Phong Võ Trần một quyền đánh trọng thương cường giả Thiên Cực cảnh cửu trọng, thực lực hung hãn chấn nhiếp đám giáo đồ Tây Hải giáo.
Không có thực lực, không ai dám ra tay.
"Thằng nhãi ranh ngông cuồng, để ta thử xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh." Một giọng nói lạnh băng vang lên, một nam tử Hóa Thần cảnh nhất trọng lướt lên không trung, toàn thân sát khí.
Nghe vậy, Phong Vô Trần liếc xéo gã, cười lạnh: "Thực lực của ngươi cũng thường thôi."
"Láo xược!" Nam tử âm trầm giận dữ, nắm đấm siết chặt.
"Ông ông!"
Lực lượng khủng bố của Hóa Thần cảnh nhất trọng bộc phát, nam tử đột nhiên đạp chân lên không, một tiếng nổ vang dội, như mãnh hổ xuống núi, thân hình hóa thành một đạo tia chớp màu xanh bắn tới, khí thế khủng bố chấn động không gian, mặt biển cuồn cuộn dữ dội.
"Hừ!" Phong Vô Trần vẫn không hề biến sắc, ngông cuồng đến cực điểm.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Trong chớp mắt, nam tử tung một quyền hung mãnh vào ngực Phong Vô Trần, tiếng nổ kinh thiên động địa, thế công cực kỳ hung hãn.
"Hừ! Ngay cả một quyền của ta cũng không..." Đánh trúng Phong Vô Trần, nam tử đắc ý cười lạnh, nhưng chưa dứt lời, nụ cười trên mặt hắn lập tức biến thành kinh hãi.
"Quả nhiên, chẳng có chút cảm giác gì, yếu đến đáng thương." Phong Vô Trần cười lạnh chế nhạo, một quyền này đối với hắn chẳng khác nào gãi ngứa.
"Không có cường giả Hóa Thần cảnh lục trọng, căn bản không thể đánh bại điện chủ." Xích Hoàng khẽ lắc đầu.
"Sao có thể...” Nam tử kinh hãi tột độ, không thể tin được, một kích toàn lực lại không thể lay chuyển Phong Võ Trần dù chỉ một bước.
"Oanh!"
"Phốc!"
Phong Vô Trần đột nhiên tung một quyền đánh tới, một tiếng nổ vang, lực lượng bá đạo khiến nam tử phun máu, thân hình như tia chớp đen bay ngược ra xa.
Hóa Thần cảnh nhất trọng không chịu nổi một kích!
"Tê..."
Đám giáo đồ Tây Hải giáo lại hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt tái mét, đầy vẻ kinh hãi.
"Hóa Thần cảnh nhất trọng cũng bị hắn một quyền đánh trọng thương, tiểu tử này rốt cuộc tu vi gì?" Một trưởng lão kinh hãi.
"Thật khó tin, Lý Thành dốc toàn lực tấn công, hắn lại chẳng hề hấn gì!" Đại trưởng lão cũng kinh ngạc thốt lên.
"Chỉ bằng vào sức mạnh thân thể, một quyền lại có lực lượng đáng sợ đến vậy." La Thiên Phong ngây người, chưa từng thấy hậu bối trẻ tuổi nào khủng bố đến thế.
Đám giáo đồ Tây Hải giáo nhốn nháo, tiếng kinh hô vang vọng cả hòn đảo.
Một quyền đánh trọng thương Hóa Thần cảnh nhất trọng, một lần nữa chấn nhiếp mọi người.
"Tây Hải giáo toàn lũ phế vật à? Không có một ai đánh được." Phong Vô Trần thất vọng lắc đầu, ngông cuồng tột độ.
"Ê! Ngươi là chưởng giáo Tây Hải giáo hả? Thế lực lớn như vậy, không có nổi một thiên tài thực lực cường đại sao? Gọi tên thiên tài lợi hại nhất của các ngươi ra đây, lũ phế vật khác dẹp đi." Phong Vô Trần hấc cằm về phía La Thiên Phong, ngông nghênh hỏi, ra vẻ thất vọng.
Thái độ của Phong Vô Trần hết sức ngạo mạn, chẳng coi chưởng giáo Tây Hải giáo ra gì.
"Xích Hoàng, điện chủ có phải quá ngông cuồng rồi không? Lỡ chọc giận mấy lão quái vật kia, chúng ta chẳng phải xong đời?" Bạch Diệt lo lắng hỏi nhỏ.
"Không đâu, điện chủ làm vậy vì năm xưa chưởng giáo Tây Hải giáo cũng từng như thế, chưởng giáo Tây Hải giáo thấy lại hình ảnh năm xưa của mình, ít nhiều gì cũng có chút cảm xúc và hồi ức." Xích Hoàng cười đáp.
Nhìn Phong Vô Trần hồi lâu, La Thiên Phong không tài nào đoán được thân phận của gã.
