"Ông ông!"
Một trận pháp kim sắc khổng lồ hiện lên giữa không trung, bao phủ Lôi Đình Huyết Trì. Bề mặt trận pháp còn lấp lánh những tia Lôi Điện.
Nhờ sáp nhập thêm sức mạnh Lôi Điện khủng khiếp, uy lực của trận pháp này tăng lên gấp bội.
"Thành công rồi!" Phong Vô Trần mặt mày rạng rỡ, hưng phấn nói.
"Chủ nhân, đừng vội mừng. Thiên Sát vẫn chưa ra đâu." Thôn Thiên Mãng từ chiến giáp truyền âm nhắc nhở.
"Thiên Sát!” Khuôn mặt hớn hở của Phong Võ Trần lập tức cứng đờ, suýt chút nữa quên mất Thiên Sát.
Ý niệm vừa động, Phong Vô Trần thi triển Thuấn Gian Di Động, lách mình xuất hiện bên bờ huyết trì, đưa tay vào trong.
"Không cảm nhận được khí tức của Thiên Sát, hoặc là nó đã bị khí tức đáng sợ này che lấp." Phong Vô Trần cau mày, không chút do dự nhảy vào huyết trì.
Thiên Sát gặp nguy hiểm, Phong Vô Trần tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Khí tức đáng sợ quá, rất bất thường, chủ nhân cẩn thận!" Kiếm Thai truyền âm nhắc nhở.
"Khí tức khủng bố như vậy, chẳng lẽ là Thần Khí?" Thôn Thiên Mãng suy đoán.
Hổ Phách Lưu Ly Thần Giáp truyền âm: "Đây không phải khí tức Thần Khí. Dù sức mạnh Thần Khí có chênh lệch lớn đến đâu, khí tức của chúng cũng không thay đổi quá nhiều, vẫn là khí tức Thần Khí."
"Thị Huyết Phiên, ngươi là Thượng Cổ Thần Khí, có biết đây là khí tức gì không?" Long Thần Quyền Bộ Đồ truyền âm hỏi.
"Không biết, tóm lại là một thứ đồ rất giỏi." Thị Huyết Phiên đáp.
"Sao chủ nhân không nói gì? Cũng không có động tĩnh gì, có chuyện gì vậy?" Kiếm Thai nghi hoặc.
"Chủ nhân! Chủ nhân! Ngươi nghe thấy không?" Kiếm Thai gọi lớn trong vô vọng.
Phong Vô Trần không hề đáp lại.
"Không ổn rồi, chủ nhân đang chìm xuống, còn mất ý thức nữa. Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Kỳ Lân Chiến Giáp hoảng sợ, thất kinh.
"Cái gì? Chìm xuống? Mất ý thức?" Kiếm Thai và các Khí Hồn khác đều giật mình.
Mọi chuyện vừa rồi còn tốt đẹp, chỉ trong chớp mắt, Phong Vô Trần đã mất ý thức. Kiếm Thai và những Khí Hồn khác hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Giờ khắc này, Phong Vô Trần quả thực đang chìm xuống, vẻ mặt ngây đại, bất động, hoàn toàn mất ý thức, giống như một cái xác không hồn.
"Chủ nhân! Chủ nhân!" Kiếm Thai và các Khí Hồn nhao nhao gọi, nhưng vô ích.
Khí Hồn của Hổ Phách Lưu Ly Thần Giáp lách mình xuất hiện, cố gắng giữ Phong Vô Trần lại, định kéo lên.
Ngay lúc đó, Hổ Phách Lưu Ly Thần Giáp đột nhiên cảm thấy toàn thân vô lực, dần dần mất ý thức, linh hồn cũng chìm xuống theo Phong Vô Trần.
"Lưu Ly Thần Giáp!" Kiếm Thai kinh hoảng gọi.
"Mau đỡ Lưu Ly Thần Giáp!" Kỳ Lân Chiến Giáp quát lớn.
Long Thần Quyền Bộ Đồ không chút do dự rời khỏi cơ thể Phong Vô Trần, muốn kéo Khí Hồn của Lưu Ly Thần Giáp trở lại.
Nhưng Long Thần Quyền Bộ Đồ vừa ra khỏi, còn chưa kịp quay lại, cũng lập tức mất ý thức.
"Long Thần Quyền Bộ Đồ cũng mất ý thức, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Kiếm Thai hoảng sợ tột độ.
"Đừng hành động thiếu suy nghĩ! Tình huống của chủ nhân và họ, hình như là bị khống chế!" Thị Huyết Phiên truyền âm.
"Bị khống chế? Vậy phải làm sao? Chủ nhân không thể hô hấp đưới nước, chúng ta lại bất lực. Cứ tiếp tục như vậy, chủ nhân chết chắc!" Kiếm Thai lo lắng hỏi.
Các Khí Hồn Thần Khí của Phong Vô Trần bắt đầu hoảng loạn, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
"Lôi Đình Huyết Trì sao lại yên tĩnh thế? Không nghe thấy tiếng sấm trên mặt nước, cái gì cũng không nghe được. Khí tức kinh khủng này rốt cuộc là gì?"
