"Không... Không thể nào? Chớp mắt một cái đã luyện chế xong, chuyện này sao có thể?"
"Thật hay giả vậy? Hắn vung tay lên cái là luyện chế ra ngay, ta không nhìn lầm chứ? Hay là hoa mắt rồi?"
"Nhất niệm thành khí? Đây là cảnh giới gì? Chuyện này không phải là lừa người đấy chứ? Tiên Khí cường đại như vậy, làm sao có thể luyện chế ra ngay lập tức được?"
Phong Vô Trần thi triển thần thông nhất niệm thành khí, khiến Nhiếp Hoàng và những người khác kinh hãi không thôi, mắt ai nấy đều muốn rớt ra ngoài.
"Cao phẩm Tiên Khí... luyện thành trong chớp mắt..." Nhiếp Hoàng ngây như phỗng nhìn Phong Vô Trần, đầu óc trống rỗng.
Nhiếp Hoàng hao tổn Linh Hồn Lực, mất cả một canh giờ, mới miễn cưỡng luyện chế ra một kiện cao phẩm Tiên Khí cường đại.
Vậy mà Phong Vô Trần chẳng tốn chút sức, chỉ vung tay lên đã luyện chế ra một món cao phẩm Tiên Khí còn mạnh hơn của Nhiếp Hoàng, hơn nữa lại còn không cần đến lò luyện khí.
Đây quả thực là gian lận!
Nhiếp Hoàng và những người khác chưa từng thấy qua thần thông đáng sợ đến vậy, họ đều cho rằng Phong Vô Trần dùng ảo thuật, không ai dám tin đó là sự thật.
Chỉ có Lâm lão và những Luyện Thuật Sư thế hệ trước mới biết thế nào là nhất niệm thành khí.
Chính vì biết rõ, nên họ mới càng thêm khiếp sợ.
Ánh mắt hướng về Nhiếp Hoàng, Phong Vô Trần cầm chiếc nhẫn trữ vật trên tay, cười nhạt nói: "Ta luyện chế cao phẩm Tiên Khí, khí tức còn mạnh hơn của ngươi, ngươi thua rồi."
"..." Nhiếp Hoàng vẫn ngây ra như tượng gỗ, như thể bị ai đó thi triển định thân pháp, bất động một chút nào, trong lòng thì dậy sóng cuộn trào.
Ở đây, ai nấy đều có thể cảm nhận rõ ràng khí tức cường đại của chiếc nhẫn trữ vật do Phong Vô Trần luyện chế, vượt xa đôi khuyên tai ngọc mà Nhiếp Hoàng đã luyện.
Lâm lão và các Luyện Thuật Sư khác, giờ phút này cũng không nói nên lời.
Ngạo Vũ và những thiên tài trẻ tuổi khác cũng đều bị chấn động.
Trong khoảnh khắc, đại điện lại chìm vào tĩnh mịch.
Thần thông nhất niệm thành khí quá mức kinh người, như một quả bom khổng lồ nổ bên tai họ, làm tan vỡ mọi ảo tưởng.
"Khách khanh trưởng lão, chiếc nhẫn trữ vật này có phải là Không Gian Giới?" Diệt Tiễn hỏi.
Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, đáp: "Tạm thời thì chưa, đây chỉ là một chiếc nhẫn trữ vật bình thường, Không Gian Giới cần một vài loại lực lượng đặc thù mới có thể hoàn thành."
"Lực lượng đặc thù?" Diệt Đế hơi nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm.
Mọi người cũng đều tò mò về lực lượng đặc thù mà Phong Vô Trần nói, nhưng biết đó là thứ đặc biệt, nên họ cũng không tiện hỏi sâu hơn.
"Nhiếp Hoàng, nếu có cơ hội, hãy mời gia gia của ngươi đến Thần Tháp một chuyến." Phong Vô Trần nhìn Nhiếp Hoàng, cười nói.
"Ông nội ta bế quan nhiều năm rồi, chưa từng xuất quan, cũng không biết khi nào mới có thể ra." Nhiếp Hoàng ngơ ngác đáp, như một cái máy, vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc.
"Khách khanh trưởng lão, lão gia hỏa kia từng được sư tôn chỉ điểm, tạo nghệ trong lĩnh vực đan đạo cực cao." Diệt Nguyên khẽ cười nói.
“Thì ra là thế, trách không được Nhiếp Hoàng lại có lý giải sâu sắc về đan đạo như vậy." Phong Võ Trần gật đầu, đánh giá cao thực lực của Nhiếp Hoàng.
"Còn ai không phục nữa không, cảm thấy mình rất giỏi, cứ việc khiêu chiến khách khanh trưởng lão." Diệt Nguyên nhìn Lâm lão và những người khác.
Lâm lão và mọi người ai cũng không dám lên tiếng, nhưng giờ phút này, ánh mắt họ nhìn Phong Vô Trần, đều đã thay đổi, trở nên kính sợ và kiêng kỵ.
"Thần thông nhất niệm thành khí, dù là ta cũng không thể làm được hoàn mỹ như vậy, thậm chí còn kém xa, vậy mà khách khanh trưởng lão lại làm được, các ngươi còn ai nghi ngờ khách khanh trưởng lão, cứ việc khiêu chiến, đây là cơ hội cuối cùng của các ngươi." Diệt Đế lạnh nhạt nói.
