Một tiếng ra lệnh, những kẻ bên ngoài nhà đồng loạt thi triển thuật pháp, tấn công từ bốn phía, trong chớp mắt đã biến cả căn nhà thành đống đổ nát.
Vương Kỳ lấy ra lá bùa phòng ngự vừa trộm được từ mật thất, dán cho mình, Võ Minh Triết và Võ Tú Nhi mỗi người hai lá. Hiệu quả không tồi, vậy mà lại cứng rắn chống đỡ được đợt tấn công đó.
Về phần Hồ Thanh, mấy mũi tên pháp thuật bắn trúng người y, vì là kẻ khống chế Bạch Tinh Nguyên nên y được "chăm sóc" đặc biệt, còn chịu trọn một chiêu đại sát của Bạch Long Hổ: Ngũ Lôi Oanh Đỉnh.
"Bộp." Y ngã xuống, chết không nhắm mắt, cái miệng há hốc chưa kịp nói lời nào đã vĩnh viễn khép lại. Sấm sét lách tách vang lên, người đã chết nhưng những ngón tay vẫn còn hơi run rẩy.
Ảo ảnh tan biến, người nằm trên đất biến đổi từng chút một, cuối cùng khôi phục lại dáng vẻ của Bạch Tinh Nguyên. Bạch Long Hổ ngửa mặt lên trời gào thét, đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng ngưng tụ một mảng mây sấm lớn trên đỉnh đầu, mưa sấm lập tức trút xuống như thác đổ.
Hồ Thanh hiện thân sau lưng Bạch Long Hổ, một kiếm đâm thẳng vào tim đối phương, nhưng một tầng kim quang lóe lên đã cứng rắn chặn đứng đòn tấn công này.
Rút lui khỏi vòng chiến, hội họp cùng Vương Kỳ và những người khác, y ném Du Lôi Kiếm cho Vương Kỳ với vẻ thất vọng, bĩu môi nói: "Thiên giai linh khí cũng chỉ đến thế thôi, ngay cả Minh Phù Khải Giáp cũng không đâm thủng được."
Vương Kỳ đón lấy Du Lôi Kiếm, nâng niu ngắm nghía hồi lâu: "Minh Phù Khải Giáp cũng chia đẳng cấp, ai biết lão ta mặc loại phẩm giai nào. Hơn nữa, chỗ ngươi đâm chẳng phải đã nứt ra rồi sao, đâm thêm một nhát nữa chắc chắn sẽ xuyên qua."
"Không có cơ hội đâm nhát thứ hai đâu, lão già này điên rồi, mau đi thôi."
Cả nhóm nhanh chóng rời đi, bốn người lẩn vào trong ngõ nhỏ. Vương Kỳ vội vàng bồi thêm cho Võ Tú Nhi một lá Vô Ảnh Phù, ẩn mình vào nơi hẻo lánh tối tăm, tìm thấy Vương Hiểu và Bạch Hoa rồi rời khỏi thành ngay trong đêm.
"Vương Kỳ, Hồ Thanh, Võ gia. Ta, Bạch Long Hổ, thề với trời, nhất định sẽ băm vằn các ngươi thành trăm mảnh, nếu không, thề không làm người!"
Tiếng gào thét vang dội, cả thành Võ Ấp đều nghe rõ mồn một. Vương Kỳ và mấy người còn chưa kịp đến vị trí tường thành đã đồng loạt dừng lại.
Hồ Thanh khinh bỉ nhìn về hướng Bạch Võ Bang, chửi bới: "Lão già tạp chủng, thật sự tưởng mình có bản lĩnh đó sao, Hồ gia ta bây giờ sẽ đi diệt lão."
"Đợi đã." Vương Kỳ nhìn những người khác, cần phải tránh mặt khá nhiều người, lúc này mà đánh nhau thì không thích hợp. "Ra khỏi thành trước đã, xem Bạch Võ Bang hành động thế nào rồi chúng ta tùy cơ ứng biến."
Dù chiêu trò này của Hồ Thanh có phần quá đáng, nhưng với phong cách làm việc của Bạch Võ Bang, cho dù Bạch Tinh Nguyên không chết thì bọn chúng cũng sẽ không tha cho họ. Đến khi đối đầu với Huyền Thành Võ và Hắc Võ Bang ở Phàn Thành, sớm muộn gì cũng phải quyết chiến một trận với Bạch Võ Bang, giải quyết trước cũng tốt.
