"Phong Vô Trần! Ngươi giết người còn chưa đủ sao? Ngươi còn muốn đuổi tận giết tuyệt?" Một Chiến Bại Giả vừa sợ hãi vừa phẫn nộ gào lên.
"Lời ta nói trước đó còn chưa đủ rõ sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp: "Ta nhắc lại lần nữa, tất cả mọi người trong Tiên giới không gian, đều phải chết!"
"Phong Vô Trần! Xin đừng giết ta, tha cho ta một mạng đi, ngươi muốn ta làm gì cũng được." Một Chiến Bại Giả hoảng sợ tột độ, van xin tha thứ.
"Phong Vô Trần, ta nguyện thần phục ngươi! Ta không muốn chết!" Một Chiến Bại Giả khác cũng hoảng sợ cầu xin, thậm chí bằng lòng thần phục Phong Vô Trần.
"Quá muộn rồi." Phong Vô Trần vô tình nói, rồi vung tay lên.
"Vút vút vút!"
"A a a!"
Vô số đạo hỏa diễm trắng xóa như điện xẹt bắn ra, Vạn Hỏa Chi Tổ bá đạo khủng khiếp, vô tình thiêu đốt, khiến mấy Chiến Bại Giả tan thành mây khói trong tiếng kêu thảm thiết.
Trong số ba mươi hai Chiến Bại Giả, Phong Vô Trần đã giết hơn mười, chỉ còn lại Nhiếp Vô Tình và hơn mười người khác.
Chứng kiến những Chiến Bại Giả kia tan biến, Nhiếp Vô Tình và đồng bọn càng thêm kinh hãi.
Sự khủng bố của Phong Vô Trần đã khắc sâu vào linh hồn họ.
Giờ khắc này, Nhiếp Vô Tình mới hiểu, trong mắt Phong Vô Trần, bọn họ chẳng khác nào sâu kiến.
Nhớ lại sự khinh miệt và coi thường Phong Vô Trần trước đây, Nhiếp Vô Tình mới nhận ra thế nào là ngu xuẩn và cuồng vọng tự đại.
"Quá đã! Ha ha! Phong đại ca! Giết sạch đám Chiến Bại Giả cao cao tại thượng này đi!" Liễu Thanh Dương phấn khích cười lớn.
"Minh chủ! Giết sạch chúng! Không chừa một tên!" Mọi người Xích Hoàng đồng loạt hô lớn.
"Phong lão đệ, bọn chúng đáng chết." Đơn Đồng phẫn nộ quát.
Phong Vô Trần nhìn mọi người, cười nhạt: "Kẻ địch còn rất nhiều, mau chóng tiêu diệt hết."
"Giết!" La Sát Thánh Điện và Long Thần Thánh Điện đồng thanh gầm thét, khí thế bàng bạc, sát khí ngút trời.
Cường giả Tiên giới không gian đại loạn, sợ hãi và tuyệt vọng tột độ, mất hết ý chí chiến đấu.
Điều chờ đợi họ chỉ có cái chết.
Ánh mắt lạnh băng hếc về phía Nhiếp Vô Tình, Phong Võ Trần vung tay, thi triển thời gian thần lực, rồi lạnh giọng nói: "Các ngươi không phải muốn xem sức mạnh của ta sao? Ta sẽ cho các ngươi toại nguyện.”
"Ông ông!"
Nguyên Thủy Chi Tổ được thúc giục, kim quang rực rỡ hóa thành một cột sáng xé tan hư không, chiếu sáng không gian mờ mịt. Khí thế bá đạo vô song cuồng quyển, sức mạnh không thể tưởng tượng, tựa như Cự Long thức tỉnh từ vực sâu, bộc phát ra lực lượng chấn nhiếp thiên hạ.
Giờ khắc này, Phong Vô Trần như Cửu Thiên Chiến Thần giáng thế, bá khí vô cùng.
Ánh mắt sắc như dao, bắn ra những mũi nhọn lạnh băng, khiến người không dám nhìn thẳng.
Trong khoảnh khắc đó, đồng tử của Nhiếp Võ Tình đột nhiên giãn nở, một cảm giác sợ hãi cực độ lan khắp cơ thể, đó là nỗi sợ hãi run rẩy từ sâu trong linh hồn, giống như bản năng, kính sợ và run rẩy trước thần linh.
"Đây là sức mạnh thần bí trong cơ thể Phong Vô Trần sao? Khủng khiếp đến vậy, vượt xa Chiến Bại Giả."
"Sức mạnh này tuyệt đối không phải của Thánh giới, thật đáng sợ! Không thể tưởng tượng được."
"Sức mạnh vô cùng bá đạo, đây không phải là lực lượng của Cổ Tiên giới, rốt cuộc kẻ nào mới có được sức mạnh đáng sợ như vậy?"
Tất cả những người ở đó đều bị chấn nhiếp bởi sức mạnh khủng khiếp mà Phong Vô Trần bộc phát ra, mặt ai nấy đều tái mét, lộ vẻ kinh hoàng.
"Chúng ta đã chọc phải ai vậy... Sức mạnh của hắn đã vượt ra khỏi Cổ Tiên giới." Ánh mắt Nhiếp Vô Tình trống rỗng, trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi chưa từng có.
Tiêu Huyền và hơn mười Chiến Bại Giả khác sợ đến mức không nói nên lời.
