Lời lẽ ngông cuồng, ngạo mạn của Đường Trần Tâm lần này mang theo ý tứ nhục mạ rõ ràng.
Sắc mặt Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn âm trầm đến cực điểm, lòng tràn đầy căm phẫn.
"Đường Trần Tâm, ngươi đang uy hiếp ta sao? Ma Yểm lão quái còn phải kiêng kỵ ta ba phần, Vạn Cổ Thánh Điện xem ra thật sự không coi Cổ Tiên Điện ra gì."
"Đừng quên ta chưởng quản ba khu vực lớn của Cổ Tiên Giới, Vạn Cổ Thánh Điện dù mạnh, ta há để ngươi sỉ nhục?"
"Vạn Cổ Thánh Điện muốn cá chết lưới rách, ta đây sẽ chiều tới cùng! Ta cũng muốn xem xem, Thượng Cổ thế lực có thể một tay che trời thật sao!"
Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn nổi giận, lạnh lùng hạ lệnh: "Toàn bộ thế lực lớn đưới trướng Cổ Tiên Điện nghe lệnh! Tất cả Cổ Tiên Đế, Cổ Tiên Tôn, tập kết tại Thiên Nguyệt Tiên Thành, Cổ Tiên Vực!”
"Tuân lệnh Cổ Tiên Tôn!" Thanh âm cung kính của các siêu nhiên thế lực và cường giả đỉnh cao thuộc ba khu vực lớn của Cổ Tiên Giới vang vọng trời đất, chấn động Cổ Tiên Giới.
Vô số cường giả lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Thiên Nguyệt Tiên Thành, Cổ Tiên Vực.
"Cổ Tiên Điện chưa từng sợ Vạn Cổ Thánh Điện!" Hách Thanh đại trưởng lão lạnh lùng nói.
"Vậy sao?" Đường Trần Tâm cười nhạt, vẫn bình tĩnh tự nhiên, không hề sợ hãi.
“Đại trưởng lão làm gì vậy?" Tà Hoàng hơi cau mày, lúc này đối đầu với Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn chẳng phải tự tìm phiền phức sao?
"Đường Trần Tâm có phải quá tự tin rồi không? Xem thường Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn sẽ không có kết cục tốt đâu. Thực lực của Ngạn Thần lão quái so với trước kia đã tăng lên, hơn nữa sau lưng hắn còn có Cổ Thần chống lưng." Phần Thiên Tịch cau mày nói, không hiểu ý đồ của Đường Trần Tâm.
Gia Cát Thanh Hoài khẽ lắc đầu, nghiêm nghị nói: "Đường Trần Tâm lão già này âm hiểm giảo hoạt, không có mười phần nắm chắc, hắn sẽ không ngông cuồng như vậy."
"Dù có mười phần nắm chắc, Vạn Cổ Thánh Điện có thể địch lại Cổ Thần sao?" Nhị trưởng lão lắc đầu, cũng cho rằng Đường Trần Tâm quá tự đại.
Phần Thiên Tịch ngưng trọng nói: "Cổ Thần sẽ không nhúng tay, nếu không Huyền Vũ Cổ Thần cũng sẽ can thiệp. Có lẽ đó là lý do Đường Trần Tâm ngông cuồng."
Lời nói tiếp theo của Đường Trần Tâm càng khiến các thế lực lớn kinh hãi.
"Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn, ta không tin ngươi dám ra tay. Phong Vô Trần đang ở trong tay điện chủ, tương đương với việc Long Hồn đều bị điện chủ khống chế. Cổ Tiên Điện không sợ chết cứ thử xem. À phải rồi, tiện thể nhắc nhở một câu, Ma Yểm nhất tộc chắc chắn sẽ ra tay đấy, bọn chúng rất hứng thú với Cổ Tiên Điện và Tứ đại chủng tộc." Đường Trần Tâm cười khẽ, không hề sợ hãi.
Da mặt Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn co giật dữ dội, im lặng không nói.
Thấy bộ dạng đó của Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn, Đường Trần Tâm càng tươi cười hơn.
"Đường Trần Tâm lão già này quả nhiên giảo hoạt! Khống chế Long Hồn và Tứ đại chủng tộc, hoàn toàn có thể đối phó Cổ Tiên Điện, quan trọng nhất là, Ma Yểm nhất tộc rất có thể sẽ ra tay." Phần Thiên Tịch lạnh lùng nói.
Không thể không nói, mỗi bước đi của Đường Trần Tâm đều được tính toán vô cùng kỹ lưỡng.
"Nếu Ma Yểm nhất tộc ra tay lúc này, Long Hồn chắc chắn sẽ bị trọng thương!" Sắc mặt Phong Vô Trần vô cùng âm trầm, trong lòng cũng âm thầm lo lắng.
Dù Phong Vô Trần có Nghịch Thiên Luân Hồi thần thông, nếu Long Hồn thương vong thảm trọng, e rằng hắn cũng không thể cứu sống được nhiều người như vậy.
"Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn, đừng hành động thiếu suy nghĩ! Ma Yểm nhất tộc có thể ra tay bất cứ lúc nào!" Phong Vô Trần lập tức truyền âm.
"Vâng! Phong đại nhân!" Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn cung kính đáp lời.
"Sứ giải Nghe thấy không?" Phong Vô Trần lập tức truyền âm cho sứ giả.
