Ninh nọt không phải là phong cách của Phong Võ Trần.
Số lượng Luyện Thuật Sư ở lại Thần Phủ không nhiều, chỉ hơn ba mươi người, đều là Thần Vương cấp và Thần Quân cấp.
Số lượng học viên Luyện Thuật Sư cũng tương tự.
Đương nhiên, Phong Vô Trần không dám chắc trong số hơn ba mươi học viên này, tất cả đều sẵn lòng học tập theo hắn.
Phong Vô Trần nhìn về phía đám học viên Luyện Thuật Sư, mỉm cười hỏi: "Việc các ngươi ở lại, ta có thể hiểu là các ngươi nguyện ý để ta chỉ điểm chứ?"
"Cảnh giới Luyện Thuật Sư của chúng ta không bằng Tổng Đạo Sư. Phủ chủ đã giao cho ngài vị trí này, tin rằng ngài có thể chỉ dẫn chúng ta," một học viên nữ cung kính nói.
"Phủ chủ và các trưởng lão đều tin tưởng Tổng Đạo Sư, chúng ta cũng vậy," một học viên khác tiếp lời.
"Tổng Đạo Sư, nếu bản lĩnh của ngài không ra gì, chúng tôi e rằng sẽ không chấp nhận ngài," một học viên nói thẳng.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Tốt lắm. Thời gian giảng dạy của ta không cố định, có thời gian sẽ đến, không có thời gian thì thôi. Mỗi buổi giảng kéo dài hai canh giờ."
Lời vừa dứt, các học viên chưa kịp rời đi đều ngây người, ngay cả các đạo sư cũng không khỏi ngạc nhiên.
Ba mươi mấy học viên Luyện Thuật Sư nhìn nhau, ai nấy đều kinh ngạc.
"Thằng nhóc này đang nói cái gì vậy? Có thời gian thì tới, không có thời gian thì không? Chẳng phải là muốn đến thì đến, không muốn thì thôi sao? Như vậy chẳng phải sẽ làm chậm trễ việc tu luyện của học viên Luyện Thuật Sư?" một đạo sư cau mày.
"Thằng nhóc này quá ngông cuồng rồi! Coi Thần Phủ là nơi nào? Vô trách nhiệm với học viên!" một đạo sư khác nghiến răng giận dữ.
"Phủ chủ, trưởng lão, chuyện này không ổn lắm đâu?" một đạo sư nhìn Cổ Thiên Dương, rõ ràng bất mãn với thời gian giảng dạy của Phong Vô Trần.
"..." Cổ Thiên Dương và các cao tầng im lặng, sự im lặng ngầm đồng ý với quyết định của Phong Vô Trần.
"Tổng Đạo Sư, thời gian giảng dạy của ngài không cố định, chẳng phải sẽ làm chậm trễ việc tu luyện của học viên sao?" một đạo sư trực tiếp hỏi Phong Vô Trần.
Nghe vậy, Phong Vô Trần cười nhạt đáp: "Đây là quy định giảng dạy của ta. Nếu họ cảm thấy việc này làm chậm trễ tu luyện, họ có thể rời đi. Ta không ép buộc ai cả. Họ có quyền tự quyết định."
"Hừ! Ngông cuồng! Hoàn toàn không coi trọng tiền đồ của học viên!" một đạo sư giận dữ, không quen với tác phong của Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần không phản bác. Hắn không thể ngày nào cũng đến Thần Phủ.
"Cũng may không phải là đạo sư của chúng ta, nếu không thì đời này coi như xong!" một học viên hả hê nói.
"Không liên quan đến chúng ta, chúng ta về tu luyện thôi," một học viên thiên tài nhún vai nói, dẫn đầu rời đi.
Những học viên khác thấy Cổ Thiên Dương và các trưởng lão đều im lặng, cũng tản đi.
Cái gì mà Tổng Đạo Sư, chẳng qua là đến xem xét tình hình, cho qua chuyện mà thôi. Những học viên này căn bản không coi trọng.
Thái độ của học viên Thần Phủ khiến Cổ Thiên Dương và Hoàng Phủ Viêm tức đến phổi muốn nổ tung.
Phong Vô Trần nhìn ba mươi mấy học viên Luyện Thuật Sư còn lại, cười hỏi: "Nếu lo lắng ảnh hưởng đến việc tu luyện, bây giờ vẫn có thể rời đi. Ta sẽ không ép buộc ai. Chỉ là, người đã rời đi sẽ không còn cơ hội nữa."
"Tổng Đạo Sư, xin lỗi, ta không muốn lãng phí thời gian. Ta xin phép rời đi," một Luyện Thuật Sư Thần Quân cấp vội vàng nói, rõ ràng không thể chấp nhận thời gian giảng dạy của Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Mỗi người đều có lựa chọn của mình, ngươi không cần xin lỗi ta."
"Tổng Đạo Sư, nếu ngài một tháng hoặc hai tháng không có thời gian, ảnh hưởng đến chúng tôi quá lớn. Tôi cũng xin phép rời đi," một học viên khác nói.
Có hai người dẫn đầu, một số Luyện Thuật Sư Thần Vương cấp và Thần Quân cấp cũng lần lượt rời đi.
Cuối cùng chỉ còn lại hai mươi người.
