Ba mươi lăm tầng trời.
Một đạo hỏa quang từ không trung huyễn hóa mà ra, không mang theo chút khí tức nào.
Đúng là Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú, hơn nữa chỉ là một phân thân.
"Không hổ là thế giới của Thập Phương Đại Đế, có nhiều cường giả khí tức thật." Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú tự nhủ.
"Cảm ứng được rồi, mấy trăm vạn năm không gặp, không biết còn nhớ rõ đại ca này không." Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú mỉm cười, ánh lửa lại biến ảo rồi biến mất.
Khi ánh lửa xuất hiện lần nữa, đã là trên một tòa tiên sơn nguy nga, phía trước là một vùng Tiên Cảnh, thác nước Tiên Hà từ vạn trượng núi cao đổ thẳng xuống.
"Lãnh địa không tệ, cổ linh khí tương đối dồi dào." Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú khẽ cười nói.
Ba mươi lăm tầng trời, chính là thế giới của Thập Phương Đại Đế, người không nhiều, cổ linh khí tự nhiên dồi dào nồng đậm.
"Hửm? Có sát khí!" Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú đột nhiên nhíu mày, cảm ứng được sát khí khát máu phát ra từ lãnh địa.
Đương nhiên, sát khí khát máu không nhắm vào Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú.
Phía đưới Tiên Cảnh, hai vị Đại Đế đang giằng co, một đầu dị thú cường đại, Cự Quy màu xanh cực lớn, và một cường giả loài người, khí thế ngập trời điên cuồng tỏa ra.
Sát khí khát máu đến từ cường giả loài người, một lão giả áo bào đen râu tóc bạc trắng.
"Thanh Huyền Quy, thần phục ta, hoặc là chết, ngươi chọn một, ta chỉ cho ngươi một cơ hội." Lão giả áo bào đen khàn khàn mở miệng, giọng nói lạnh băng, ra vẻ xem thường dị thú.
Khí tức của lão giả đáng sợ hơn dị thú không ít, nếu không cũng không dám tự đại cuồng vọng như vậy.
Đôi mắt rùa khổng lồ chằm chằm vào lão giả áo bào đen, Thanh Huyền Quy phẫn nộ quát: "Uyên Hồng Đại Đế, muốn ta thần phục ngươi, quả thực si tâm vọng tưởng!"
"Vậy sao?" Đôi mắt già nua của Uyên Hồng Đại Đế trợn trừng, khí thế uy áp bá đạo cực kỳ đáng sợ bộc phát ra, lập tức nghiền ép khí thế của Thanh Huyền Quy.
"Ầm ầm!"
Rất nhiều ngọn tiên phong vạn trượng quanh Tiên Cảnh liên tiếp sụp đổ, không chịu nổi uy áp của Uyên Hồng Đại Đế.
Thanh Huyền Quy khổng lồ vạn trượng giờ phút này cũng bị trấn áp đến mức không nhúc nhích được, gần như không thở nổi.
Cùng là Đại Đế, nhưng thực lực lại chênh lệch rất lớn.
"Nghĩ kỹ chưa?" Uyên Hồng Đại Đế trầm giọng hỏi, sát khí khát máu nhắm vào Thanh Huyền Quy, chỉ cần Thanh Huyền Quy không đáp ứng, hắn sẽ ra tay chém giết.
"Lão hỗn đản!" Thanh Huyền Quy giận dữ, dốc toàn lực chống cự, nhưng vẫn không thể nhúc nhích.
"Hừ!" Uyên Hồng Đại Đế hừ lạnh một tiếng, uy áp càng kinh khủng hơn bộc phát, nghiến Thanh Huyền Quy xuống lòng đất, vô số đá vụn bắn tung tóe.
"Ầm ầm!"
Không gian kịch liệt chấn động, cuồng phong tàn phá, chỉ bằng uy áp đã khủng bố như vậy, Đại Đế cường giả quả thực đáng sợ.
“Thanh Huyền Quy, phòng ngự của ngươi tuy mạnh, nhưng thực lực của ta trên ngươi, chỉ bằng khí thế này cũng có thể khiến ngươi không thể động đậy." Uyên Hồng Đại Đế lạnh lùng nói.
"Hừ! Lão già kia! Ngươi đừng coi thường ta!" Thanh Huyền Quy phẫn nộ quát, huyết mạch lực lượng ngay sau đó bộc phát, khí thế của Thanh Huyền Quy điên cuồng tăng vọt, sức chiến đấu nhanh chóng tăng lên.
Trong khoảnh khắc, cưỡng ép phá tan trấn áp khí thế của Uyên Hồng Đại Đế.
"Lão già kia! Chết đi!" Thanh Huyền Quy giận dữ hét, há miệng phun ra một đạo năng lượng cực kỳ khủng bố, cực lớn hơn mười vạn trượng, lập tức bao trùm hư không, cuồng mãnh vô cùng, mang theo xu thế hủy thiên diệt địa, điên cuồng phóng tới Uyên Hồng Đại Đế.
"Bàn Cổ Quyết! Thiên Phong!" Uyên Hồng Đại Đế khẽ quát một tiếng, bàn tay khô héo hơi nâng lên, ngưng tụ lực lượng Phong thuộc tính đáng sợ.
"Vút"
"Ầm ầm!"
