nề `
Năng lượng hủy diệt trút xuống như thác lũ, khiến La Sát Thánh Điện rung chuyển dữ dội, mọi người cũng chao đảo theo.
Dù Mộc Thanh Phong đã thiết lập kết giới, nó vẫn rung động kịch liệt.
Tả Ly dốc toàn lực tung ra một kích cuối cùng, uy lực đạt đến mức khủng bố tột độ.
Ngay cả Thủy Long với sức mạnh ghê gớm cũng không thể ngăn cản hoàn toàn đòn diệt thế của Tả Ly.
Nếu Phong Vô Trần không sở hữu thân thể Vĩnh Sinh Cảnh giới cùng sức mạnh của cường giả Khai Thiên Tích Địa, tuyệt đối không phải đối thủ của Tả Ly.
"Lực lượng đáng sợ như vậy, Tả Ly sao có thể đỡ nổi?"
"Khó nói, chiêu vừa rồi của Tả Ly cũng rất kinh khủng. Dù có đỡ được, bản thân hắn chắc chắn cũng trọng thương. Xem ra Tả Ly thua rồi."
"Còn phải nói sao? Với sức mạnh như vậy, hắn sống sót đã là may mắn lắm rồi."
Người của La Sát Thánh Điện ai nấy đều hưng phấn.
"Khi mới tiếp xúc Phong huynh đệ, ta thấy Hỏa Diễm màu trắng. Vừa rồi, trong chiến đấu, lại xuất hiện cổ lực lượng thần bí bá đạo. Hiện tại lại thêm lực lượng Thủy thuộc tính... toàn là những thứ ta mới nghe lần đầu." Mộc Thanh Phong nhíu mày thầm nghĩ, đứng trước Phong Vô Trần, hắn cảm thấy mình thật sự chưa từng thấy qua điều gì.
Trong trận chiến với Tả Ly, Phong Vô Trần vận dụng Nguyên Thủy Chi Tổ, sau đó lại thúc dục Thủy Diễm Chi Tổ. Hai loại lực lượng thần bí mà khủng bố này khiến Mộc Thanh Phong vừa tò mò, vừa kinh sợ.
"Mau nhìn! Tả Ly rơi xuống rồi!" Lâm U bỗng nhiên lớn tiếng, mặt đầy phấn khích.
Mọi ánh mắt lập tức hướng về phía hư không.
Trên không trung, Tả Ly từ trong làn sóng năng lượng hỗn loạn rơi xuống.
Hắn bị thương vô cùng nghiêm trọng, toàn thân đẫm máu, ý thức mơ hồ, không còn sức duy trì trạng thái lơ lửng.
"Tả Ly sư huynh!" Liễu Quỳ kinh hãi, vội vàng bay tới.
Liễu Quỳ không ngờ rằng Tả Ly lại không thể ngăn cản công kích Thủy Long của Phong Vô Trần, sức mạnh chênh lệch quá lớn.
Một cường giả Thất Tinh Chân Tiên đỉnh phong lại thua một Tứ Tinh Chân Tiên... chuyện không thể tin được này lại xảy ra.
"Phong đại ca thắng rồi! Tả Ly bị thương rất nặng, không còn sức tái chiến!" Liễu Thanh Dương cười phấn khích, mặt đỏ bừng.
"Minh chủ thắng!” Mọi người La Sát Thánh Điện nhao nhao hò reo.
Phong Vô Trần chậm rãi đáp xuống, không hề bị tổn hại, khí tức không suy giảm, vẫn ở trạng thái đỉnh phong.
"Phu quân, chàng không sao chứ?" Lăng Tiêu Tiêu lo lắng hỏi.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Ta không sao."
"Phong đại ca, anh thật lợi hại! Đánh bại đối thủ đáng sợ như vậy mà vẫn không hề hấn gì!" Liễu Thanh Dương kích động cười nói.
"Quả thật là không hề hấn gì!" Mộ Hồng Liên và Cuồng Báo đều kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Mọi người đều thấy rõ ràng, Phong Vô Trần đã bị thương khi bị đánh văng đi.
Sao bây giờ lại không hề bị tổn hại?
"Thiếu chủ, vừa rồi rõ ràng ngài bị Tả Ly đánh trúng, chúng tôi đều thấy, sao lập tức hồi phục vậy?" Long Thanh tò mò hỏi, vô cùng khó hiểu.
“Nhục thể của ta đột phá cảnh giới mới, thương thế và lực lượng có thể lập tức khôi phục." Phong Võ Trần cười nhạt nói.
"Lập tức khôi phục?" Mọi người kinh ngạc trợn tròn mắt, hóa đá.
Cái gì mà thân thể cảnh giới khủng bố đến vậy?
Lực lượng và thương thế đều có thể lập tức khôi phục, quá biến thái rồi!
Trục Phong kinh hãi nuốt nước bọt, nói: "Chuyện này... có thật không vậy? Lại có chuyện thần kỳ như vậy sao?"
"Lực lượng và thương thế lập tức khôi phục... đáng sợ thật!" Long Thanh Hồn và những người khác lại một lần nữa chấn động, kinh ngạc tột độ.
