"Người này đến từ Cổ Tiên giới, chỉ là một mảnh ngọc phiến vỡ vụn thôi mà hắn đã hoảng sợ đến vậy, xem ra mảnh ngọc này không hề đơn giản." Long Thiên Cừu cau mày, lão mắt không rời vẻ kinh hãi của Thiên Ngân hộ pháp.
"Đây chẳng phải là một mảnh ngọc phiến bình thường sao? Ta không thấy có gì đặc biệt cả, sao hắn lại sợ hãi như vậy?" Lôi Thiên Viêm nhíu mày nghi hoặc, trong lòng đầy hiếu kỳ.
Bách Lý Thiên Cảnh khẽ lắc đầu: "Không có chút linh khí nào, cũng không phải pháp bảo, lão phu cũng không nhìn ra chỗ kỳ lạ."
"Ngọc phiến màu xanh lục cực kỳ hiếm thấy, tuy là ngọc khí, nhưng lại thuộc hàng cực phẩm. Chủ nhân của ngọc phiến này chắc chắn có thân phận không nhỏ." Man Chấn Thiên trầm ngâm, thân là Hội trưởng thương hội, nhãn quang vô cùng sắc bén.
"Hơn nữa thân phận còn vô cùng đáng sợ." Hoang Vân bổ sung.
Thiên Ngân hộ pháp hóa đá tại chỗ, mặt mũi tràn đầy kinh hoàng, ai nhìn cũng thấy rõ.
Khi mọi người còn đang thắc mắc về sự hoảng sợ của Thiên Ngân hộ pháp thì một cảnh tượng còn chấn kinh hơn đã xảy ra.
"Đại nhân, cái này... Cái này không phải ta làm hỏng, không phải ta làm hỏng, đại nhân tha mạng!"
"Đại nhân, bọn họ đều thấy, là hắn làm vỡ mảnh Cổ Thần ngọc phiến, không liên quan đến ta, xin đại nhân tha mạng!"
Thiên Ngân hộ pháp đang hóa đá đột nhiên quỳ xuống cầu xin, nước mắt giàn giụa.
Chứng kiến Thiên Ngân hộ pháp đột ngột quỳ xuống, tất cả mọi người của La Sát Thánh Điện đều ngây người.
Tu giả Cổ Tiên giới lại quỳ xuống trước mặt Phong Vô Trần!
Đường đường cường giả Cổ Tiên giới, có cần phải hoảng sợ đến mức này không?
Chỉ là một mảnh ngọc phiến vỡ vụn thôi mà, có gì đáng sợ đến vậy?
"Đại nhân tha mạng!" Thiên Ngân hộ pháp không ngừng dập đầu van xin.
Nhìn Thiên Ngân hộ pháp đang dập đầu cầu xin tha thứ, Lăng Tiêu Tiêu tò mò hỏi: "Phu quân, mảnh ngọc này trân quý lắm sao?”
Phong Vô Trần cười nhạt: "Không trân quý, chỉ là một mảnh ngọc phiến đẹp mắt thôi."
Một mảnh ngọc phiến đẹp mắt?
Thiên Ngân hộ pháp nghe mà choáng váng.
Đây chính là Cổ Thần ngọc phiến của phong hào Cổ Thần đó!
"Phong đại ca, ta thấy không giống à nha? Có thể dọa cường giả Cổ Tiên giới thành ra thế này, mảnh ngọc phiến này chắc chắn không đơn giản." Miêu Thanh Thanh không tin đó chỉ là ngọc phiến.
"Phong đại ca, có phải ta đã gây họa rồi không?" Liễu Thanh Dương lo lắng hỏi, hắn cũng cảm thấy mảnh ngọc phiến này phi thường bất thường.
Phong Vô Trần vỗ vai Liễu Thanh Dương, cười nói: "Không sao đâu."
Liễu Thanh Dương khẽ thở phào, nhưng lại càng thêm tò mò mảnh ngọc phiến này đại diện cho điều gì, dù sao có thể khiến cường giả Cổ Tiên giới hoảng sợ đến mức dập đầu cầu xin tha thứ.
"Trần Nhi, rốt cuộc mảnh ngọc phiến này là cái gì?" Tiêu Thanh Thanh sốt ruột hỏi, ánh mắt tò mò của mọi người đều đổ dồn về Phong Vô Trần.
"Đây là ngọc phiến của phong hào Cổ Thần Bàn Cổ giới, Cổ Thần ngọc phiến từ thấp đến cao có màu xanh lá, xanh lam, tím, đỏ, vàng, trắng, đen tám loại, mỗi màu đại điện cho một địa vị siêu nhiên, là biểu tượng của phong hào Cổ Thần." Phong Vô Trần cười giải thích.
"Bàn Cổ giới? Phong hào Cổ Thần?" Mọi người chưa từng nghe đến, càng thêm hiếu kỳ.
"Thiếu chủ, phong hào Cổ Thần là gì?" Long Vân truy vấn.
"Bàn Cổ giới ở trên Cổ Tiên giới, người mạnh nhất Bàn Cổ giới là Cổ Thần, còn phong hào Cổ Thần thì ở trên cả Cổ Thần. Chỉ có phong hào Cổ Thần mới có tư cách có được Cổ Thần ngọc phiến, Cổ Thần ngọc phiến đại diện cho địa vị và quyền lực chí cao vô thượng." Phong Vô Trần giải thích.
