"Đừng nhìn nữa, đây là hoa Bà La, nhưng không dùng được đâu, tìm cái khác đi." Hồ Thanh dùng móng vuốt gãi gãi đầu, từng chút một biến trở lại hình người, tắm mình dưới ánh mặt trời, vô cùng thư thái. Hắn dùng tay vuốt lại mái tóc, nhắm mắt nhìn lên bầu trời, hít thở sâu bầu không khí trong lành ngoài hang động, cảm thán: "Dễ chịu thật."
Vương Hiểu đứng nhìn đến ngẩn người, theo bản năng muốn nép sát vào bên cạnh Vương Kỳ, hỏi: "Kỳ thiếu gia, chuyện này là sao vậy?"
"Không cần gọi ta là thiếu gia, cứ gọi ta là Vương Kỳ là được." Vương Kỳ liếc nhìn cửa hang, giọng bình thản nói: "Yêu tộc tu vi cao đều có thể hóa hình, tộc Cửu Vĩ Hồ thì cao quý hơn một chút, đạt tới Thiên giai là có thể hóa hình. Hồ Thanh, ngươi khôi phục cũng nhanh thật đấy. Đã khôi phục rồi thì sau này cứ giữ trạng thái hình người đi, tránh xa Tuyết Nhi ra."
"Có thể hầu hạ bên cạnh công chúa Nghiêu Hi là vinh hạnh của ta, cần ngươi quản sao?" Hắn tận hưởng đi về phía ánh mặt trời, để toàn thân tắm trong nắng, nheo mắt nhìn Vương Kỳ, giễu cợt: "Công chúa Nghiêu Hi đều đột phá tới Võ Huyền cảnh sơ kỳ rồi, ta tự nhiên cũng nên khôi phục lại chút ít. Không giống như một vài người, tư chất kém đến mức không thể kém hơn, luyện hóa nhiều linh dược như vậy mà một tầng công pháp cũng không đột phá nổi, thật là lãng phí."
"Tiểu gia ta thích thế đấy, cũng đâu có lãng phí linh dược nhà các ngươi."
Vương Hiểu cạn lời nhìn Vương Kỳ và Hồ Thanh, cuối cùng bất lực nhìn sang Vương Tuyết. Suốt dọc đường đi cùng mấy người này, những chuyện nên biết hay không nên biết đều đã biết cả rồi, Vương Hiểu thật sự có chút hối hận vì đã đi theo. Hắn chỉ là kẻ kéo chân sau, hiện tại vẫn chỉ là Địa Võ cảnh hậu kỳ, khoảng cách tới lúc đột phá Thiên Võ cảnh còn xa vời vợi, ngay cả Bạch Hoa hắn cũng đánh không lại... thật là mất mặt.
Còn được Kỳ thiếu gia tặng cho một thanh trường kiếm Xích Viêm Thiết, thật là ngại quá đi. Chỉ có thể chăm chỉ hầu hạ, làm mấy việc lặt vặt khuyên can cãi vã, nhưng từ khi Hồ Thanh biến thành hình người, hai người họ cứ châm chọc mỉa mai nâng cấp lên, khiến hắn cảm thấy không dám chen miệng vào nữa.
Vương Tuyết bực dọc ngồi sang một bên, chán nản nói: "Đều im lặng đi. Hồ Thanh, tại sao gốc hoa Bà La này lại không dùng được?"
Hồ Thanh lập tức đổi sắc mặt, cười nói: "Bẩm công chúa, gốc hoa Bà La này có dị vật ký sinh, cho nên hình dáng lá cây đã thay đổi, mới không giống với bản vẽ. Những đốm trắng trên lá chính là dịch tiết của dị vật, chỗ lồi lên màu trắng thực chất là trứng của dị vật đó. Nếu luyện hóa sẽ gây hại cho cơ thể người."
Vương Kỳ cùng hai người kia tiến lên kiểm tra, phát hiện trên những đốm trắng li ti đó quả thực có những chỗ lồi cực nhỏ. Vương Kỳ còn dùng tinh thần lực dò xét một chút, quả nhiên có một chút hơi thở sự sống.
Hắn bực bội liếc Hồ Thanh, coi như hắn còn chút lương tâm mà nói ra sự thật. Nhưng Vương Kỳ vẫn không hài lòng với hắn, ai bảo hắn cứ đi sát Vương Tuyết như vậy chứ. Tuyết Nhi cũng vậy, bình thường vốn rất ghét đàn ông lại gần, thế mà con hồ ly đực này chạy lại gần như thế lại không đuổi đi. Không biết có phải vì Nghiêu Hi thức tỉnh một vài ký ức nên có tình cảm đặc biệt với yêu tộc hay không?
"Đi thôi, không dùng được thì đổi cái khác." Vương Tuyết chán nản bước ra khỏi hang động, sau khi thả khí tức cảm nhận một hồi, nàng chỉ tay về phía đông bắc: "Hướng đó. Đúng rồi, Hồ Thanh, sau này đừng gọi ta là công chúa, cũng đừng gọi là Nghiêu Hi, cứ gọi là Vương Tuyết."
Hồ Thanh cung kính nói: "Vâng."
Vương Kỳ đắc ý liếc nhìn Hồ Thanh, nhìn vẻ mặt "ăn quả đắng" của hắn, trong lòng vô cùng vui sướng. "Đi, tiếp tục du sơn ngoạn thủy thôi."
