Vương Kỳ lén liếc nhìn Tinh Cốt Hợp, quả nhiên dáng vẻ rất được, hơn nữa trong ngoài đều toát ra một vẻ lẳng lơ. "Ta khi nào thì muốn Đào Thiết? Đừng nói bậy. Phù Diêu, cẩn thận một chút, tốt nhất đừng hành động riêng lẻ."
Đôi mắt đẹp của Phù Diêu hơi lạnh, trừng mắt nhìn Vương Kỳ: "Ngươi lo cho mình đi, đang nhìn cái gì đấy?"
"Nhìn Thánh Bảng, xem thử thực lực của những người thừa kế Tứ Hung Thú, lát nữa chúng ta cũng qua kiểm tra, trong lòng cũng có thể ước lượng được ít nhiều."
"Thánh Bảng mọc trên người Tinh Cốt Hợp hay là mắt ngươi bị lé? Đã bảo ả biết Mị Thuật rồi mà ngươi còn nhìn, còn nhìn!"
Vương Kỳ vội vàng cúi đầu: "Không nhìn nữa, không nhìn nữa, đợi khi nào chúng ta qua kiểm tra thì xem thứ hạng sau." Nói cái gì mà biết Mị Thuật, không nói thì hắn còn không thèm nhìn, chẳng qua chỉ muốn xem người biết Mị Thuật trông như thế nào mà thôi.
Trên quảng trường, những người vây xem giữ khoảng cách với ba thế lực, lặng lẽ nhìn tình hình xếp hạng của Mạc Lộ Lịch, nhưng trong lòng lại dậy sóng không ngừng. Người thừa kế Tứ Hung Thú và người thừa kế Tứ Thánh Thú đã đến, vị trí đầu bảng Thánh Bảng chắc chắn sẽ thay đổi lớn, đó là truyền thừa lừng lẫy có thể sánh ngang với công pháp Thánh Vực, người thừa kế chắc chắn không phải dạng vừa.
Thêm vào đó, ân oán giữa truyền thừa Tứ Hung Thú và Tứ Thánh Thú vừa được nhắc tới, chậc chậc, một trận phong ba sắp tới, lần leo lên đỉnh Thanh Vân Sơn này đúng là náo nhiệt rồi.
Tuy nhiên, tốt nhất là đừng bị phân vào cùng nhóm với họ, thần tiên đánh nhau, lỡ không may tiểu quỷ lại gặp họa. Phải canh chừng thứ hạng, nhất định phải tìm cách tránh ra.
Tên của Mạc Lộ Lịch dừng lại, đang ở vị trí thứ bảy trên bảng. Mạc Lộ Lịch vui vẻ nói: "Cũng chỉ đến thế thôi, ta cứ tưởng hắn mạnh cỡ nào."
Tinh Cốt Hợp dùng thân hình đẩy Mạc Lộ Lịch ra, bàn tay thon dài chậm rãi đặt lên pháp trận, giọng điệu nũng nịu mỉa mai: "Cái tên béo nhà ngươi đúng là không có não, thứ hạng chênh lệch hai bậc chỉ có thể chứng minh là không có mấy người có thực lực nằm giữa hai người các ngươi, chứ không nhất định là khoảng cách giữa hai người các ngươi chỉ có vậy."
"Ví dụ như hiện tại, ngươi và hắn đã cách nhau ba bậc rồi."
"Tránh ra!" Giang Thành bất mãn gạt hai người ra, bàn tay to ấn xuống, ánh mắt dán chặt vào Thánh Bảng. Cuối cùng, cái tên dừng lại ở vị trí thứ bảy, đẩy Tinh Cốt Hợp và Mạc Lộ Lịch xuống vị trí thứ tám và thứ chín.
Hắn trừng mắt hung ác vào cái tên ở vị trí thứ sáu, lớn tiếng hỏi: "Phùng Nhược Vận này là ai?!"
Không ai trả lời, Tinh Cốt Hợp cười khanh khách: "Mặc kệ ả là ai, chẳng qua chỉ tình cờ xếp giữa chúng ta mà thôi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, trong ba người chúng ta, quả nhiên vẫn là Giang Thành ca ca lợi hại hơn."
Giang Thành: "Thiên hạ lấy đâu ra nhiều sự tình cờ như vậy, người này rất có thể là một trong những người thừa kế Tứ Thánh Tông."
"Vậy chúng ta tìm ra xem sao. Nhưng nhìn tên thì là nữ tử, phải nhờ hai vị ca ca ra tay rồi."
"Hừ, đường đường là truyền thừa Cùng Kỳ, đủ loại công pháp, ta không tin là không có chiêu nào ra hồn, ngươi bớt giả vờ đáng thương với ta đi."
"Giang Thành ca ca thật là, không biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc sao?"
"Cút, ta chỉ biết sinh tử."
Người của ba thế lực sau khi kiểm tra Thánh Bảng xong liền đồng loạt rời đi, đường xa mệt mỏi, có lẽ là tìm chỗ nghỉ ngơi, hoặc là đi tìm cái tên xui xẻo Phùng Nhược Vận kia.
Dù thế nào đi nữa, ba thế lực rời đi, bầu không khí trên quảng trường lập tức sôi nổi hẳn lên.
"Thứ năm, thứ bảy, thứ tám, thứ chín, quả nhiên đều không đơn giản, không biết người nhận được truyền thừa Tứ Thánh Tông thực lực thế nào."
"Đang ở đằng kia kìa, ngồi cả nửa ngày không dám ló mặt ra, ta thấy không bằng bốn người kia."