"Tê..."
Nghe Phong Vô Trần nói, mọi người đều kinh hãi hít sâu một hơi.
Dù đã đoán được ngọc phiến không đơn giản, nhưng không ai ngờ nó lại có địa vị khủng bố đến vậy.
Thảo nào Thiên Ngân hộ pháp lại hoảng sợ như vậy, một Cổ Tiên giới nhỏ bé, há dám đắc tội phong hào Cổ Thần Bàn Cổ giới?
Phong Chính Hùng kinh hãi: "Không ngờ một mảnh ngọc phiến bình thường lại có địa vị khủng bố đến thế."
"Mảnh ngọc phiến này đúng là biểu tượng của phong hào Cổ Thần! Thật đáng sợ!" Long Nghịch Thiên và những người khác đều trợn mắt há hốc mồm.
"Ta lại đánh vỡ ngọc phiến của phong hào Cổ Thần, chẳng phải là đắc tội vị kia rồi sao?" Liễu Thanh Dương sợ đến mặt mày tái mét, vô cùng kinh hãi.
Đắc tội một tồn tại khủng bố như vậy, quả thực là gây ra họa lớn.
"Người này đem ngọc phiến trả lại, chẳng lẽ chủ nhân cỗ lực lượng trong cơ thể Thiếu chủ là chủ nhân của mảnh ngọc này? Thì ra là phong hào Cổ Thần Bàn Cổ giới?" Long Nghịch Thiên suy đoán.
"Không sai." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Đại nhân tha mạng, không phải ta làm vỡ, lần này ta đến là để trả lại Cổ Thần ngọc phiến, tiện thể tạ tội với đại nhân, mong đại nhân tha thứ." Thiên Ngân hộ pháp kinh hãi, vô cùng tuyệt vọng.
"Đứng lên đi, một mảnh Cổ Thần ngọc phiến thôi, không có gì to tát." Phong Võ Trần thản nhiên nói.
"Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!" Thiên Ngân hộ pháp kích động liên tục cảm tạ, như nhặt được đại xá, cảm giác như từ địa ngục trở về thiên đường.
"Phong đại ca, vị kia phong hào Cổ Thần sẽ không truy cứu sao? Đó là biểu tượng của phong hào Cổ Thần đó." Liễu Thanh Dương lo lắng hỏi.
"Cổ Thần ngọc phiến đã đưa cho ta, vậy thì do ta làm chủ." Phong Vô Trần cười nhạt.
Chỉ là một mảnh Cổ Thần ngọc phiến thôi, Phong Vô Trần căn bản không thèm để ý.
Nhìn Thiên Ngân hộ pháp, Phong Võ Trần hởi: "Sao? Cổ Thần ngọc phiến còn phải cho Cổ Thần Cổ Tiên giới xem?"
Thiên Ngân hộ pháp vội cung kính đáp: "Cổ Tiên Tôn đã cho Cổ Thần đại nhân xem rồi, Cổ Tiên Tôn nói, để đền bù sai lầm, đại nhân và chư vị sẽ được phi thăng Cổ Tiên giới."
"Vậy ngươi còn định đối phó ta không?" Phong Vô Trần cười nhạt hỏi.
Thiên Ngân hộ pháp sợ đến hai chân như nhũn ra, lại quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Đại nhân đừng nói đùa, ta nào có gan đối phó đại nhân, đại nhân tha cho ta một mạng, ta đã vô cùng cảm tạ rồi."
Cổ Tiên giới vị kia phong hào Cổ Thần còn sợ chết khiếp, huống chi Thiên Ngân hộ pháp, cho hắn cả vạn lá gan cũng không dám đối phó Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần cười nhạt: "Được rồi, đứng lên đi."
"Vậy là Cổ Tiên giới sẽ không nhúng tay vào?" Long Thanh Hồn hỏi.
"Tuyệt đối không nhúng tay." Thiên Ngân hộ pháp cung kính đáp.
Nói rồi, Thiên Ngân hộ pháp lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, cung kính nói: "Đây là một ít bảo bối của Cổ Tiên giới, có ích cho đại nhân và chư vị tu luyện, mong đại nhân nhận cho. Ta sẽ giải trừ phong ấn Thánh Giới, khôi phục linh khí như trước."
Dứt lời, Thiên Ngân hộ pháp kết ấn, dễ như trở bàn tay giải trừ phong ấn Thánh Giới. Chỉ chốc lát sau, linh khí trong không khí tăng lên với tốc độ đáng kinh ngạc.
Vô số tu giả Thánh Giới cảm nhận được linh khí đột nhiên trở nên khủng bố, ít nhất tăng lên gấp mười lần.
"Ừm, vậy còn tạm được." Phong Vô Trần hài lòng gật đầu, ý bảo Liễu Thanh Dương nhận lấy nhẫn trữ vật.
Thấy vậy, Thiên Ngân hộ pháp mới hoàn toàn yên tâm.
"Ngươi về đi, nói với Cổ Tiên Tôn, chuyện này ta không truy cứu nữa." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Tốt quá! Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!" Thiên Ngân hộ pháp kích động liên tục cảm tạ, lập tức biến mất, nửa khắc cũng không dám dừng lại, sợ Phong Vô Trần đổi ý.