Không gian thông nhau, bốn vị tộc trưởng các tộc khác vội vàng viện trợ đã nhảy vào trong không gian thần điện. Vừa thấy đầm nước đen Huyền Vũ trong không gian đã khô cạn, họ không khỏi kinh ngạc: "Huyền Vũ Thánh, người đâu rồi?"
Ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về phía người duy nhất trong không gian - Vương Kỳ, rồi nghiêm giọng quát hỏi: "Tiểu tử nhân loại kia, ngươi đã làm gì Huyền Vũ? Nói mau, Huyền Vũ ở đâu, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí."
Vương Kỳ xuống khỏi lưng Huyền Điểu, thu hồi nó lại rồi nói: "Đừng ồn, ta ở đây." Thấy bốn người lộ vẻ khó hiểu, Huyền Vũ liền tách ra khỏi thân thể Vương Kỳ: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi?"
Bốn người ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng này. Tiểu tử nhân loại kia vậy mà có thể chịu đựng được Huyền Vũ phụ thể, chuyện gì thế này? "Không sao rồi, đám Mặc Quy cuồng hóa đã bị chúng ta bắt giữ, nhốt chung một chỗ, chờ tộc Thiên Mã đến chữa trị."
"Vậy thì tốt. Đám Mặc Quy đó bị Ma tộc dùng ma lực khống chế, tộc Thiên Mã tu luyện thuộc tính quang, vừa hay khắc chế được ma lực, chỉ cần thanh tẩy ma lực là ổn. Mặc Nhất, ngươi cũng ra ngoài cùng bọn họ đi."
Mặc Nhất bò từ trong góc ra, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, đáp: "Rõ."
Loan Uyên hỏi: "Huyền Vũ Thánh, tại sao ngài không phụ thể lên tộc trưởng Mặc Nhất mà lại chọn tiểu tử nhân loại kia?"
"Người này sở hữu huyết mạch Huyền Vũ, ta phụ thể lên người cậu ta gánh nặng không lớn, mạnh hơn Mặc Nhất."
Loan Uyên nhìn Vương Kỳ đang nằm rạp dưới đất với vẻ không tin nổi. Nhân loại mà lại có huyết mạch Huyền Vũ? Đám lão rùa kia đúng là không kiêng kỵ gì, cái gì cũng muốn đụng vào. Thời đó, đại chiến Nhân - Yêu nổ ra, nhân loại và yêu tộc vốn dĩ như nước với lửa.
Chậc, thôi bỏ đi, cũng chẳng liên quan gì đến nàng. "Tiểu tử này phải xử lý thế nào, mang ra ngoài luôn sao?" Chuyện mấy vạn năm trước rồi, huyết mạch Huyền Vũ còn sót lại được bao nhiêu chứ? Nhưng tiểu tử này quả thực không đơn giản.
Nhân loại đúng là lợi hại thật. Cũng phải thôi, từ sau khi xuất hiện một vị Đạo Chủ, nhân loại đã bắt đầu phát triển mạnh mẽ.
Huyền Vũ nói: "Không cần đâu. Đã có huyết mạch tộc ta thì miễn phần khiêu chiến tộc trưởng, để lại đây trực tiếp tiếp nhận truyền thừa. Các ngươi ra ngoài nhớ nhanh chóng tu bổ lại không gian, tránh để sức mạnh cố cư Huyền Vũ tràn ra ngoài quá nhiều, phá vỡ sự cân bằng."
Mặc Nhất đáp: "Rõ. Chúng ta đi ngay đây."
Năm vị tộc trưởng rời đi, năm vị tế tự hợp sức lại, rất nhanh đã tu bổ xong không gian thần điện.
Bên trong chỉ còn lại Vương Kỳ và Huyền Vũ. Vương Kỳ toàn thân bủn rủn, nằm rạp dưới đất không chút sức lực. Cậu cố gắng lấy vài viên đan dược hồi phục ra uống, luyện hóa điều tức, khí lực dần hồi phục nhưng vẫn không thể đứng dậy nổi.
