"Các ngươi cứ coi như Thánh giới tuyên chiến với các ngươi đi! Một tháng sau, Long Thần. Thánh Điện, La Sát Thánh Điện cùng toàn bộ cường giả Thánh giới chắc chắn đặt chân Tiên giới”
"Toàn bộ Tiên giới nghe đây, một tháng sau, Phong Vô Trần ta sẽ san bằng Tiên giới. Phàm là người Tiên giới không có thù oán với ta, hãy đến Thánh giới, nếu không tất cả phải chết!"
Thanh âm hung ác, mang theo sát khí ngút trời của Phong Vô Trần vang vọng khắp Tiên giới, rót vào tai từng tu giả.
"Chiến Bại Giả cao cao tại thượng, hãy hưởng thụ một tháng cuối cùng của cuộc đời đi! Một tháng sau, chính là ngày giỗ của các ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng điệu băng giá, không chút tình người.
Dứt lời, Phong Vô Trần biến mất, rời khỏi Tiên giới.
"Đồ tiểu tử đắc ý vênh váo!" Nhiếp Vô Tình nghiến răng nghiến lợi, sống ngần này năm, lần đầu tiên bị một tiểu bối khinh thị, sỉ nhục như vậy.
"Hừ! Một tháng mà đòi san bằng Tiên giới? Đúng là không biết tự lượng sức mình!" Tiêu Huyền tức giận nói.
"Phong Vô Trần dù mạnh đến đâu cũng chỉ là Cửu Tinh Vô Thượng Chân Tiên đỉnh phong, chúng ta liên thủ không sợ không đánh lại hắn! Muốn san bằng Tiên giới, đúng là mơ mộng hão huyền!" Trích Tinh trưởng lão âm trầm nói.
Nhiếp Vô Tình lạnh giọng ra lệnh: "Truyền lệnh xuống, một tháng sau nghênh chiến!"
"Chúng ta đi thôi." Huyền Tịch nhạt nhẽo nói, thân ảnh biến mất.
Dương Thiên nhếch miệng cười, cũng biến mất theo.
"Tự làm bậy thì không thể sống." Thượng Quan Bạch Trần lắc đầu, rồi cũng rời đi.
Giờ khắc này, không ít thế lực lớn và vô số tu giả Tiên giới bắt đầu rút lui.
Nguyệt Huyền Thánh Điện và Thiên Loan Tiên Cung lập tức tiến về Thánh giới.
...
"Vút"
Phong Vô Trần xuất hiện trên quảng trường La Sát Thánh Điện.
"Minh chủ!" Lãnh Mộ Thành, Đổng Chiến Thiên và những người khác mừng rỡ hô lớn khi thấy thân ảnh hư ảo của Phong Vô Trần.
Truy Nguyệt vội hỏi: "Minh chủ, thế nào rồi? Cứu được người ra chưa?"
"Đương nhiên rồi." Phong Vô Trần mỉm cười.
Nói xong, từng đạo thân ảnh hư ảo bước ra từ Không Gian Giới của Phong Võ Trần.
Những người bị giam trong Mộng Cảnh Thế Giới đều đã trở về.
"Tốt quá rồi! Về được La Sát Thánh Điện rồi!" Lăng Tiêu Tiêu rạng rỡ tươi cười.
"Cuối cùng cũng trở lại rồi! Chúng ta vẫn còn sống! Ha ha!" Liễu Thanh Dương phấn khích cười lớn.
"Ta cứ tưởng mình chết chắc rồi chứ, lão già kia lúc ấy dọa ta sợ chết khiếp, may mà có Phong đại ca đến!" Lâm U vui vẻ nói.
“Không gian mộng cảnh của Diệp Trần Tâm thật đáng sợi Ta còn đánh nhau với Long Thiên Dạ nữa chứ." Đơn Đồng cười nói.
Thần Ảnh vội nói: "Ta mới thảm, mười Thần Ảnh vệ liên thủ đối phó ta."
Dương Mị Nhi cười khẽ: "Ta, Tiêu Tiêu và Hồng Liên tỷ cũng đánh nhau, còn tưởng là địch nhân biến ảo nữa chứ."
"Chúng ta cũng đánh nhau." Xích Hoàng và nhiều người khác bật cười.
"Lần này may mà có Phong Vô Trần, chúng ta mới được cứu, nếu không thì chúng ta chết chắc rồi, Long Thần Thánh Điện và La Sát Thánh Điện cũng tiêu đời." Long Thí Hồn vui vẻ nói.
Sạch Vô Song cười nói: "Chí Tôn đại nhân đúng là ân nhân cứu mạng của tất cả chúng ta."
"Phong đại ca, Diệp Trần Tâm lão vương bát đản kia thế nào rồi?" Miêu Thanh Thanh vội hỏi, mọi người đều nhìn về phía Phong Vô Trần.
"Chí Tôn đại nhân, có phải đã giết lão hỗn đản kia rồi không?" Thần Ảnh hỏi.
Phong Vô Trần cười nói: "Ta không giết hắn, chỉ hủy nhục thể, tàn phá linh hồn hắn, cuối cùng dùng Hỏa Diễm phong ấn tàn hồn hắn, để hắn hưởng thụ thống khổ. Mọi người không cần lo lắng bị nhốt vào Mộng Cảnh Thế Giới nữa."