"Thiên Sát đến cùng ở đâu? Thần thức không cảm ứng được, chút khí tức cũng không."
Tuy nhiên, ở một không gian khác, Phong Vô Trần vẫn đang tìm kiếm Thiên Sát trong Huyết Trì.
“Kiếm Thai, các ngươi có cảm ứng được khí tức của Thiên Sát không?” Phong Võ Trần hỏi, sự biến mất của Thiên Sát khiến Phong Vô Trần càng thêm sốt ruột.
"Kiếm Thai? Kỳ Lân Chiến Giáp? Lưu Ly Thần Giáp?" Mãi lâu không thấy ai trả lời, Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, gọi lại lần nữa.
Giờ khắc này, Phong Vô Trần cuối cùng cũng ý thức được có gì đó không ổn.
"Không cảm nhận được sự tồn tại của Kiếm Thai và bọn họ." Phong Vô Trần cau mày, nhìn bàn tay mình, thầm nghĩ: "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có phải vì khí tức kinh khủng này?"
"Hả? Thiên Sát?" Đúng lúc Phong Vô Trần nghi hoặc, chợt thấy Thiên Sát xuất hiện ở phía trước, Phong Vô Trần lập tức mừng rỡ, vội vàng bơi tới.
"Tốt quái Thiên Sát, ngươi không sao chứ?" Phong Võ Trần hớn hở hỏi.
Nhưng khi Phong Vô Trần đến gần, Thiên Sát đột nhiên biến thành một bộ khô lâu đen kịt, lao về phía Phong Vô Trần, vô cùng đột ngột.
"Cái gì?" Sắc mặt Phong Vô Trần đại biến.
Tốc độ của bộ khô lâu đen kịt vô cùng khủng khiếp, Phong Vô Trần không kịp tránh né, huống chi còn ở dưới nước.
Gần như trong nháy mắt, bộ khô lâu xuyên thẳng qua cơ thể Phong Vô Trần, khiến hắn kinh hãi tột độ.
"Đây... Đây là chuyện gì? Ảo giác sao?" Phong Vô Trần kinh hãi tột độ, trong khoảnh khắc đó còn tưởng mình chết chắc.
Chưa kịp hoàn hồn, Phong Vô Trần chợt phát hiện xung quanh xuất hiện Kiếm Thai và các Khí Hồn khác, tất cả đều mặt không biểu cảm, tựa như bị khống chế.
"Không đúng, đây không phải ảo giác. Ta không cảm nhận được sự tồn tại của Kiếm Thai, nhưng lại có thể thấy Khí Hồn của bọn họ. Thiên Sát lại biến thành khô lâu tấn công ta, nhưng ta lại không hề hấn gì. Thiên Sát và các Khí Hồn, có lẽ đều là hình ảnh do ta tưởng tượng ra, nói cách khác, tất cả đều do đầu óc ta huyễn hóa ra, và ta đã rơi vào ảo trận." Phong Vô Trần nhíu mày, thầm nghĩ.
Phong Vô Trần thân là Trận Pháp Tông Sư, chỉ cần phát hiện chút bất thường là có thể đoán được mình đã lâm vào ảo trận.
"Bất tri bất giác rơi vào ảo trận, mà ta lại không phát giác được sự tồn tại của ảo trận, chắc chắn đã bị thứ gì đó theo dõi. Thiên Sát e rằng cũng đã lâm vào ảo trận, trong thế giới thực, có lẽ đã gặp nguy hiểm." Phong Vô Trần âm thầm suy đoán.
Phong Võ Trần hai tay kết ấn, cuối cùng tay phải kết Kiếm Chỉ, mắt mở lớn, quát khẽ: "Giải"
"Xuy xuy!"
"Răng rắc!"
Không gian ảo trận xung quanh Phong Vô Trần đột nhiên xé toạc ra những vết nứt lớn, cuối cùng vỡ tan tành.
Phong Vô Trần đang chìm xuống đột nhiên khôi phục ý thức, lập tức khống chế cơ thể, hít một hơi thật sâu, phát hiện có rất nhiều huyết thủy đã tràn vào cơ thể.
"Chủ nhân! Chủ nhân tỉnh rồi!" Kiếm Thai mừng rỡ.
"Chủ nhân, nhanh nín thở!" Thị Huyết Phiên vội vàng truyền âm.
"Chết rồi! Nhanh ngạt thở!" Phong Vô Trần kinh hoảng, đồng thời nhìn thấy Khí Hồn của Lưu Ly Thần Giáp và Long Thần Quyền Bộ Đồ đang chìm xuống.
Phong Vô Trần rất muốn kéo họ lại, nhưng lúc này sắp ngạt thở, đành phải tiến vào Thần Giới Không Gian.
"Khục khục!"
Vào Thần Giới Không Gian, Phong Vô Trần há miệng thở đốc, đồng thời nhổ ra rất nhiều nước, liên tục khục mạnh vài tiếng.
"Hô! Thoát rồi!" Phong Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, nằm vật ra, cảm thấy kiệt sức.