Cường giả Ma tộc toàn bộ rút lui, mọi người ở đây mới thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng cũng được thả lỏng.
Đại chiến cuối cùng đã kết thúc.
Cuộc chiến tàn khốc vô tình với thương vong thảm trọng cho cả hai bên, máu chảy thành sông, cả Thánh Hồn học phủ nồng nặc mùi máu tươi.
Tuy cường giả Ma tộc đã rút lui, nhưng vẫn để lại nỗi kinh hoàng trong lòng mọi người.
Cũng may Cuồng Báo chỉ bị hút một lượng tinh huyết, chứ không bị bắt đi.
Kết cục như vậy đã là may mắn lắm rồi.
Nếu không có Cuồng Báo dốc toàn lực trọng thương hai trong số Tam Hồn Ma tộc, thêm vào sự trợ giúp kịp thời của Long Tiễn và các cường giả Long tộc, e rằng Long Thần liên minh và Thánh Hồn học phủ đã bị hủy diệt dưới tay Ma tộc.
Sau khi cường giả Ma tộc rời đi, thân ảnh Viêm Long cũng biến mất.
"Long Tiễn thúc thúc, thương thế của người thế nào?" Lăng Tiêu Tiêu lo lắng hỏi Long Tiễn.
Long Tiễn lau vết máu trên khóe miệng, ngưng trọng đáp: "Ta không sao. Mục đích của Ma tộc là Thái Cổ hung thú và Thái Cổ lực lượng. Lần này chúng không thành công, chắc chắn sẽ có lần sau. Mong chư vị cẩn trọng."
Nói xong, Long Tiễn liếc nhìn Phong Võ Trần rồi cùng các cường giả Long tộc rời đi.
"Viêm Long, để mắt tới Huyết Ma!" Phong Vô Trần truyền âm.
"Điện chủ!" Diệp Thiên Uy và những người khác lo lắng vội vã đến bên cạnh Phong Vô Trần.
"Điện chủ, thương thế của người thế nào rồi?" Xích Hoàng sốt sắng hỏi.
Phong Vô Trần lắc đầu: "Ta không sao."
Phong Võ Trần không lo lắng cho thương thế của mình, điều hắn bận tâm là vì sao Huyết Ma lại lấy máu của Cuồng Báo.
Phong Vô Trần vung tay, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp bay ra, thu Hắc Ám ma báo vào trong tháp.
Nhìn mọi người, Phong Vô Trần nghiêm giọng nói: "Trận chiến này chỉ mới bắt đầu. Hôm nay mọi người đều đã biết sự tồn tại của Ma tộc. Thực lực của Ma tộc vô cùng đáng sợ. Chúng ta phải tập hợp toàn bộ lực lượng để chống lại chúng. Nếu không tiêu diệt Ma tộc, đại lục này vĩnh viễn không có ngày yên bình."
"Ngưng tụ sức mạnh, tiêu diệt Ma tộc!"
"Ngưng tụ sức mạnh, tiêu diệt Ma tộc!"
Mọi người Long Thần liên minh đồng thanh hô vang, thanh thế rung trời, vang vọng khắp dãy núi.
"Minh chủ, mục đích của Ma tộc chẳng phải là bắt Thái Cổ hung thú sao? Vì sao Huyết Ma chỉ lấy máu của Cuồng Báo?" Vân Du Tử nghi hoặc hỏi Phong Vô Trần.
Câu hỏi của Vân Du Tử cũng là thắc mắc của tất cả mọi người.
Nghe vậy, Phong Vô Trần khẽ lắc đầu: "Ta cũng không rõ. Nhưng có một điều chắc chắn, việc Ma tộc tấn công Thánh Hồn học phủ, tuyệt đối không đơn giản chỉ là cướp tinh huyết của Cuồng Báo."
Hình Thiên suy đoán: "Có lẽ Ma tộc đã sớm có sự chuẩn bị kỹ càng, làm hai tay, mục tiêu của chúng là cả học phủ và Thái Cổ hung thú."
"Học phủ có bảo bối gì sao?” Vong Cửu Trọng nghỉ hoặc hỏi. Hắn không thể nghĩ ra học phủ có bảo bối gì khiến thế lực khủng bố như Ma tộc để mắt đến.
Nghe Vong Cửu Trọng nói, mọi người cũng đều nghi hoặc.
Vân Du Tử và các trưởng lão nghĩ đi nghĩ lại cũng không thể nghĩ ra có bảo bối kinh thiên động địa nào.
Nếu không có bảo bối, vậy thì là nguyên nhân khác.
Nhưng không ai đoán ra được, không ai biết mục đích thực sự của Ma tộc.
"Bất kể mục đích của Ma tộc là gì, quan trọng nhất bây giờ là mau chóng đưỡng thương." Phong Võ Trần nghiêm túc nói.
Đại chiến kết thúc, các thế lực lớn của Long Thần liên minh ai về nhà nấy chữa thương.
Phong Vô Trần và mọi người nhanh chóng trở về Long Thần Điện, lo lắng cho sự an nguy của nơi này, không biết tình hình ra sao.