"Thượng Quan Bạch Trần bọn hắn cũng không ít người, không ngờ nhanh như vậy đã đến Thánh giới rồi." Phong Vô Trần thầm nghĩ, đã nhận ra rất nhiều cường giả tiến vào Thánh giới.
“Ha hai Phải làm như vậy chứ! Phong lão đệ, làm tốt lắm!" Long Khiếu Dương cười lớn, vô cùng thống khoái.
"Tốt quá! Phải tra tấn lão vương bát đản kia thật tốt!" Liễu Thanh Dương hả hê nói.
Miêu Thanh Thanh giơ nắm đấm, phẫn nộ quát: "Giết hắn đi thì quá tiện cho hắn rồi!"
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Đại Thủy Tổ, Thanh Long tiền bối, các ngươi mau chóng về Long Thần Thánh Điện đi, ba Thủy Tổ thể linh hồn bị hao tổn nghiêm trọng, chắc hẳn Phong đại ca bọn họ cũng đang lo lắng, mau chóng trở về thân thể, việc này làm phiền Đại trưởng lão."
Sở Thiên Khu lạnh nhạt cười nói: "Chuyện nhỏ thôi."
Long Thí Hồn gật đầu, hung ác nói: "Đã chậm trễ không ít thời gian tu luyện, lũ khốn kiếp kia, sớm muộn gì ta cũng tìm bọn chúng tính sốt”
"Một tháng sau sẽ khai chiến, chúng ta sẽ tự mình đến Tiên giới, vì vậy, trong vòng một tháng này, mọi người cố gắng tu luyện." Phong Vô Trần nghiêm túc nói.
"Một tháng?" Mọi người kinh ngạc.
Lăng Tiêu Tiêu nhíu mày lo lắng: "Phu quân, một tháng có nhanh quá không? Chúng ta không thể đột phá Vô Thượng Chân Tiên trong vòng một tháng được."
"Có Nghịch Thiên Thần Châu chắc là không vấn đề gì, ta sẽ mau chóng đột phá Chân Tiên cảnh Luyện Thuật Sư." Phong Vô Trần tự tin nói.
"Bổn tọa rốt cục có cơ hội thử Nghịch Thiên Thần Châu rồi." Long Thí Thiên mong chờ cười nói.
Ánh mắt đen láy lóe lên vẻ hung ác, Phong Vô Trần nắm chặt tay nói: "Lũ lão hỗn đản cao cao tại thượng kia, ta không thể nhịn được nữa rồi, quyết không thể để bọn chúng sống quá lâu."
Thanh Long ngưng trọng nói: "Chúng ta có Linh lực và Linh khí tu luyện gấp trăm lần, thêm Không Gian Giới gấp năm lần, một tháng đủ để chúng ta tăng lên không ít thực lực."
"Một tháng sau, liều mạng với bọn chúng!" Long Khiếu Dương quát lớn.
"Đúng vậy! Liều mạng với bọn chúng!" Mọi người hô vang, khí thế ngập trời.
Sau khi Long Thí Hồn và các cường giả Long Thần Thánh Điện rời đi, Phong Võ Trần giúp Lăng Tiêu Tiêu và những người khác tiến vào thân thể trùng sinh.
Sau khi trùng sinh, mọi người lập tức bế quan tu luyện.
Thời gian chỉ có một tháng, phải giành giật từng giây, dốc sức liều mạng tu luyện.
Phong Vô Trần truyền tin tức đến Lục Đại Thượng Cổ thế lực rồi tiến vào Thần giới.
"Phải mau chóng đột phá Chân Tiên cảnh Luyện Thuật Sư." Phong Vô Trần thầm nghĩ, hơn mười đạo nguyên thần phân thân dừng tu luyện, điên cuồng hấp thu linh hồn Tinh Thạch và Linh Hồn Lực.
"Phong tiểu tử, ngươi thực sự định khai chiến sau một tháng sao?" Huyền Chân Đại Đế hỏi, thân ảnh như quỷ mị xuất hiện bên cạnh Phong Võ Trần.
"Không sai." Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Ta sẽ không cho bọn chúng cơ hội nữa, tu luyện hai tháng ở Thần giới, chắc có thể đột phá Chân Tiên cảnh Luyện Thuật Sư, đến lúc đó luyện chế Chân Tiên cảnh Nghịch Thiên Thần Châu, có thể giúp bọn họ tăng tu vi."
"Dù các ngươi có thể đột phá Vô Thượng Chân Tiên, nhưng vẫn có chênh lệch rất lớn so với cường giả Tiên giới." Huyền Chân Đại Đế ngưng trọng nói.
"Huyền Chân tiền bối, cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không để bọn họ mạo hiểm nếu không có nắm chắc. Nương tử của ta đã cùng ta xông pha Nhân giới, Thiên Giới, Thần Giới, Thánh Giới, trải qua quá nhiều sinh tử, họ là tất cả của ta, sao ta có thể để họ chịu chết? Huống chi ta còn có Nghịch Thiên Luân Hồi!" Phong Vô Trần tự tin cười nói.