Nhìn hai mươi người ở lại, Phong Võ Trần cười nhạt: "Rất vui vì các ngươi tin tưởng ta. Ta sẽ đem tất cả tài nguyên và điều kiện tốt nhất để giảng đạy cho các ngươi."
"Đa tạ Tổng Đạo Sư," các học viên cung kính nói lời cảm ơn.
"Tổng Đạo Sư, thật xấu hổ," Cổ Thiên Dương ngượng ngùng cười nói.
Phong Vô Trần cười đáp: "Phủ chủ, đây là lựa chọn của họ. Đương nhiên, ta làm như vậy cũng có thể khiến họ bớt ngạo mạn và cuồng vọng, hơn nữa hiệu quả sẽ rất rõ ràng. Thêm một điều nữa ta nói trước, ta sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì hoặc quyết định nào của Thần Phủ."
"Haizz, rồi sẽ có lúc họ hối hận," Hoàng Phủ Viêm bất đắc dĩ giận dữ nói.
"Cổ Phú chủ, học sinh Thần Phủ sao ai cũng như vậy vậy? Thật sự là sỉ nhục Diệt Hồn đại nhân!" Lăng Tiêu Tiêu bất bình hỏi, thật lòng phẫn nộ thay Phong Vô Trần.
"Haizz," Cổ Thiên Dương bất đắc dĩ cười khổ: "Tiêu Tiêu cô nương không biết đó thôi, học sinh Thần Phủ đều đến từ các thế lực lớn của Thất Thần Giới. Không ít học sinh có thế lực sau lưng rất mạnh. Trừ khi họ làm ra chuyện gì quá đáng, bằng không thì chúng ta cũng không làm gì được họ."
"Nỗi khổ tâm của Phủ chủ, ta có thể hiểu được. Chỉ là một số quy củ của Thần Phủ cũng cần phải sửa đổi," Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Tổng Đạo Sư, đâu phải nói sửa là sửa được. Quy củ do Diệt Hồn đại nhân đặt ra, làm sao sửa? Chuyện này không đến lượt ngài quyết định," một đạo sư mang theo vài phần địch ý nói.
"Diệt Hồn đại nhân làm tất cả cũng là vì tốt cho học sinh, bất kể thế nào cũng phải dẫn dắt học sinh đi đến con đường chính đạo, đem hết toàn lực dạy bảo họ tu luyện, để họ trở thành cường giả đỉnh cao của Thất Thần Giới," một đạo sư khác nói tiếp.
"Vừa đến đã muốn thay đổi quy củ Thần Phủ, Tổng Đạo Sư, ngài có ý gì?" một đạo sư khác chất vấn, tràn ngập địch ý nhìn chằm chằm Phong Võ Trần.
Rất rõ ràng, đa số đạo sư đều rất bất mãn với Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần tuổi còn trẻ đã đảm nhiệm Tổng Đạo Sư, trong lòng các đạo sư khác tự nhiên khó chịu.
Hoàng Phủ Viêm quát lạnh: "Lưu Chiến! Không được vô lễ với Tổng Đạo Sư!"
Phong Vô Trần cười nhạt: "Các vị không cần kích động. Ta chỉ nói vậy thôi. Bất cứ chuyện gì của Thần Phủ, ta sẽ không nhúng tay. Việc sửa hay không sửa quy củ là chuyện của Thần Phủ, ta chỉ đến giảng dạy mà thôi."
Lăng Tiêu Tiêu đứng bên cạnh, mặt lạnh tanh. Phong Vô Trần tốt bụng đến giảng dạy, học sinh Thần Phủ không tiếp thu còn chưa tính, không ngờ các đạo sư Thần Phủ lại đều mang theo địch ý với Phong Võ Trần.
"Những người này thật quá đáng!" Lăng Tiêu Tiêu giận dữ trong lòng, mặt lạnh như băng.
Cổ Thiên Dương hơi cau mày, trong đôi mắt già nua hiện lên một tia phức tạp, suy tư điều gì đó.
"Phủ chủ, cho ta an bài một tòa cung điện," Phong Vô Trần nhìn Cổ Thiên Dương nói.
"Đã chuẩn bị sẵn cho Tổng Đạo Sư rồi. Tàn Vân, dẫn Tổng Đạo Sư đến Thần Đan Các," Cổ Thiên Dương nói với một học viên Luyện Thuật Sư.
"Tổng Đạo Sư, mời," Tàn Vân cưng kính làm tư thế mời, dẫn Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu đến cung điện. Các học viên Luyện Thuật Sư khác cũng đi theo.
Phong Vô Trần vừa đi, một đạo sư đã bất mãn nói: "Phủ chủ, thời gian giảng dạy của Tổng Đạo Sư không cố định, việc này sẽ nghiêm trọng làm chậm trễ việc tu luyện của học sinh! Ta không đồng ý cho hắn giảng dạy!"
"Đúng vậy! Ta cũng không đồng ý!" Không ít đạo sư nhao nhao phản đối.
"Tất cả im miệng cho ta! Ở đây hết thảy đều do bản phủ chủ quyết định!" Cổ Thiên Dương giận dữ quát, uy thế khủng bố bùng nổ, khiến đám đạo sư sợ hãi câm miệng.