"Lực lượng của Tả Ly mạnh hơn ta nhiều. Vừa rồi công kích mãnh liệt, đúng là đã làm ta bị thương. Nếu không phải thân thể cường đại, e rằng ta đã bị thương nặng." Phong Vô Trần cười nói, không hề giấu giếm.
Vĩnh Sinh Cảnh giới thân thể chính là cường đại như vậy.
Ánh mắt nhìn về phía Tả Ly và Liễu Quỳ trên không trung, Phong Vô Trần cười nói: "Trận chiến này ta thắng rồi. Tiền cược của ta sẽ là mạng của ngươi. Ngươi tự chấm dứt, hay là để ta động thủ?"
Tả Ly trọng thương, trong lòng cũng vô cùng tò mò, vì sao Phong Vô Trần không hề hấn gì.
Với lực lượng của hắn, có thể so với Cửu Tỉnh Chân Tiên, tuyệt đối đủ sức gây thương tích cho Phong Vô Trần.
"Tả Ly sư huynh..." Liễu Quỳ đỡ Tả Ly đang trọng thương.
"Ngươi trở về đi, ta thua rồi, không cần quan tâm ta." Tả Ly yếu ớt nói, đã thua thì phải có khí độ của người thua.
Tả Ly chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thất bại, nhưng lại thua thảm hại như vậy.
"Tả Ly sư huynh, ta không thể bỏ mặc huynh được, phải đi cùng nhau." Liễu Quỳ vội vàng nói.
“Ngươi mau đi đi, ngươi cứu không được ta đâu." Tả Ly khẽ quát.
Là thiên tài đệ tử của Vô Tình Thánh Điện, bị một Tứ Tinh Chân Tiên đánh bại, Tả Ly còn mặt mũi nào trở về?
Với tính cách cao ngạo của Tả Ly, thà chết chứ không sống lay lắt.
Phong Vô Trần cách không vồ lấy, một cỗ hấp lực kinh khủng đột ngột kéo Tả Ly đang trọng thương về phía hắn.
"Tả Ly sư huynh!" Sắc mặt Liễu Quỳ đại biến, định ra tay ngăn cản.
"Phốc!"
Phong Vô Trần vung tay lên, một cỗ lực lượng kinh khủng đánh Liễu Quỳ thổ huyết, thân hình bay ra ngoài.
"Lần trước ta tha cho ngươi một mạng, sẽ không có lần thứ hai. Ngươi nên biết, ngươi còn sống được là vì trận chiến này. Về nói với mấy lão già kia, hãy trân trọng thời gian còn lại." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Không hổ là Chí Tôn của Long Thần Tộc, thật sự không tầm thường, thực lực không đơn giản. Trận chiến này chắc chắn là trận chiến tinh túy nhất mà ta từng chứng kiến trong đời." Một tiếng cười lạnh trêu tức đột nhiên vang lên.
"Ai?" Long Nghịch Thiên quát lạnh, mợi ánh mắt đều quét về phía nơi phát ra âm thanh trên không trung.
"Ta biết ngay ngươi sẽ hiện thân." Phong Vô Trần siết chặt cổ họng Tả Ly, ánh mắt quét về phía không trung.
"Ồ? Xem ra ngươi đã sớm nhận ra sự tồn tại của ta." Tiếng cười lạnh trêu tức vang lên, một bóng người đột ngột xuất hiện.
Người đến chính là Lữ Chấn.
"Lữ đại nhân?" Liễu Quỳ kinh ngạc nhìn lại.
Phong Võ Trần cười lạnh: "Sao? Kẻ bại trận phái ngươi đến cướp đồ sao? Hay là đến cứu
"Ta không cứu phế vật. Ta cá ngươi không dám giết hắn. Phong Vô Trần, giao ra bảo bối trong lăng mộ, nếu không ngươi hối hận cũng không kịp." Lữ Chấn ngạo mạn cười lạnh.
"Bảo bối trong lăng mộ? Lăng mộ của Lão Thủy Tổ sao?" Lăng Tiêu Tiêu và mọi người kinh hãi.
"Ồ? Vậy sao? Ta rất ngạc nhiên ngươi lấy đâu ra sự tự tin vậy." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Ngươi có thể phát giác ra sự tồn tại của ta, chẳng lẽ không biết chuyện gì đã xảy ra ở Thánh Giới mấy ngày nay sao?" Lữ Chấn cười lạnh.
Nghe vậy, Phong Võ Trần khẽ cau mày, lập tức triển khai thần thức đò xét.
"Những thế lực dưới trướng Long Thần Thánh Điện ở Nam Vực và Bắc Vực, bây giờ e rằng chỉ còn lại một nửa sức lực." Lữ Chấn cười lạnh nói.
"Cái gì?" Sắc mặt Lăng Tiêu Tiêu và mọi người đại biến.
Lữ Chấn nói không sai, sau khi Phong Vô Trần dò xét, bốn thế lực lớn của Sinh Hoàng Tộc ở Nam Vực đều nguyên khí đại thương, cường giả đều bị trọng thương, chỉ còn lại một nửa sức lực.
Cường giả của Đế Hồn Tộc ở Bắc Vực cũng tương tự.
"Phong Võ Trần, nghe nói Thánh Đan Các là của ngươi, cái Thánh Tháp gì đó ở Bắc Vực cũng có liên hệ với ngươi phải không?" Lữ Chấn trêu tức cười lạnh.