"Quỷ Húc Chiến Thần!"
Khâu Bất Phàm và những người khác lo lắng kêu lên, vô cùng khẩn trương.
"Cổ Tiên Tôn đại nhân, Quỷ Húc Chiến Thần thế nào rồi? Có thể cảm ứng được khí tức của hắn không?" Thiên Ngân hộ pháp lo lắng hỏi.
"Quỷ Húc Chiến Thần đã có thể phát giác ra lực lượng mà Diệp Hồng Vân giăng ra, và vừa rồi không hề né tránh, hẳn là không sợ thứ lực lượng này." Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn ngưng trọng nói, nhưng giọng điệu vẫn còn chút không chắc chắn.
Sát trận Bàn Cổ giới, uy lực thật đáng sợ.
Dù thực lực của Quỷ Húc đã cường đại đến mức áp chế được Diệp Hồng Vân, nhưng đối mặt với cỗ lực lượng trận pháp cường đại này, không ai đám chắc Quỷ Húc có thể chịu đựng được.
"Quỷ Húc, dám cuồng vọng tự đại trước mặt ta, ngươi có gánh nổi hậu quả không?" Diệp Hồng Vân đắc ý cười lạnh, như thể đã thấy trước cảnh Quỷ Húc thảm bại.
"Lực lượng trận pháp của Bàn Cổ giới quả thực cường đại, nhưng đáng tiếc, không dễ dàng giết được ta như ngươi nói đâu!" Giữa những rung động của năng lượng hủy diệt, bỗng nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của Quỷ Húc.
"Cái gì?" Nụ cười đắc ý trên mặt Diệp Hồng Vân lập tức cứng đờ.
Một cơn bão táp quét qua, thổi tan những rung động năng lượng, Quỷ Húc hoàn hảo không tổn hao gì xuất hiện ở vị trí cũ, nhưng vẫn bị trận pháp vây khốn.
Chỉ có điều, trên bề mặt cơ thể Quỷ Húc có thêm một vòng bảo hộ năng lượng.
"Tốt quá rồi! Quỷ Húc Chiến Thần không sao!" Khâu Bất Phàm và những người khác mừng rỡ.
Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn ngây người tại chỗ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Quỷ Húc, kinh ngạc nói: "Đây là... khí tức của Cổ Tiên khí Cửu phẩm!"
"Tự động phòng ngự! Đây là chiến giáp Cổ Tiên khí Cửu phẩm!" Diệp Hồng Vân trừng lớn mắt kinh hô.
"Mắt nhìn cũng không tệ, nhận ra được chiến giáp Cổ Tiên khí Cửu phẩm! Thật đáng tiếc cho một trận pháp cường đại như vậy." Quỷ Húc nhếch miệng cười, có chút đắc ý.
“Không thể nào! Dù là chiến giáp Cổ Tiên khí Cửu phẩm, cũng không thể chịu nổi sát trận và lực lượng của Bàn Cổ giới!" Diệp Hồng Vân âm trầm nói, da mặt kịch liệt co giật.
Quỷ Húc vung tay, Cổ Tiên kiếm Cửu phẩm xuất hiện, sức chiến đấu và khí thế tăng vọt điên cuồng, trong khoảnh khắc vượt qua cảnh giới đỉnh phong Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn.
Ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Diệp Hồng Vân, Quỷ Húc lạnh lùng nói: "Diệp Hồng Vân, còn có Bàn Cổ quyết cường đại nào thì cứ việc thi triển ra đi, ta không còn kiên nhẫn nữa rồi, chiến đấu với ngươi thật nhàm chán."
"Ngươi!" Diệp Hồng Vân giận dữ, hai mắt đỏ ngầu, hắn không thể tha thứ cho sự khinh thị này, sát khí đáng sợ lại bùng nổ.
"Thanh Huyền Phá Diệt kiếm!" Diệp Hồng Vân nổi giận gầm lên một tiếng, rút Bát phẩm Cổ Tiên kiếm, toàn lực thúc dục lực lượng Bàn Cổ giới, khí thế vô song, như núi lửa phun trào, điên cuồng trút xuống.
"Ông ông!"
Lực lượng cực kỳ cuồng bạo và đáng sợ, như hồng thủy không ngừng tuôn trào, sức chiến đấu của Diệp Hồng Vân điên cuồng tăng vọt.
Nhờ lực lượng Bàn Cổ giới, tu vi của Diệp Hồng Vân đã đạt tới cấp độ Tà Hoàng, lực lượng còn mạnh hơn cả Tà Hoàng.
Toàn bộ Cổ Tiên giới như thể tận thế, vô số tiên sơn cung điện sụp đổ, không khí dường như bị lực lượng thay thế.
Vô số tu giả sợ hãi đến mức tè ra quần, kêu cha gọi mẹ.
"Chỉ hơn một tháng mà Diệp Hồng Vân đã đạt tới cảnh giới này, nếu đúng như Tôn Chủ suy đoán, thực lực của Diệp Mạch và những địch nhân khác e rằng còn mạnh hơn Diệp Hồng Vân." Quỷ Húc thầm nghĩ.
"Bàn Cổ quyết! Vạn Hồn Phá Càn Khôn!"
Diệp Hồng Vân gầm lên giận dữ, hai tay nắm chặt Cổ Tiên kiếm bổ xuống, uy thế như chẻ đôi núi, toàn bộ Cổ Tiên giới rung chuyển dữ dội, như thể sắp sụp đổ đến nơi.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Một kiếm chém xuống, một trảm năng lượng màu xanh đa trời cực lớn dài hơn mười vạn trượng xé gió lao tới, lực lượng cuồng bạo vô cùng khiến người ta cảm thấy thần hồn rung chuyển, có thể thấy uy lực của kiếm này khủng bố đến mức nào.