Cảm giác như cơ thể cậu biến thành một con rùa, chỉ có thể nằm bò, đừng nói là đứng, ngay cả ngồi cũng không ngồi dậy được. Vương Kỳ tức giận hỏi: "Huyền Vũ, đây là chuyện gì vậy?"
Không gian được tu bổ, sức mạnh cố cư Huyền Vũ tuôn chảy, đầm nước đen dần xuất hiện và mở rộng. Huyền Vũ trở lại trong đầm nước, chậm rãi nói: "Không sao, di chứng sau khi phụ thể thôi, ngươi nằm nghỉ một lát là được."
"Vừa hay ta nói cho ngươi biết về công pháp truyền thừa ở đây. Có hai lựa chọn: một là công pháp phòng ngự ta từng dùng - Bất Phá Huyền Giáp; hai là công pháp vận dụng linh lực ngoại thân - Hóa Tượng Thành Huyền Vũ Chi Xà, Huyền Vũ Chi Quy."
"Ta thấy cái thứ hai hợp với ngươi hơn. Sức mạnh của cái thứ gọi là 'hoa' kia rất mạnh, nhưng muốn thôn phệ cần có thời gian và sự tiếp xúc. Ngươi có thể hóa linh lực dị thuộc tính ám thành rắn, quấn lấy rồi thôn phệ."
Vương Kỳ bất mãn nói: "Cả hai đều cho không được sao? Cái Bất Phá Huyền Giáp kia đến Ma Đế còn chẳng phòng nổi, cũng chỉ thường thôi, coi như quà tặng kèm đi." Cái di chứng quái quỷ gì thế này, nằm bò trườn, còn chẳng bằng màn liếm móng vuốt của Hồ Thanh nữa.
Huyền Vũ nổi giận: "Hồ đồ! Bất Phá Huyền Giáp và Hóa Tượng đều là công pháp Thiên giai, ai bảo là thường? Cái gai sương đen sắc bén kia, hiệu quả công kích cũng đạt tới thần giai linh khí, dưới Thiên giai linh khí đều có thể chặn được, vậy mà còn chưa đủ, ngươi còn muốn mạnh đến mức nào?"
Hai mắt Vương Kỳ sáng rực. Huyền Vũ Kinh có thể phòng ngự đòn tấn công bản thể và pháp thuật, chỉ là không phòng được linh khí. Nếu có thêm một công pháp phòng ngự linh khí nữa thì đúng là hoàn hảo.
"Mạnh, đủ mạnh rồi. Nhưng ta đã giúp ngươi trừ ma, ngươi cho cả hai không được sao? Một cái phòng ngự, một cái tấn công, vừa hay phối hợp sử dụng. Thiếu một trong hai thì cũng như thiếu một cái chân, không đi đứng được."
Huyền Vũ suy nghĩ kỹ lưỡng, thấy Vương Kỳ nói cũng có lý. Vốn dĩ Ma Đế xâm thực nó cũng chỉ là vấn đề thời gian, nếu không nhờ Vương Kỳ đến, nơi này không biết sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.
"Cũng được, nhưng có một điều kiện. Tên Ma tộc kia vẫn chưa chết, sức mạnh cố cư Huyền Vũ dồi dào, Ma Đế sớm muộn gì cũng hồi phục. Ngươi có Huyền Điểu dẫn đường, có thể tiến vào cố cư Huyền Vũ, sau khi ra ngoài, ngươi phải mau chóng qua đó tiêu diệt hắn tận gốc."
"Không thành vấn đề." Thấy có thể thương lượng, Vương Kỳ mừng rỡ nói: "Nhưng Huyền Thủy Quyết ta cũng muốn. Ma Đế không dễ đối phó, ta phải mang theo nhiều thứ lợi hại để phòng thân."