"Thằng nhãi ranh, ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của bổn giáo, ngươi tên gì?" La Thiên Phong hỏi, rõ ràng rất hứng thú với Phong Vô Trần.
"Phong Vô Trần." Phong Vô Trần ngạo nghễ đáp.
"Nhớ năm xưa, bổn giáo cũng ngông cuồng ngạo mạn như ngươi, đi khắp đại lục khiêu chiến thiên tài của các thế lực lớn, không một trận thua, uy chấn đại lục. Ngươi khiến bổn. giáo thấy lại chính mình năm xưa, không sợ trời không sợ đất." La Thiên Phong nói.
"Đáng tiếc ngươi không nên đến Tây Hải giáo, vì đây là con đường chết." Giọng La Thiên Phong bỗng trở nên lạnh lẽo.
"Vậy sao? Ta ngược lại muốn xem là con đường chết như thế nào." Phong Vô Trần cười tà, chẳng những không sợ mà còn ngông cuồng hơn.
"Từ Ảnh, giết tiểu tử này." La Thiên Phong lạnh lùng ra lệnh.
"Hưu!"
Lời vừa đứt, một thân ảnh đột ngột xuất hiện trên không hòn đảo, tốc độ cực kỳ khủng bố, khí tức đáng sợ lan tỏa.
Người đến là một nam tử trẻ tuổi, trạc tuổi Lãnh Hồn, nhưng thực lực mạnh hơn Lãnh Hồn rất nhiều.
Tu vi của Từ Ảnh đã đạt đến Hóa Thần cảnh ngũ trọng!
"Từ Ảnh? Chưởng giáo không nói đùa chứ? Lại gọi Từ Ảnh ra tay?"
"Đối phó một thằng nhãi ranh ngông cuồng, cần đến Từ Ảnh ra tay?"
"Từ Ảnh là Hóa Thần cảnh ngũ trọng, đủ sức đối kháng với Hóa Thần cảnh thất trọng, thực lực khủng bố như vậy, giết thằng nhãi kia chẳng khác nào bóp chết một con kiến!"
Lời của La Thiên Phong khiến đám người Tây Hải giáo kinh hô.
Từ Ảnh, Hóa Thần cảnh ngũ trọng, thiên tài mạnh nhất Tây Hải giáo, thực lực cực kỳ cường đại.
"Từ Ảnh mới đến Tây Hải giáo hơn mười năm trước, giờ đã trở thành thiên tài mạnh nhất, đủ sức đối kháng với trưởng lão, thằng nhãi kia chết chắc rồi!" Một giáo đồ hả hê cười lạnh.
"Ở Tây Hải giáo, không ai dám đắc tội Từ Ảnh, thằng nhãi kia xui xẻo rồi." Tên khác cười lạnh nói.
“Ta nghe nói Từ Ảnh lai lịch không nhỏ, không biết là đệ tử của thế lực nào." Một người khác nói.
Sự xuất hiện của Từ Ảnh khiến đám người Tây Hải giáo vừa sợ hãi vừa mong chờ.
"Hóa Thần cảnh ngũ trọng! Tây Hải giáo quả nhiên không đơn giản, tên này rất mạnh." Xích Hoàng cau mày.
"Người này không đơn giản, cho người ta cảm giác bất an." Loạn Thần kinh hãi, thần sắc căng thẳng.
Phong Vô Trần đánh giá Từ Ảnh, dù đã nhìn ra tu vi của đối phương, gã vẫn không hề biến sắc, vẫn giữ vẻ ngông cuồng ngạo mạn.
"Thiên tài mạnh nhất Tây Hải giáo sao? Cuối cùng cũng có một kẻ ra hồn, hy vọng đừng làm ta thất vọng, đừng để ta một quyền hạ gục." Phong Võ Trần cười lạnh, chiến ý bùng nổ.
"Hy vọng ngươi có bản lĩnh đó." Từ Ảnh lạnh lùng nói, khí tức của hắn mang đến cảm giác nguy hiểm tột độ.
"Phong Vô Trần, ngươi nên cẩn thận, đừng coi thường Từ Ảnh, nếu không ngươi chết cũng không biết vì sao." La Thiên Phong cười lạnh.
"Ồ? Mạnh đến vậy sao?" Phong Vô Trần cười lạnh, nhìn La Thiên Phong, nói: "Này, chúng ta cá cược đi, nếu ta đánh bại hắn, các ngươi giúp ta tìm một loại dược liệu, nếu ta thua, muốn chém giết thế nào tùy thích, thế nào? Ngươi dám cá không?"
"Điện chủ cuối cùng cũng sập bẫy!" Xích Hoàng kích động.
Nghe Phong Vô Trần tự tin nói vậy, Từ Ảnh khẽ nhíu mày, hàn khí trong mắt càng thêm đữ đội.
Chưa đợi La Thiên Phong lên tiếng, Từ Ảnh đã lạnh lùng nói: "Ta cá cược với ngươi!"