Cánh tay Uyên Hồng Đại Đế rung lên, một đạo phong nhận màu trắng khủng bố bắn ra, nơi nó đi qua, không gian ba mươi lăm tầng trời kịch liệt chấn động, nổ ra những khe hở đen kịt lớn.
Phong nhận cuồng bạo mà khủng bố, chém cột sáng năng lượng của Thanh Huyền Quy thành hai khúc, cuối cùng đánh về phía Thanh Huyền Quy.
Thanh Huyền Quy tức giận hừ một tiếng, đầu và tứ chi rụt vào mai rùa, mặt ngoài nổi lên thanh quang.
nề `
"Ầm ầm!"
Phong nhận màu trắng khủng bố đánh lên mai rùa khổng lồ, nổ vang đinh tai nhức óc, năng lượng hủy diệt rung động, không kiêng nể gì cuồng cuộn.
Đợi đến khi năng lượng rung động tiêu tan, mai rùa khổng lồ không hề hư hao, chống đỡ được.
"Lão già kia, Bàn Cổ Quyết của ngươi không làm gì được ta đâu!" Thanh Huyền Quy phẫn nộ quát, đầu và tứ chi lại vươn ra.
“Nếu là Thượng Cổ Viêm Băng thì sao? Băng Hỏa trùng kích, phòng ngự của ngươi sẽ không chịu nổi một kích.” Uyên Hồng Đại Đế lạnh lùng nói, lúc này đã thúc giục Thượng Cổ Viêm Băng, lực lượng và khí thế đều tăng vọt gấp bội.
Thượng Cổ Viêm Băng từ trên người Uyên Hồng Đại Đế lan tràn ra, nơi nó đi qua, không gian, tiên sơn và mọi thứ đều bị viêm băng bao trùm, băng bên ngoài bốc cháy Băng Hỏa.
Đây là một loại lực lượng Thượng Cổ cực kỳ đặc thù.
Trong khoảnh khắc, không gian mênh mông phảng phất bị Thượng Cổ Viêm Băng bao trùm, phảng phất biến thành Thế Giới Băng Tuyết.
"Băng Hỏa sao? Lực lượng thật bá đạo! Huyết mạch lực lượng bị áp chế rồi! Lão già này lại có loại lực lượng cường đại này." Thanh Huyền Quy kinh hãi không thôi.
“Lực lượng này không tấn công ta, vì sao thân thể cảm thấy lạnh lẽo, lại cảm thấy nóng rực, lực lượng này là chuyện gì?" Thanh Huyền Quy càng kinh hãi, huyết mạch lực lượng căn bản không cách nào chống cự.
Chỉ chốc lát sau, Thượng Cổ Viêm Băng bá đạo bắt đầu lan tràn từ tứ chi Thanh Huyền Quy.
"Không hay rồi! Không nhúc nhích được!" Thanh Huyền Quy hoảng hốt, thân thể không thể nhúc nhích, hoàn toàn bị đóng băng, thậm chí dần dần mất tri giác.
Đối mặt với lực lượng đáng sợ như vậy, hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
"Chết dưới Thượng Cổ Viêm Băng cũng không ít, đã ngươi không muốn thần phục ta, vậy đừng trách ta vô tình!" Uyên Hồng Đại Đế lạnh lùng nói.
"Lão già chết tiệt!” Thanh Huyền Quy nghiến răng nghiến lợi, cực kỳ không cam lòng chết như vậy.
Thượng Cổ Viêm Băng bá đạo đã lan tràn đến toàn thân Thanh Huyền Quy, chỉ còn lại cái đầu khổng lồ.
Ngay khi Thanh Huyền Quy tuyệt vọng, Thượng Cổ Viêm Băng lẽ ra đã đóng băng đầu bỗng chậm rãi rút lui, lực lượng bá đạo cũng dần yếu đi.
"Chuyện gì xảy ra?" Uyên Hồng Đại Đế nhíu chặt mày già, ngưng trọng nói: "Thanh Huyền Quy làm sao có thể áp chế Thượng Cổ Viêm Băng của ta?"
"Lực lượng lão già này suy yếu!" Thanh Huyền Quy kinh ngạc, chẳng lẽ chỉ là dọa nó thôi sao?
"Quy lão đệ, mấy trăm vạn năm không gặp, còn nhớ lão ca ta không?” Thanh âm Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú đột nhiên vang lên trong tiên cảnh.
"Dị thú?" Uyên Hồng Đại Đế lại nhíu mày, vẻ mặt trở nên ngưng trọng dị thường, hắn lại không phát hiện ra sự tồn tại của dị thú này.
"Hỗn Độn đại ca!" Thanh Huyền Quy ngẩn người một lúc, chợt vui mừng gọi lớn.
"Ha ha! Thật không uổng công ta đến thăm ngươi!" Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú cao hứng cười lớn, một đạo hỏa quang từ hư không đáp xuống, lập tức huyễn hóa thành một con Hỏa Thú toàn thân bốc cháy Hỏa Diễm, khí tức Hỏa Diễm đáng sợ điên cuồng tỏa ra, khiến người kinh hồn bạt vía.
Chân thân Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú!
Hỏa Diễm đáng sợ điên cuồng lan tràn, Thượng Cổ Viêm Băng bao trùm không gian trong khoảnh khắc biến mất không dấu vết.
"Sao có thể! Đây là Hỏa Diễm gì?" Uyên Hồng Đại Đế kinh hãi.