"Tiểu tử này đúng là ngông cuồng không ai bằng."
Quỷ Húc lạnh lùng nói, ánh mắt tràn ngập sát khí, hận không thể lập tức xé xác Diệp Mạch.
"Thật quá đáng! Tên hỗn đản này!" Diệp Khinh Ngữ tức giận đến biến sắc, khuôn mặt lạnh băng chưa từng thấy. Nếu không phải thực lực Diệp Mạch quỷ dị, nàng đã sớm đánh bại hắn rồi.
"Chí Tôn thống lĩnh, Tôn Chủ chắc chắn có cách đối phó hắn." Sở Thế Thiên khẽ nói.
"Rốt cuộc ai đứng sau lưng hắn, cho hắn cái gan ngông cuồng đến mức này, dám dùng thái độ đó nói chuyện với Tôn Chủ?" Ngạo Thù căm hận nói, mặt lạnh như băng.
“Kẻ nào đám ngông cuồng trước mặt Tôn Chủ, xưa nay chưa từng sống sót, Diệp Mạch đúng là tự tìm đường chết” Thị Măng khinh thường nói.
"Im lặng đã, Tôn Chủ có vẻ đã có chủ ý." Tù Thiên nhỏ giọng nói.
Nhìn Diệp Mạch ngông cuồng đến cực điểm, Phong Vô Trần khẽ cười: "Chỉ dựa vào Vô Thượng Thần Điện, còn chưa đủ để ngươi ngông cuồng trước mặt ta. Chuyện ngươi bất lực trước La Sát, chắc hẳn không cần ta nhắc lại? Xem bộ dạng ngông cuồng hiện tại của ngươi, chắc chắn có chỗ dựa rất lớn sau lưng?"
"Tu vi của ngươi đột phá lên Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn trong thời gian ngắn như vậy, kẻ có thủ đoạn này, chắc chắn không phải người Cổ Tiên giới, mà là Bàn Cổ giới, ta nói đúng chứ?"
"Cường giả Bàn Cổ giới?" Diệp Khinh Ngữ cùng Sở Thế Thiên và những người khác đều kinh hãi.
“Đúng vậy, toàn bộ Cổ Tiên giới, ngoài Tôn Chủ ra, chỉ có cường giả Bàn Cổ giới mới làm được, huống chỉ Diệp Mạch còn có Bàn Cổ quyết, chỉ có điều này mới giải thích được." Sở Thế Thiên bừng tỉnh.
"Thì ra là có cường giả Bàn Cổ giới giúp đỡ, trách nào hắn ngông cuồng như vậy!" Tần Thanh Nguyên nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay.
"Chúng ta còn lạ tu vi hắn tăng nhanh như vậy, lại còn bộc phát ra lực lượng cường đại đến thế, hóa ra là có cường giả Bàn Cổ giới giúp tăng tu vi, chứ không phải tự hắn tu luyện." Hắc Bạch Song Sát lạnh lùng nói.
Diệp Mạch nhếch mép cười, ngạo mạn nói: "Ai mà biết được."
"Tiểu tử thối này!" Sở Thế Thiên nghiến răng, nếu không phải Diệp Khinh Ngữ muốn tự tay ra tay, hắn đã sớm cho Diệp Mạch một trận rồi.
"Diệp Mạch, nếu ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng, kẻ đứng sau ngươi có cứu được ngươi không?" Phong Võ Trần cười nhạt, ánh mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn.
"Nguy hiểm đến tính mạng?" Diệp Mạch cười lạnh, ngông cuồng nói: "Nói thật, mấy người ở đây có thể đánh bại ta, nhưng ai dám giết ta? Là Long Hồn chi chủ ngươi? Hay Tù Thiên? Hay Sở Thế Thiên cùng Viêm Hổ? Ta nghĩ là không ai cả, vậy nói gì đến nguy hiểm tính mạng?"
Diệp Mạch rất tự tin, cũng rất chắc chắn Phong Vô Trần không dám động đến hắn.
Thứ nhất, Phong Vô Trần không biết chỗ dựa của Diệp Mạch là ai, không dám tùy tiện ra tay.
Thứ hai, Diệp Mạch còn có Diệp Vô Ngân làm con tin.
Chỉ cần hai điểm này, Diệp Mạch tin chắc Phong Võ Trần không thể làm gì.
"Tôn Chủ, để ta giết hắn đi!" Sở Thế Thiên nghiến răng, không thể nhịn được nữa, sát khí tập trung vào Diệp Mạch.
"Không không không." Phong Vô Trần cười khẽ: "Diệp Mạch tu vi tăng nhanh như vậy, chỗ dựa sau lưng hắn chắc chắn phi thường cường đại, sao có thể giết hắn?"
"Ồ? Long Hồn chi chủ cũng có lúc sợ hãi sao? Ta cứ tưởng Long Hồn chi chủ bá đạo lắm chứ." Diệp Mạch đắc ý cười lạnh, có vẻ rất hưng phấn khi thấy Phong Vô Trần phải cúi đầu.