Quỷ Húc mặt không đổi sắc nhìn trảm năng lượng hủy diệt lao tới, lạnh lùng nói: "Chỉ có vậy thôi sao?"
"Thằng hỗn đản cuồng vọng!" Diệp Hồng Vân tức điên.
Đây là đòn sát thủ mạnh nhất của Diệp Hồng Vân, mà Quỷ Húc lại không hề để vào mắt!
Huyết mạch lực lượng bùng nổ, khí thế của Quỷ Húc lại một lần nữa tăng vọt, chợt lạnh lùng quát: "Bàn Cổ quyết! Ma La Thí Thiên!"
Chiêu kiếm Ma La Thí Thiên còn đáng sợ hơn cả Ma Kiếm Cuồng Loạn Vũ, đây là lần đầu tiên Quỷ Húc thi triển
"Hưu!"
"Ông ông!"
Một kiếm quét ngang, động tác dứt khoát tiêu sái, trực tiếp chém ra một đạo kiếm quang năng lượng màu đen cực lớn dài hơn mười vạn trượng, mang theo khí tức quỷ dị và thần bí, năng lượng ẩn chứa bên trong mạnh mẽ vượt quá sức tưởng tượng, khiến người ta cảm thấy không thể địch nổi.
"Ầm ầm!"
"Phốc!"
Trong khoảnh khắc, hai cỗ năng lượng kinh khủng va chạm, va chạm nổ tung, Diệp Hồng Vân tại chỗ phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như đạn pháo bắn ra, căn bản không có sức chống cự.
"Sao có thể như vậy! Lực lượng Bàn Cổ giới thi triển Bàn Cổ quyết, lại bị huyết mạch lực lượng của hắn trấn áp!" Diệp Hồng Vân trong lòng kinh hãi, mặt đầy vẻ không thể tin.
Sau cú va chạm trực diện tàn khốc, Diệp Hồng Vân bị trọng thương.
"Tê..."
Thiên Ngân hộ pháp và Khâu Bất Phàm cùng những người khác kinh hãi hít sâu một hơi, mặt tái mét, ngoài rung động ra chỉ còn lại sự kinh hoàng.
"Ông ông!"
Những rung động của năng lượng hủy diệt điên cuồng cuốn tới, nuốt chửng Diệp Hồng Vân, trong khoảnh khắc đó, Diệp Hồng Vân cảm thấy hàng vạn năng lượng kiếm xuyên thủng cơ thể, cảm giác như vạn kiếm xuyên tim.
Quỷ Húc vung tay, bỏ qua những rung động của năng lượng hủy diệt, cưỡng ép kéo Diệp Hồng Vân ra.
Toàn thân Diệp Hồng Vân đẫm máu, thương thế vô cùng nghiêm trọng, chỉ còn thoi thóp.
"Thực lực không đủ mạnh thì đừng quá tự tin." Quỷ Húc mặt không biểu cảm nói, rồi ném Diệp Hồng Vân xuống như vứt rác.
"Thắng rồi! Không hổ là Long Hồn Chiến Thần của chúng ta!" Khâu Bất Phàm và những người khác hưng phấn hoan hô.
Thiên Ngân hộ pháp vung tay lên, một cỗ lực lượng kinh khủng trực tiếp vây khốn Diệp Hồng Vân, nhưng không hạ sát thủ.
...
"Diệp Hồng Vân thua rồi! Dù có lực lượng Bàn Cổ giới và Bàn Cổ quyết, cũng không thắng được Quỷ Húc." Thích Thiên Phong khẽ lắc đầu.
“Bàn Cổ quyết và huyết mạch lực lượng của Quỷ Húc cực kỳ cường đại, lực lượng Bàn Cổ giới đã bị áp chế, cỗ huyết mạch lực lượng này vốn thuộc về Ma Hoàng, nhưng hôm nay còn mạnh hơn nhiều so với khi ở trên người Ma Hoàng." Thích Huyền Minh ngưng trọng nói, trong lòng đầy nghỉ hoặc.
Phần Thiên Tịch hiếu kỳ nói: "Cỗ huyết mạch lực lượng này hẳn là đến từ Bàn Cổ giới."
"Vĩnh Hằng Vương nói không sai, đây là lực lượng mà Huyền Vũ cổ thần ban cho Ma Hoàng." Hình Vô Ảnh đáp.
"Thua thảm thật, nhưng thực lực của Quỷ Húc quả thực không tệ, hắn còn chưa xuất toàn lực đâu." Diệp Mạch nhếch miệng cười tà, trong đáy mắt thoáng hiện một tia tham lam.
"Thực lực của Diệp Hồng Vân dù sao cũng quá yếu, đổi lại là ta, dù huyết mạch lực lượng của Quỷ Húc có cường đại đến đâu, cũng đừng hòng áp chế được ta!" Quỷ La hung hăng nói, không biết hắn lấy đâu ra tự tin, tự nhận có thể đánh bại Quỷ Húc.
"Đừng xem thường Quỷ Húc, không được khinh địch." Quỷ Minh Vương lắc đầu nói.
"Nếu đối thủ không có thực lực cường đại, chẳng phải quá vô vị sao?" Giọng nói cười nhạt của Thần bí nhân vang lên.
"Tham kiến đại nhân!" Phần Thiên Tịch và mọi người cung kính quỳ xuống.
"Long Hồn cũng nên xuất hiện rồi, ra tay đi." Thần bí nhân cười nhạt nói.