"Ta cũng thấy vậy, cứ nhìn cái tên đen thui kia đi, chắc là nhận truyền thừa thất bại nên để lại di chứng đấy." Dám hung dữ với hắn, dám đập bàn, bản thân xấu xí, ẻo lả mà còn sợ người khác nói, phi, cũng không đi nghe ngóng xem danh hiệu của đại gia là gì, một tên đen thui như hắn mà cũng xứng lên tiếng sao?
"Ha ha ha, cao kiến. Người thừa kế Tứ Hung Thú đã đi xa thế rồi mà vẫn không dám ló mặt ra, ta thấy cũng là bị dọa sợ rồi."
Vương Kỳ thầm mắng, không nhịn được nữa, nói hắn đen thì không sao, đúng là đen thật. Nhưng nói Bạch Hoa ẻo lả, mẹ kiếp, không có mắt à, rõ ràng là đẹp trai ngút trời, bọn họ đó là ghen tị.
Đặc biệt là Bạch Hoa, tuổi tâm lý còn quá nhỏ, mới mấy tuổi đầu, chẳng hiểu sự đời, không thể để đám người này làm cho sợ hãi được.
Mấy người bọn họ sớm đã ăn xong, chỉ là vì mải nhìn đám người ba thế lực kia vào thành kiểm tra nên nhất thời quên mất phải di chuyển. Vương Kỳ lên tiếng, mọi người lần lượt đứng dậy đi làm việc chính.
Phù A kéo Phù Diêu lại, nói: "Phù Diêu, muội đừng kiểm tra, cẩn thận lộ thân phận. Trông chừng Hách Liên Sơn Thủy và Hách Liên Hoa U, lát nữa vào thành tìm người của Tiêu Dao Các đến tuyển chọn, nếu họ ở thành Nga Tắc, muội dẫn hai người họ hội hợp với họ, sau đó cùng hành động."
Phù Diêu: "Không được, người thừa kế Tứ Hung Thú đã giết tới rồi, muội đi rồi thì các huynh tính sao?"
Phù A: "Sợ cái gì, Thất Tinh Luyện Sư, phù văn là đè chết bọn họ. Hơn nữa, ta đã có Huyền Thủy Quyết, cùng với ba người bọn họ, cũng coi như là bốn. Hắc Diệu ở bên phía chúng ta, đối diện chỉ có ba con hung thú, không sao đâu."
Phù Diêu: "Muội... thế cũng không được."
Hách Liên Sơn Thủy: "Phù A đại ca, hai bọn ta cũng không kiểm tra nữa sao?"
Phù A: "Hai người các ngươi kiểm tra cũng chỉ đứng bét, có gì mà kiểm tra. Đi thẳng thôi."
Hách Liên Sơn Thủy: "Ồ."
Hách Liên Hoa U kéo vạt áo Phù A, ánh mắt liếc về phía Vương Kỳ, ánh mắt dư quang nhìn Phù Diêu, chỉ một thoáng rồi lập tức thu hồi.
Phù A nảy ra ý định, nói: "Yên tâm, Vương Kỳ đại ca trông chừng cho muội, nếu hắn dám trăng hoa, đại ca thay muội giáo huấn hắn." Huyền Thủy Quyết quyển thứ ba, ha ha, xem Vương Kỳ còn có thể giấu đến bao giờ.
Phù Diêu hơi sững sờ, sau đó nói: "Huynh nói đấy nhé, không được để hắn chạy mất."
Phù A: "Không chạy được đâu, chạy thì đại ca bắt về cho muội. Nếu hắn dám làm chuyện có lỗi với muội, đại ca giúp muội phế hắn."
Câu sau giọng hơi nhấn mạnh, Vương Kỳ ở phía sau giật bắn mình. Vội vàng quay lại khuyên: "Phù Diêu, nghe lời, về Tiêu Dao Các đi. Chúng ta sẽ không sao, ta cũng sẽ không sao, ta đảm bảo."
"Không được phế!" Phù Diêu đang trò chuyện với Phù A, bất thình lình Vương Kỳ xen vào, lập tức đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. "Biết rồi, các huynh mau kiểm tra đi, kiểm tra xong thì vào thành."
"Ơ, nghe thấy chưa, cô nàng kia là người của Tiêu Dao Các đấy."
"Không phải chứ? Trong thời gian triều thánh, đệ tử thế lực Thánh Sơn không được phép vào Phế Vực, bọn họ đây là phá vỡ quy tắc. Hèn gì mấy người này nhìn ai cũng yếu đuối, vậy mà có thể đi đến đây một cách trọn vẹn, còn lấy được truyền thừa Tứ Thánh Tông, hóa ra là có cửa sau."
"Chứ sao nữa, tin tức về chìa khóa di tích Tứ Thánh Tông mới truyền ra được mấy ngày đã mất tăm, ngoài Huyền Vũ quyển trục từng được đấu giá ở Uyển Thành, bảy cái còn lại căn bản không truyền ra ngoài ở đâu, kết quả di tích Tứ Thánh Tông cứ thế mở ra, hóa ra là Tiêu Dao Các giở trò quỷ."
"Cái tên đen thui kia, vậy mà lại là kẻ ăn bám, mắt nhìn của cô nương này không được rồi, trông cũng xinh xắn thế mà sao lại chọn một cục than đen?"
"Điều này chứng tỏ là đói khát. Đến một cục than đen cũng thu nhận, mấy tên mặt trắng kia chắc chắn cũng không tha. Nếu không thì sao phải bảo vệ nhiều người đến đây như vậy, dù là người của Tiêu Dao Các, trong thời gian triều thánh, Phế Vực hung hiểm dị thường, cũng rất tốn sức đấy."