"Viêm Hổ, ra tay đi." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Vút"
Viêm Hổ lập tức biến mất, tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
"Giết Diệp Vô Ngân!" Diệp Mạch đột nhiên quát lạnh, mặt trầm xuống.
Tên Bát Tinh Cổ Tiên Tôn đang giữ cổ Diệp Vô Ngân định bóp chết hắn.
Nhưng đúng lúc này, Viêm Hổ đã xuất hiện, kịp thời giữ lấy cổ tay tên Bát Tinh Cổ Tiên Tôn, cười lạnh: "Bát Tinh Cổ Tiên Tôn mà thôi, trước mặt Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn, ngươi chẳng khác gì sâu kiến, còn muốn giết người?"
"Cái gì?" Sắc mặt tên Bát Tỉnh Cổ Tiên Tôn đại biến.
"Nhanh quá! Đây là thân pháp gì?" Diệp Mạch kinh hãi, tốc độ khủng khiếp của Viêm Hổ khiến hắn không kịp nhận ra, vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
"Cùng lên!" Một tên Cổ Tiên Tôn khác quát lớn, hơn mười tên Cổ Tiên Tôn định cùng lúc ra tay.
"Rắc!"
"A!"
Viêm Hổ nhẹ nhàng bẻ một cái, một tiếng răng rắc vang lên, trực tiếp bẻ gãy cổ tay tên Bát Tỉnh Cổ Tiên Tôn, hắn đột nhiên hét thảm.
Hơn mười tên Cổ Tiên Tôn còn chưa kịp ra tay, Diệp Vô Ngân đã được Viêm Hổ cứu, hơn nữa đã biến mất.
"Cái gì? Biến mất!" Một tên Thất Tinh Cổ Tiên Tôn biến sắc, những người khác đều ngơ ngác.
Tốc độ của Viêm Hổ quá nhanh, căn bản không cho bọn họ cơ hội ra tay.
Trong số bọn họ, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là Bát Tinh Cổ Tiên Tôn, với tốc độ khủng khiếp của Viêm Hổ, làm sao bọn họ theo kịp?
"Thân pháp thật lợi hại, đây chắc chắn không phải Bàn Cổ quyết bình thường.” Thần bí nhân kinh ngạc.
Không đợi hơn mười tên Cổ Tiên Tôn kịp phản ứng, Viêm Hổ đã xuất hiện lần nữa, tốc độ đạt đến cực hạn.
"Cái gì?" Hơn mười tên Cổ Tiên Tôn hoảng sợ kêu lên, hồn bay phách lạc.
Tốc độ này khủng khiếp đến mức nào?
"Không biết Diệp Mạch có cứu được các ngươi không!" Viêm Hổ trêu tức cười lạnh, liếc nhìn Diệp Mạch đang đứng trên không, như muốn dằn mặt hắn.
"Vút vút vút"
"Xuy xuy xuy!"
Ngay khi dứt lời, thân ảnh Viêm Hổ lại biến mất, kiếm quang chớp nhoáng, hơn mười dòng máu tươi đồng thời phun ra, hơn mười tên Cổ Tiên Tôn gần như cùng lúc bị Viêm Hổ chém một kiếm vào cổ họng.
Viêm Hổ ra tay tàn nhẫn vô tình, có thể nói một kích tất sát.
"Thực lực bộc phát! Xem ra tốc độ của ta vẫn nhanh hơn." Viêm Hổ trêu tức cười lạnh, như cố ý ra oai phủ đầu Diệp Mạch.
“Trong nhây mắt..." Diệp Mạch trợn mắt, thực lực và tốc độ khủng khiếp của Viêm Hổ khiến hắn rung động.
Giết hơn mười tên Cổ Tiên Tôn trong nháy mắt, tốc độ khủng khiếp như vậy, Diệp Mạch tuyệt đối không làm được.
"Diệp Mạch, giờ ngươi còn thấy không nguy hiểm đến tính mạng sao? Thực lực của ngươi đúng là mạnh lên, nhưng Long Hồn muốn giết ngươi, chẳng khác gì bóp chết một con kiến, kẻ đứng sau ngươi tăng tu vi cho ngươi quá kém!" Phong Vô Trần cười nhạt hỏi.
"Diệp Mạch, sao không còn ngông cuồng nữa? Vừa rồi không phải rất giỏi sao?" Quỷ Húc cười lạnh hỏi.
Sắc mặt Diệp Mạch dữ tợn, thầm nghĩ: "Với thực lực của ta, căn bản không đánh lại ngũ đại Chiến Thần, phải tìm cách rời khỏi, đợi ta có được lực lượng Bàn Cổ giới, nhất định phải khiến chúng quỳ trước mặt ta! Nhưng muốn rời khỏi, không phải chuyện dễ."
Thực lực Long Hồn ngũ đại Chiến Thần khủng bố, còn có Sở Thế Thiên và Diệp Khinh Ngữ, muốn trốn thoát gần như không thể.
Nhưng đúng lúc Diệp Mạch không có cách nào, Phong Vô Trần khẽ cười: "Nhưng ngươi đừng lo, hôm nay ta không giết ngươi, chỗ dựa sau lưng ngươi mạnh như vậy, ta cũng không dám."