"Phòng thân cái đầu ngươi, ngươi có phải thuộc tính thủy đâu, lấy Huyền Thủy Quyết làm gì?"
"Làm sính lễ chứ sao. Đợi nàng tu luyện lợi hại rồi, còn có thể cùng ta ra ngoài đánh Ma tộc."
"Hửm? Tiểu nha đầu đó thuộc tộc nào?" Nếu là chi nhánh yêu thú có huyết mạch Huyền Vũ, cùng Vương Kỳ đã thức tỉnh huyết mạch kết hợp, đời sau có lẽ sẽ còn lợi hại hơn.
"Nhân loại."
"Không cho!"
"Tại sao? Ta là nhân loại, đương nhiên phải tìm nhân loại rồi."
"Vậy cũng không được! Bất Phá Huyền Giáp và Hóa Tượng, chỉ vậy thôi. Ngươi nghỉ ngơi xong thì gọi ta, ta cũng về nghỉ đây."
"Tại sao?! Huyền Vũ đã không còn, ngươi còn muốn mang Huyền Thủy Quyết xuống mồ, để thất truyền sao? Ta nhất định phải lấy cả ba, nếu không ta chẳng rảnh đi diệt Ma Đế đâu. Ma Đế hồi phục rồi, sớm muộn gì cũng quay lại báo thù thôi."
Huyền Vũ đã chìm xuống đầm nước, nghe thấy Vương Kỳ đe dọa mình, nó liền phóng vọt lên, trợn mắt gầm lớn một tiếng, hất văng Vương Kỳ ra ngoài: "Cút ra ngoài tìm Mặc Nhất khiêu chiến đi. Khiêu chiến không thắng, đừng hòng lấy được một cái nào."
Vương Kỳ nằm ngửa, cảm giác hệt như một con rùa bị lật ngửa, mãi mà không lật lại được: "Đi thì đi, con rùa lớn bị Ma Đế dọa cho mất vía kia có gì đáng sợ chứ. Nếu ta khiêu chiến thắng, ngươi phải đưa ta ba bộ công pháp. Đường đường là Tứ Thần Thú, không được nuốt lời."
Huyền Vũ càng giận, dậm chân một cái tống cổ Vương Kỳ ra ngoài: "Thắng được thì cho ngươi cả ba, Huyền Vũ chưa bao giờ nuốt lời." Hừ, tiểu tử tham lam, không gian bên trong linh lực không đậm đặc bằng bên ngoài, khó tu luyện, nhưng Mặc Nhất dù sao cũng là Yêu Đế cảnh thực thụ, đâu có dễ khiêu chiến đến thế.
Hơn nữa, nó giúp cậu đột phá lên Võ Hoàng cảnh trung kỳ, cậu thật sự tưởng tu vi của mình đã đạt tới Võ Hoàng cảnh rồi sao? Ngây thơ.
Bên ngoài không gian thần điện, bốn tộc còn lại đang giúp bắt giữ đám Mặc Quy cuồng hóa. Lúc này Bạch Hoa và tộc Thiên Mã đang giúp xua tan ma khí cho đám Mặc Quy, vẫn chưa rời đi.
Đại điện thần điện chính là nơi mọi người giam giữ và xua tan ma khí cho đám Mặc Quy. Vương Kỳ đột ngột rơi xuống, một tiếng động lớn vang lên, mọi người đồng loạt nhìn sang.
"Truyền thừa xong rồi?" Nhanh vậy sao?
Vương Kỳ ngượng ngùng nói: "Chưa, cái đó... ta ra ngoài tìm tộc trưởng Mặc Nhất khiêu chiến."
Mặc Nhất hỏi: "Chẳng phải Huyền Vũ Thánh nói là truyền thừa trực tiếp sao?"
"Phá vỡ quy tắc thì không tốt, chúng ta vẫn nên đấu một trận đi."