan cảm tạ.
Phong Vô Trần cười: "Không cần khách khí, đã nói chia đều thì chia đều, đây là của các ngươi. Bây giờ vẫn còn chút thời gian, mọi người tu luyện đi. Linh khí ở Vô Tận Chi Uyên đặc thù, có trợ giúp rất lớn cho tu luyện. Ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi đây."
Phong Vô Trần sau đó chia cho mọi người rất nhiều thiên tài địa bảo, không hề độc chiếm.
Chuyến đi Vô Tận Chi Uyên này có thể nói là một đại thu hoạch.
Không chỉ tìm được Vạn năm Hổ Phách Thạch cực kỳ trân quý hiếm thấy, mà còn có được dược liệu và thiên tài địa bảo, những bảo bối này đủ để giúp Long Thần Điện lớn mạnh thực lực.
"Nếu luyện chế Hổ Phách Thạch thành đan dược, công hiệu nhất định sẽ mạnh hơn. Lớn như vậy, chắc có thể luyện chế mười viên hổ phách đan." Phong Vô Trần âm thầm tính toán.
Ba khối Hổ Phách Thạch, Phong Vô Trần định cho Cuồng Báo một khối để tu luyện, còn hai khối thì luyện chế thành đan dược!
Thời gian một ngày trôi qua, Phong Vô Trần và những người khác đã ra khỏi Vô Tận Chi Uyên.
Nhiều cường giả cũng lục tục rời đi. Nếu không kịp, phải ở lại Vô Tận Chi Uyên hàng trăm năm, chờ lần mở ra tiếp theo mới có thể thấy ánh mặt trời.
"Phong Vô Trần, các ngươi cuối cùng cũng ra rồi!"
Phong Vô Trần vừa ra khỏi Vô Tận Chi Uyên, bên tai đã vang lên âm thanh lạnh băng chói tai, sát khí đáng sợ cũng theo đó ập đến.