Đại chiến ở Long Thần Điện cũng đã kết thúc. May mắn có Trương Thiên Vân và các cường giả kịp thời trở về trợ giúp, Long Thần Điện không có nhiều thương vong.
Cuối cùng Tam Mục Ma Viên ra tay đả thương Lãnh Vân Không, mới đẩy lui được đại quân Thần Vương Thần Điện.
Long Thần Điện bình an vô sự, Phong Vô Trần và mọi người hoàn toàn yên tâm.
...
Trong cung điện ở lãnh địa Ma tộc, lửa giận ngút trời bao trùm.
Tộc nhân Ma tộc nơm nớp lo sợ, mặt mũi tràn đầy kinh hãi.
"Huyết Ma! Ngươi đừng quên, chúng ta là ân nhân cứu mạng của ngươi! Năm đó nếu không phải chúng ta cứu ngươi, ngươi đã sớm chết rồi! Hôm nay ngươi dám bỏ mặc sống chết của chúng ta!" Trong đại điện, Ma Thiên Lượng giận dữ quát Huyết Ma, vẻ mặt dữ tợn.
Ma Vân nghiến răng phẫn nộ: "Ngươi căn bản không coi chúng ta ra gì! Nếu Phong Vô Trần không dừng tay, chúng ta đã chết đưới kiếm của hắn!"
"Huyết Ma! Không có Tam Hồn chúng ta, ngươi có ngày hôm nay sao?" Ma Thiên Võng nổi giận nói.
Tam Hồn Ma tộc càng nói càng kích động, càng phẫn nộ.
Ma Trọng và các cao tầng khác không ai dám xen vào.
"Là ta không đúng, là ta không đúng, Tam lão bớt giận." Huyết Ma cười xòa, từng bước đi xuống, cười làm lành: "Chẳng phải lúc đó ta lấy đại cục làm trọng sao? Có ta ở đây, với thực lực của ta, lẽ nào lại để Phong Vô Trần thừa cơ xông vào? Càng không bỏ mặc sống chết của Tam lão."
Dừng một chút, Huyết Ma tiếp tục cười: "Hơn nữa lúc ấy Long Thiên Chiến đã đến rồi, ta cảm nhận được khí tức của hắn. Nếu không nhanh chóng vây khốn Cuồng Báo để rút máu, thì trận chiến này của chúng ta uổng phí rồi. Nếu lúc đó ta chọn đối phó với Phong Võ Trần, Tam lão cảm thấy Long Thiên Chiến sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?"
Nghe đến đó, Tam Hồn Ma tộc không thể phản bác. Tuy biết Huyết Ma đang kiếm cớ, nhưng lại thấy hắn nói có lý.
"Hôm nay đã lấy được máu của Cuồng Báo, chúng ta đã thành công một nửa. Đại nghiệp của Ma tộc sẽ sớm hoàn thành thôi. Tam lão cứ an tâm dưỡng thương tu luyện, mọi việc còn lại giao cho ta." Huyết Ma tự tin nói, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
"Hừ! Chúng ta tạm tin ngươi lần này! Nếu còn lần sau nữa, đừng trách chúng ta vô tình! Chúng ta đã có thể giúp ngươi có được ngày hôm nay, cũng có khả năng hủy hoại ngươi!" Ma Thiên Lượng hung ác nói, lời nói đầy uy hiếp.
"Ta biết, ta biết, Tam lão cứ hảo hảo dưỡng thương tu luyện, chờ xem kịch vui." Huyết Ma cười làm lành.
Tam Hồn Ma tộc lúc này mới bỏ qua, rồi rời đi.
"Hừ! Ba lão già chết tiệt này lại dám uy hiếp ta, thật không biết sống chết! Tạm cho các ngươi sống thêm một thời gian, đợi bổn tọa thành công, việc đầu tiên là phế bỏ các ngươi!" Tam Hồn Ma tộc vừa đi, mặt Huyết Ma lập tức trở nên lạnh băng, đôi mắt ẩn chứa sát ý.
Nhìn Ma Trọng, Huyết Ma nói: "Ma Trọng trưởng lão, các ngươi bị thương không nhẹ, lui xuống chữa thương đi. Trong thời gian này không có việc gì khác, các ngươi không cần nhúng tay vào nữa, ta sẽ phái người khác đi làm."
"Vậy Âm Dương thế gia thì sao, hộ pháp định thế nào?" Ma Trọng hỏi.
"Lão quái vật của Âm Dương thế gia có chút tính khí. Bọn chúng muốn động thủ thì cứ để bọn chúng động thủ, tiêu diệt Long Thần liên minh cũng không có gì bất lợi cho chúng ta, các ngươi lui xuống đi." Huyết Ma khoát tay.
"Vâng!" Ma Trọng và những người khác cung kính đáp, rồi rời khỏi đại điện.
Cùng lúc đó, một hộ vệ tiến vào đại điện, cung kính bẩm báo: "Khởi bẩm hộ pháp, Thiếu chủ Âm Dương thế gia cầu kiến."
"Âm Dương Thiên Hồn?" Huyết Ma hơi sững sờ, nghi ngờ nói: "Tiểu tử này đến Ma tộc làm gì?"