"Thuộc hạ có mặt!" Sứ giả cung kính đáp.
"Đấu Hồn phong hào Cổ Thần ở đâu? Có tìm được hắn không?" Phong Vô Trần hỏi.
"Chủ nhân! Đấu Hồn phong hào Cổ Thần không rõ tung tích. Hiện tại Chưởng Khống Thần Điện đã bị khống chế, đại trưởng lão của ba mươi ba trọng thiên đã hạ lệnh, Bàn Cổ Giới từ nhất trọng thiên đến ba mươi ba trọng thiên đều bị phong ấn bằng kết giới mạnh mẽ, thuộc hạ bất lực." Sứ giả cung kính đáp.
Lời của sứ giả khiến Phong Vô Trần thất vọng tột độ, hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ.
Không thể triệu hồi Đấu Hồn phong hào Cổ Thần, Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú lại không ra tay, Phong Võ Trần hết cách rồi.
"Tà Hoàng, các ngươi biết thằng nhãi này là Long Hồn chi chủ từ lâu mà không nói cho chúng ta biết, ngươi có nên giải thích cho ta một lời không?" Tiêu Vô Huyền cuối cùng cũng lên tiếng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tà Hoàng liếc nhìn Tiêu Vô Huyền, cười nhạt: "Điện chủ Sí Thiên đừng nóng giận. Chúng ta đã liên thủ, ta tuyệt đối sẽ không nuốt lời, chỉ là ta muốn chiếm thế chủ động thôi."
"Long Hồn chi chủ hiện tại nằm trong tay ta, mọi chuyện do ta quyết định, Sí Thiên Thần Điện cứ yên tâm."
"Hừ! Ngươi cũng không dám!" Tiêu Vô Huyền lạnh lùng nói.
Tà Hoàng sẽ không ngu ngốc đến mức đắc tội cả đồng minh của mình, đến lúc đó bị cô lập thì hậu quả khó lường.
Hiện tại Long Hồn chi chủ bị khống chế, tương đương với Long Hồn La Sát và Tứ đại chủng tộc cũng bị khống chế. Sí Thiên Thần Điện và Vạn Cổ Thánh Điện liên thủ, ít nhất có thể áp chế Vĩnh Hằng Thần Điện và Cổ Tôn Điện.
Về phần Cổ Tiên Điện, hai đại Thượng Cổ thế lực liên thủ thật sự không coi ra gì.
Cổ Tiên Điện cũng chỉ có Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn là tu vi vượt qua Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn đỉnh phong, những người khác không có thực lực đó.
Hai đại Thượng Cổ thế lực có không ít cường giả vượt qua Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn đỉnh phong, thực lực chênh lệch rất lớn.
Trừ phi Cổ Thần ra tay.
"Vô Cực trưởng lão, ngươi có thể động thủ rồi chứ?" Tà Hoàng cười nhạt hỏi.
Sắc mặt Tù Ngưu càng trở nên ngưng trọng, đồng thời cảnh giác Tiêu Vô Cực.
Tiêu Vô Cực liếc nhìn Tiêu Vô Huyền, người kia khẽ gật đầu. Lúc này Tiêu Vô Cực mới toàn lực thúc giục Không Gian Thần Lực, chắp tay trước ngực, quát lớn: "Vô Cực không gian! Phong!"
"Không ổn!" Sắc mặt Phong Vô Trần lập tức thay đổi, vội vàng truyền âm: "Coi chừng Không Gian Thần Lực của Tiêu Vô Cực!"
"Lão già kia! Ngươi muốn chết!" Diệp Khinh Ngữ hung ác nói, toàn lực thúc giục Chí Tôn Thủy Chỉ Lực, định công kích Tiêu Vô Cực.
"Nhãi ranh! Ngươi không có cơ hội ra tay đâu!" Tiêu Vô Cực phẫn nộ quát.
"Mau tránh ra!" Tù Ngưu đột nhiên quát lớn.
Nhưng phản ứng của mọi người không kịp so với tốc độ ngưng tụ không gian. Diệp Khinh Ngữ còn chưa kịp công kích thì đã bị không gian phong tỏa.
Ngoại trừ Tù Ngưu, bốn vị tộc trưởng, Tù Thiên và Sở Thế Thiên, những Long Hồn La Sát và Cổ Tiên Tôn cường giả khác đều bị phong tỏa trong không gian mạnh mẽ.
"Khốn kiếp! Lại là cái không gian chết tiệt này!" Viêm Hổ nghiến răng mắng.
"Công kích vô dụng!" Ngạo Thù tức điên, điên cuồng công kích.
"Tộc trưởng Tù Ngưu, Không Gian Thần Lực của ta không chỗ nào không có, các ngươi trốn được sao?" Tiêu Vô Cực trêu tức cười lạnh, không ngừng điều khiển Không Gian Thần Lực, nơi đi qua đều ngưng tụ không gian mạnh mẽ.
Trong chớp mắt, Tù Ngưu và bốn vị tộc trưởng cũng bị không gian khủng bố phong tỏa, chỉ có Tù Thiên dựa vào thân pháp nhanh nhẹn liên tục né tránh.
"Tù Thiên để cho ta!" Tiêu Vô Huyền lạnh lùng nói, đưa tay ngăn Tiêu Vô Cực lại.