Quỷ Khiếu Tông nằm ở phía đông thành Hưng Dương, cùng với Liệt Hỏa Môn trước kia tạo thành thế ỷ dốc hai phương đông tây, vốn là hai tông phái phụ thuộc dưới trướng Càn Dương Các, có thể coi như hai cánh tay đắc lực.
Nay cánh tay trái đã gãy, cánh tay phải của Càn Dương Các lại đắc tội với Vương gia, Vương Kỳ liền dẫn người tìm tới tận cửa.
Sau khi tiến vào thành Hưng Dương, vị tráng sĩ tu vi Thiên Võ Cảnh hậu kỳ áp tải xe chở khoáng thạch linh thạch kia, lập tức bị một đám người nhận ra, chính là đắc lực can tướng của Quỷ Khiếu Tông, Triệu Đức Long.
Không để cho Triệu Đức Long cứng miệng, đội ngũ của Vương Kỳ trước tiên đến Vạn Bảo Trai giao dịch khoáng thạch linh thạch, mang theo Chung chưởng sự của Vạn Bảo Trai làm nhân chứng, rồi cùng nhau đến Quỷ Khiếu Tông đối chất.
Khi vào thành, họ tìm hai ám vệ của phủ Thành chủ, một người được phái đi thông báo cho Thành chủ, yêu cầu Thành chủ phái người đến hỗ trợ, người còn lại thì đi Càn Khôn Môn tìm Phù A.
Đúng lúc Vương Kỳ cùng đám người áp giải Triệu Đức Long và Chung chưởng sự đến trước cửa lớn Quỷ Khiếu Tông, thì Phù A vừa vặn chạy tới, một vị tướng quân do phủ Thành chủ phái đến cũng đã có mặt.
Vị tướng quân này mang theo không ít người, vừa tới nơi liền hạ lệnh bao vây toàn bộ Quỷ Khiếu Tông, lúc này mới hội hợp với đám người Vương Kỳ cùng nhau tiến vào cửa lớn Quỷ Khiếu Tông.
Đám tặc nhân của Quỷ Khiếu Tông cướp bóc thất bại, những kẻ bỏ chạy trước đó đã sớm quay trở về. Hai người mà Vương gia phái đi theo dõi cũng đã tới, lúc này thấy người Vương gia tới, liền bước ra nói: "Gia chủ, Kỳ thiếu gia."
Vương Kỳ gật đầu hỏi: "Đều chạy về đây cả sao?"
"Đúng vậy. Những kẻ đào thoát ban đầu bỏ chạy tán loạn, nhưng sau khi chạy được một đoạn thì tụ họp lại, toàn bộ đều là người của Quỷ Khiếu Tông, không phát hiện người của Càn Dương Các."
Bên trong Quỷ Khiếu Tông, những kẻ chạy về trước đang báo cáo lại đầu đuôi sự việc cho Quỷ Khiếu Tông chủ, sau đó đã lui xuống nghỉ ngơi. Đột nhiên một người hốt hoảng chạy vào báo: "Tông chủ, không ổn rồi. Vương Kỳ trói Triệu Đức Long, dẫn theo người của Vạn Bảo Trai, phủ Thành chủ, còn có cả Phù A tìm tới tận cửa rồi."
Quỷ Khiếu Tông chủ kinh ngạc, đứng bật dậy: "Tới nhanh thật. Ba thế lực cùng giúp sức, Vương Kỳ thật lớn lối. Đi, báo cho Càn Dương Các chủ."
"Tuân lệnh."
Tây Môn Thám Tuyết đứng một bên nói: "Sư phụ, kẻ đến không thiện, trước đó đã dò hỏi được Vương Kỳ và phủ Thành chủ có cấu kết với nhau, lần này tới đây, sợ rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua. Hơn nữa, chuyện lần này quả thực là chúng ta đuối lý, họ còn bắt Triệu đại ca làm con tin, vẫn nên cẩn thận thì hơn."
"Không sao, Các chủ đã tung ra chiêu này, tất nhiên có cách giải quyết. Chúng ta chỉ cần trì hoãn một chút là được."
"Chết không thừa nhận?"
"Chắc là vậy, mặc kệ ông ta dùng cách gì, cứ hiệu quả là được. Nào, để họ vào, xem thử Vương Kỳ bày ra trận thế gì."
Một đệ tử nhận lệnh, lập tức đi ra giải tán những kẻ ngăn cản, nghênh đón đám người Vương Kỳ vào trong.
Chỉ nghe một tiếng hừ lạnh, vị tướng quân của phủ Thành chủ tức giận xông vào: "Quỷ Khiếu Tông chủ, các ngươi gan to thật, lệnh bài của Thành chủ mà cũng dám ngăn cản sao?"
Quỷ Khiếu Tông chủ tươi cười đón tiếp, còn khá nhiệt tình: "Thám Tuyết, dâng trà. Ha ha, đây chẳng phải là Tề tướng quân sao, ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy?"
"Dừng! Bớt trò đó đi, lần này tới là để làm việc, đừng có đánh trống lảng giả ngốc."
"Được, hiểu rồi, không có việc thì không lên điện Tam Bảo mà. Nói đi, các người kéo đông thế này tới Quỷ Khiếu Tông của ta, có chuyện gì cần giải quyết?"
"Điện Tam Bảo?" Vương Kỳ cố ý khinh miệt nhìn quanh một vòng, cười nói: "Chỉ với đống đồng nát sắt vụn cùng một đống gỗ mục này mà cũng dám xưng là điện Tam Bảo. Hèn gì tông môn đại phái mà còn phải đi làm thổ phỉ cướp bóc, hóa ra là vì nghèo."