"Nhiếp Vô Tình, các ngươi còn gì trăng trối không?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, giọng nói lạnh thấu xương, khiến người lạnh cứng cả thể xác lẫn tinh thần.
Nhiếp Vô Tình và hơn mười Chiến Bại Giả mặt mày sợ hãi, sợ đến mức không thể thốt nên lời.
Ngay cả ý định cầu xin tha thứ cũng tan nát.
"Nếu không có gì trăng trối, ta sẽ tiễn các ngươi lên đường." Phong Vô Trần lạnh băng nói, tay phải kết kiếm chỉ.
Ý niệm vừa động, kiếm ý bá đạo tuyệt luân bộc phát, hơn mười đạo kiếm quang màu vàng lớn bằng cánh tay ngưng tụ thành.
Đừng nhìn kiếm quang nhỏ bé, bên trong ẩn chứa sức mạnh bá đạo, không thể tưởng tượng nổi.
"Vút vút vút."
Phong Vô Trần không chút do dự, cũng không hề lưu tình, kiếm chỉ vung lên, kiếm quang xé gió lao đi, mang theo âm bạo chói tai.
Trong mắt Nhiếp Võ Tình và hơn mười Chiến Bại Giả, kiếm quang bá đạo phóng đại tột độ.
Giờ khắc này, Nhiếp Vô Tình cảm nhận được hơi thở của tử thần, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khát vọng sống mãnh liệt trào dâng.
"Liều mạng với ngươi!" Tiêu Huyền đột nhiên gào thét, thà chết trong chiến đấu còn hơn ngồi chờ chết.
"Đúng vậy! Liều mạng với ngươi! Dù sao cũng phải chết." Một Chiến Bại Giả cố nén sợ hãi gào lên.
"Ông ông!"
Các Chiến Bại Giả sợ hãi và tuyệt vọng tột độ, đồng loạt dốc sức liều mạng thúc giục lực lượng, đốt cháy tinh huyết, sức mạnh khủng khiếp liên tiếp bộc phát ra.
"Ầm ầm ầm!"
"Ông ông!"
Nhiếp Vô Tình và hơn mười Chiến Bại Giả liên tục thi triển tiên pháp, hết đợt này đến đợt khác, những luồng sức mạnh kinh khủng nổ tung, tiếng nổ vang trời, năng lượng hủy diệt cuồng quyển, nuốt chửng thiên địa.
Nhưng trước kiếm quang bá đạo, tiên pháp của họ đều tỏ ra quá yếu ớt, bị cưỡng ép phá hủy, không chịu nổi một kích.
Những tiên pháp khủng khiếp nối gót đến, nhưng vẫn không thể lay chuyển kiếm quang bá đạo của Phong Vô Trần.
"Kiếm quang của Phong Vô Trần quá mạnh, công kích của Nhiếp Vô Tình căn bản vô dụng." Huyền Tịch kinh hoàng nói, khuôn mặt tái mét không thể tái hơn.
"Lực lượng của họ chênh lệch quá lớn." Dương Thiên Hàn kinh hãi ngây người.
Mộc Thanh Phong kinh hãi nuốt nước bọt, sợ hãi nói: "Kiếm quang đáng sợ như vậy, ai có thể đỡ nổi?"
"Nhiếp Võ Tình hắn phải chết không nghỉ ngờ, lực lượng của họ quá yếu." Thanh Long lắc đầu.
"Hừ! Đây là bọn chúng tự tìm đến cái chết!" Long Thí Hồn hung ác nói.
Long Đế lạnh lùng: "Tự làm tự chịu."
Cảnh tượng này khiến tất cả kinh hồn táng đảm.
Đây tuyệt đối là trận chiến khốc liệt và khủng khiếp nhất từ trước đến nay của Thánh giới.
"Xoẹt xoẹt xoẹtf"
Kiếm quang bá đạo lóe lên, vô tình xuyên thủng trái tim của hơn mười Chiến Bại Giả, lập tức chấn vỡ linh hồn của họ.
Ngay cả Nhiếp Vô Tình mạnh nhất cũng không thể ngăn cản.
Hơn mười Chiến Bại Giả, toàn bộ vẫn lạc.
Đối mặt với sức mạnh khủng khiếp như vậy, sự phản kháng của Nhiếp Vô Tình hoàn toàn vô dụng.
Nhưng Phong Vô Trần thúc giục sức mạnh, vẫn chỉ là chưa đến một thành công lực của Ma La Đại Đế.
Các cường giả Tiên giới không gian hoàn toàn buông xuôi chống cự, mặc cho cường giả Thánh giới tàn sát.
Hơn mười Chiến Bại Giả toàn bộ ngã xuống, mất đi chỗ dựa, họ căn bản không có ai có thể chống lại Phong Vô Trần.
"Diệp Trần Tâm, bọn chúng đều chết vì ngươi, đây là kết cục của việc động vào người của ta." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"..." Diệp Trần Tâm hối hận vạn phần.
Nếu như họ không trêu chọc Phong Vô Trần, mà là lựa chọn không đối đầu với Phong Võ Trần khi hắn chém giết Đoàn Vân và năm Đại Năng Giả để báo thù cho Long Thần tộc, thì đã không đến bước đường cùng này.
Trong trận chiến này, Tiên giới không gian hoàn toàn thất bại.