Xuống núi hướng về phía đông bắc, băng qua con suối dưới chân núi, leo lên một ngọn núi khác, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy một cây Kim Cương Quả phẩm cấp Huyền giai trung phẩm. Cây không lớn nhưng trên cành cũng kết tới tám quả.
Vương Kỳ phấn khích hái hết xuống, tám quả Kim Cương Quả Huyền giai trung phẩm trong tay, Huyền Võ Kinh đột phá tầng thứ tư đã có hy vọng. "Chắc đủ rồi, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi đi?"
Hồ Thanh: "Cũng được, ta vừa khôi phục tới Thiên giai sơ kỳ, vừa đúng lúc củng cố lại tu vi."
"Ngao." Bạch Hoa trên người mang vết thương, kêu ngao ngao chạy tới. Phía sau, tiếng động xào xạc dần đến gần, một đám người đông đúc chui ra khỏi rừng bao vây lấy họ.
"Bạch Hoa, chuyện gì vậy?" Vương Kỳ nhìn đám người, kẻ nào kẻ nấy mặt mày hung dữ, tham lam nhìn Bạch Hoa, rồi lại nhìn những quả Kim Cương Quả vừa hái trong tay Vương Kỳ, rõ ràng là kẻ đến không thiện chí.
"Ngao ngao ngao ngao..."
"Bảo ngươi đừng chạy lung tung, ăn quả đắng rồi chứ gì." Hồ Thanh vẻ mặt hả hê, quay đầu thấy Vương Tuyết nhìn mình không mấy vui vẻ, vội vàng cười hì hì phiên dịch: "Tên nhóc này ham chơi, ở con suối dưới chân núi chơi đùa với cá một lúc, rồi câu luôn một đàn cá lớn về cho chúng ta đấy. Hì hì."
"Hình tiên sinh, đó là Kim Cương Quả phải không, linh dược Huyền giai trung phẩm?" Một gã đàn ông trung niên thô kệch, vạm vỡ liếm môi, nhìn chằm chằm vào quả trong tay Vương Kỳ không rời mắt, quyết tâm phải chiếm lấy.
"Chính là nó. Vân Lân Thú quả nhiên không hổ là loài thú tường thụy kế thừa một phần huyết mạch Kỳ Lân, còn chưa tới tay mà đã dẫn chúng ta tìm được tám quả Kim Cương Quả, còn có cả một cây Kim Cương Quả còn sống nữa."
Vương Kỳ cất Kim Cương Quả đi, nghiêm nghị nhìn Hình tiên sinh, hỏi: "Các ngươi là người phương nào?" Một thư sinh nho nhã, Linh Võ đại lục vốn dĩ thượng võ, kẻ nào ăn mặc kiểu này mà dám ra ngoài hành tẩu thì đa phần trí tuệ không thấp, mưu hèn kế bẩn không ít. Thường thì chúng đều có chỗ dựa, nếu không có thì bản thân tu vi cũng không tầm thường, giống như Vương Ỷ Thiên vậy. Dù thế nào cũng không phải là đối thủ dễ xơi, phải cẩn thận một chút.
"Tại hạ Hình Phong Vũ, vị này là đường chủ Bạch Võ Đường của Bạch Võ Bang tại thành Võ Ấp, Bạch Long Hạc. Ít ngày nữa là đại lễ trăm năm thành lập Bạch Võ Bang, cả thành cùng chung vui. Chúng ta lần này ra ngoài chính là để tìm lễ vật chúc mừng, Kim Cương Quả và con Vân Lân Thú này, mong tiểu huynh đệ nhường lại cho."
Nhường cái con khỉ khô, "Đây không phải Vân Lân Thú, chỉ là một con yêu thú bình thường ta nhặt được trong núi sâu thôi. Nhưng con yêu thú này ta nuôi từ nhỏ, tình cảm sâu đậm, không thể nhường cho người khác được."
"Còn về Kim Cương Quả, vật của hoang dã, ai đến trước được trước, quả ta đã hái thì chính là của ta. Cướp đồ của người khác là không tốt đâu. Hay là các ngươi mang cả cây này về, chăm sóc cho kỹ, biết đâu sau này lại có Kim Cương Quả dùng không hết."
Bạch Long Hạc vung thanh đại đao trong tay, xoay lưỡi đao từ dưới lên trên, đám người phía sau cũng lần lượt cầm linh khí lên. "Nhóc con, sao mà lắm lời thế, chẳng phải là không muốn đưa sao, gia gia sẽ khiến ngươi phải đưa."
Hình Phong Vũ giơ tay ngăn Bạch Long Hạc lại, giả vờ nhân từ cười nói: "Ngày lành đại lễ trăm năm, chúng ta vốn không muốn sát sinh. Nhưng vật hôm nay không tầm thường, tiểu huynh đệ nếu không chịu nhường, thì e là phải "cắt thịt", rồi mới "cắt ái" đấy."
"Nghe ta khuyên một câu, để đồ lại đi." Thấy Vương Kỳ không có phản ứng gì, hắn giải thích: "Cây Kim Cương Quả đó chúng ta đương nhiên là muốn lấy, nhưng linh vật Huyền giai trung phẩm mà muốn mọc lại thì không phải một năm một năm rưỡi là được. Tám quả Kim Cương Quả đã chín kia, dùng ngay bây giờ là vừa đẹp, bắt buộc phải để lại. Còn về con yêu thú kia, ngươi quản nó có phải Vân Lân Thú hay không, để lại là được rồi, không phải Vân Lân Thú thì tổn thất của ngươi cũng nhỏ hơn, chẳng phải vừa hay sao."