"Thực ra nghèo cũng chẳng sao, thiên hạ nhiều người như vậy, mấy ai không nghèo. Nhưng dục vọng quá lớn thì không tốt. Dục vọng quá lớn, nghĩ thì cũng thôi đi, đằng này lại không lo làm ăn chính đáng, ỷ thế hiếp người, chuyên đi đường tà đạo làm chuyện giết người cướp của, đó mới là cái sai của ngươi."
Quỷ Khiếu Tông chủ bĩu môi cười lạnh: "Nghe danh Vương Kỳ tiểu nhi thủ đoạn lợi hại lắm, hôm nay mới thấy, hóa ra tài ăn nói cũng lợi hại như vậy. Nhưng Tề tướng quân đang ở đây, chuyện kinh động đến phủ Thành chủ thì mọi thứ đều phải nói bằng chứng cứ, ngươi đừng có mà ngậm máu phun người."
"Dễ thôi." Vương Kỳ phất tay, người phía sau liền áp giải Triệu Đức Long lên. "Vị đắc lực can tướng này của quý môn, Quỷ Khiếu Tông chủ nhận ra chứ?"
"Nhận ra, yên tâm, Triệu Đức Long là người của Quỷ Khiếu Tông ta, chuyện này ta sẽ không chối." Chuyện cả thiên hạ đều biết, có chối cũng vô ích.
"Vậy thì tốt. Hôm nay Vương gia ta áp tải khoáng thạch linh thạch vào thành Hưng Dương mua bán, ai ngờ nửa đường gặp phải một đám cướp, chiến lực siêu quần, tác phong chuyên nghiệp cực kỳ. Ta khó khăn lắm mới bắt được bọn chúng, không ngờ tên hán tử này cứng đầu, hỏi gì cũng không nói, còn mắng ta suốt dọc đường."
"Thế nhưng, khi ta tiến vào thành Hưng Dương, mọi người thi nhau chỉ mặt đặt tên, người này chính là đắc lực can tướng của Quỷ Khiếu Tông, Triệu Đức Long. Tông chủ thấy sao? Nếu một người không đủ, phía sau còn có một phó thủ, bên ngoài còn một đám lính lác, cứ việc chỉ mặt từng người một."
Quỷ Khiếu Tông chủ lại chẳng hề sợ hãi, cười ha hả nói: "Chỉ mặt cái gì? Mấy hôm trước một thương đội của tiểu thành ngoài thành phá vỡ hợp đồng không hợp tác với Quỷ Khiếu Tông ta nữa, tự mình vận chuyển hàng hóa đi bán riêng. Ta chỉ phái người đi lấy hàng thôi, chắc là nhận nhầm người rồi."
"Nhận nhầm? Các ngươi giao dịch thứ gì không biết sao, người giao dịch với các ngươi là ai không biết sao?"
"Giao dịch khoáng thạch linh thạch, xin hỏi các hạ tiến vào thành bán loại hàng hóa gì?"
Vương Kỳ ngẩn người, chết tiệt, bị gài rồi. Sau đó cười nói: "À, hóa ra Quỷ Khiếu Tông chủ đã chuẩn bị sẵn bài này. Nếu như vậy, trong vòng bán kính trăm dặm này, các thương đội tới thành Hưng Dương buôn bán, chẳng phải ngươi đều có thể tùy tiện cướp đoạt sao?"
"Hồ ngôn loạn ngữ!" Tề tướng quân nổi giận, lời này mà truyền ra ngoài thì còn ai dám tới thành Hưng Dương làm ăn nữa, chẳng phải thành Hưng Dương tiêu tùng rồi sao. "Quỷ Khiếu Tông chủ, hợp đồng ngươi nói đâu, người giao dịch là người nơi nào ngoài thành Hưng Dương, hàng hóa buôn bán rốt cuộc là thứ gì? Còn không mau nói ra?"
"Hét cái gì, hét cái gì? Một cái Quỷ Khiếu Tông nhỏ bé mà lại có thể khiến bốn đại thế lực của thành Hưng Dương tề tựu tại đây, thật đúng là khiến nơi này bồng tất sinh huy. Nhưng các người, ai nấy đều là nhân vật đứng đầu của đại thế lực, ngày nào cũng bận rộn trăm công nghìn việc, hôm nay đều rảnh rỗi vậy sao?"
Mọi người nghe tiếng nhìn lại, quả nhiên là Càn Dương Các chủ đã tới.
Càn Dương Các chủ vừa vào cửa liền đi thẳng tới chủ vị, ngồi xuống, bưng tách trà Tây Môn Thám Tuyết đã chuẩn bị sẵn, nhấp một ngụm rồi hỏi: "Ồn ào náo động, chuyện gì vậy?"
Mọi người không đáp, Quỷ Khiếu Tông chủ quay người cung kính bẩm báo: "Các chủ, Vương Kỳ bắt giữ mấy chục người của tông ta, nói là bọn họ cướp hàng hóa của Vương gia, tới đây đòi lý lẽ."
"Không chỉ đòi lý lẽ, lần cướp bóc này thất bại, là ta bắt được bọn chúng. Hai lần trước là cướp thành công, hai lần tổng cộng hai mươi mốt xe khoáng thạch linh thạch, trả lại đây."
Càn Dương Các chủ đập bàn giận dữ: "Hồ ngôn loạn ngữ, Càn Dương Các ta môn phái đông đúc, tài vật vô số, ai mà thèm đống khoáng thạch linh thạch rách nát của nhà ngươi, lại còn là linh thạch hạ phẩm."
"Thả người, mau thả người, ban ngày ban mặt, đừng có bắt bừa người."