Thấy hơn mười vị Luyện Thuật Sư đều im lặng, Diệt Nguyên lại nói: "Ta nói cho các ngươi biết, đan dược có thể dẫn động Cửu Thải Đan Lôi mà ta luyện chế được, chính là do khách khanh trưởng lão tự mình chỉ điểm mới thành công."
"Cái gì? Khách khanh trưởng lão chỉ điểm?” Nghe Diệt Nguyên nói vậy, Lâm lão và mọi người đồng loạt kinh hô.
Diệt Nguyên là thân truyền đệ tử của Diệt Hồn, luyện đan thuật thuộc hàng đỉnh phong ở Thất Thần Giới, vậy mà giờ lại cần Phong Vô Trần chỉ điểm luyện đan, chuyện này làm sao có thể không khiến họ kinh sợ?
Diệt Nguyên trầm giọng nói: "Nếu không có khách khanh trưởng lão chỉ điểm, e rằng cả đời này ta cũng khó lòng đạt đến cảnh giới hiện tại, vậy mà các ngươi lại dám nghi ngờ khách khanh trưởng lão! Bất kính với khách khanh trưởng lão, các ngươi thật to gan!"
"Tham kiến khách khanh trưởng lão!" Lâm lão và mọi người nhao nhao cung kính quỳ xuống.
"Đứng lên đi." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Chúng ta có mắt như mù, bất kính với khách khanh trưởng lão, mong khách khanh trưởng lão thứ tội!” Lâm lão lại ôm quyền cúi người chào, giờ phút này, Lâm lão đã hoàn. toàn tâm phục khẩu phục.
"Không sao, ta không để bụng đâu." Phong Vô Trần hào sảng cười nói.
Phong Vô Trần hoàn toàn có thể hiểu được sự nghi ngờ của Lâm lão và những người khác, đổi thành bất kỳ ai, trong tình huống chưa rõ ràng, đều khó mà phục một người trẻ tuổi hơn mình đảm nhiệm chức khách khanh trưởng lão.
"Khách khanh trưởng lão, nếu như ngươi không chê, ta xin bái ngươi làm thầy ngay bây giờ." Nhiếp Hoàng vội vàng cung kính nói.
Nghe vậy, Phong Vô Trần thản nhiên đáp: "Bái sư thì không cần đâu, trưởng lão Diệt Nguyên nói đúng đấy, hơn nữa ta khá bận, còn quá nhiều việc phải làm, e là không có thời gian chỉ điểm."
“Khách khanh trưởng lão chỉ điểm lúc nào cũng được, ta không ngại." Nhiếp Hoàng không chút đo dự nói, xem ra đã quyết tâm bái Phong Vô Trần làm sư phụ.
Thần thông nhất niệm thành khí, phóng nhãn toàn bộ Thất Thần Giới, e rằng không ai có thể đạt tới cấp độ đáng sợ như Phong Vô Trần, một Luyện Thuật Sư khủng bố như vậy, bây giờ không bái sư, thì còn đợi đến khi nào?
Nhiếp Hoàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Phong Vô Trần liếc nhìn Diệt Đế và Diệt Nguyên, phát hiện họ đều khẽ gật đầu, Phong Vô Trần cũng chỉ còn cách bất đắc dĩ.
Diệt Đế và Diệt Nguyên có thể không đồng ý sao? Đây chính là cơ hội tốt nhất để trói buộc Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần thu thiên tài số một của Luyện Thuật Sư Thần Tháp làm đồ đệ, điều này có nghĩa là Phong Vô Trần thuộc về người của Luyện Thuật Sư Thần Tháp, chứ không chỉ đơn thuần là một khách khanh trưởng lão.
"Thấy ngươi thành ý như vậy, ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ, nhưng ngươi cần chuẩn bị tâm lý thật tốt, các sư huynh của ngươi, cảnh giới đều không cao bằng ngươi đâu." Phong Vô Trần đáp ứng.
"Đa tạ sư tôn! Đồ nhi xin dập đầu với sư tôn! Đệ tử nhất định sẽ học hỏi các sư huynh." Nhiếp Hoàng mừng rỡ, vội vàng dập đầu.
Phong Vô Trần thỏa mãn gật đầu, cười nói: "Đứng lên đi."
Nhưng mà, ngay khi lễ bái sư vừa kết thúc, Đấu La lại tiến vào đại điện, cung kính bẩm báo: "Bẩm báo Tháp chủ, Hộ pháp, Trưởng lão, Phủ chủ Thần Phủ và Tam đại Trưởng lão xin cầu kiến."
“Hả? Phủ chủ cũng đến?" Diệt Đế hơi nhíu mày, nghỉ ngờ nói: "Lão già này đã nhiều năm không đến Thần Tháp rồi, sao hôm nay lại đột nhiên đến cùng nhau thế này?”
Diệt Tiễn lắc đầu đáp: "Xem ra là có chuyện gì xảy ra rồi, bằng không thì lão già kia cũng sẽ không đến Thần Tháp."
"Cho bọn họ vào đi." Diệt Nguyên nhàn nhạt nói.
Chỉ một lát sau, Đấu La dẫn Phủ chủ và Tam đại Trưởng lão tiến vào đại điện.
Bốn vị lão giả vừa bước vào đại điện, khi nhìn thấy Phong Vô Trần, sắc mặt lập tức đại biến, vội vàng hướng về Phong Vô Trần áy náy hành lễ: "Khách khanh trưởng lão, chuyện ở Thần Phủ, đều là lỗi của chúng ta, chúng ta sơ suất, khiến khách khanh trưởng lão chịu nhục, mong khách khanh trưởng lão thứ tội."