Cách thành Võ Ấp hai dặm, Vương Kỳ và mấy người rời thành trong đêm đã nghỉ lại trong một hang núi. Sáng sớm ăn tạm ít lương khô lót dạ, Vương Kỳ và Hồ Thanh ngồi lại bàn bạc đối sách, đã quyết định chuyện tiêu diệt Bạch Võ Bang.
Vương Kỳ sắp xếp lại những món đồ lấy ra từ mật thất Bạch Võ Bang, giữ lại vài món linh khí Huyền giai, số còn lại đều đưa cho Võ Minh Triết, tiện thể đưa luôn một túi Càn Khôn đựng đầy linh thạch.
Linh dược và bùa chú cũng chia cho mỗi người một ít. Sau khi thu dọn xong, còn dư ra một túi Càn Khôn liền đưa cho Hồ Thanh, bản thân giữ lại hai túi. Cộng với cái trước đó, tổng cộng là ba túi Càn Khôn. Vương Kỳ ngắm nghía nửa ngày, cảm thấy thật vướng víu, rất muốn có một chiếc Nạp Giới. "Minh Triết, ở Phàn Thành có bán Nạp Giới không?"
"Không có, Nạp Giới phải đến Thịnh An mới mua được. Vương huynh, thế này không ổn đâu?" Võ Minh Triết nhìn đống linh khí, bùa chú, linh dược trong hang núi, lại thêm một túi Càn Khôn đầy linh thạch, thật sự không dám nhận.
"Cứ cầm lấy đi, muốn khôi phục thế lực Võ gia đâu có đơn giản như vậy. Hơn nữa những thứ này ta không dùng đến, giữ lại cũng chỉ chật chỗ."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì cả, không được thì đợi sau khi diệt xong Hắc Võ Bang, hãy đổi thành linh thạch rồi tính toán lại cho ta."
Cách này khả thi, Võ Minh Triết đáp giọng kiên định: "Đa tạ Vương huynh." Lúc này mới nhận lấy đồ đạc đưa cho Võ Tú Nhi, rồi nói tiếp: "Vương huynh đã quyết ý trừ khử Bạch Võ Bang và Hắc Võ Bang rồi sao?"
"Phải."
"Vậy thì, ta muốn để muội muội đưa Vương Hiểu và Bạch Hoa đi tìm những người khác của Võ gia, để họ chuẩn bị sớm. Vừa hay ba người họ rời khỏi đây, chúng ta có thể buông tay đánh một trận ra trò."
"Võ gia hiện tại còn bao nhiêu người?"
"Người Võ gia không quá mười mấy, tính cả gia đinh thì cũng chỉ vài chục." Thật sự là quá ít, mà tu vi cũng chỉ ở mức trung bình.
"Cũng được. Bạch Hoa, bảo vệ tốt cho hai người họ." Tuy không giúp được gì nhiều, nhưng bảo vệ Vương Hiểu và Bạch Hoa là đủ rồi.
Bạch Hoa không mấy vui vẻ, cứ phải trốn chui trốn lủi cùng cái kẻ kéo chân là Vương Hiểu kia, nó đã chán ngấy rồi. Nay đại chiến sắp đến, vậy mà vẫn bị tống khứ đi, hừ, thiên vị.
Vương Kỳ bất lực vỗ vào lưng Bạch Hoa hai cái, cười nói: "Liên lạc với người Võ gia, bắt tay vào chuẩn bị đối phó với Hắc Võ Bang, điều này rất quan trọng đối với những việc sau này, đây là nhiệm vụ trọng yếu, giao cho ngươi đó."
Bạch Hoa lập tức phấn chấn hẳn lên, gật đầu, nhất định sẽ không làm lão cha thất vọng.
Vương Kỳ liếc nhìn Võ Tú Nhi, hỏi Võ Minh Triết: "Chỉ để muội muội ngươi về, liệu có thuyết phục được trưởng bối nhà ngươi hành động không?" Nàng văn tĩnh đoan trang, điển hình là tiểu thư khuê các. Tiếc là người như vậy không thích hợp để tranh đấu.
"Được chứ, cha ta từ trước đến nay đều nghe lời ta. Hơn nữa, ta cũng là tu giả, Vương công tử đừng xem thường ta." Võ Tú Nhi tủi thân, thục nữ thì sao chứ, thục nữ đến lúc cần ra tay thì vẫn ra tay như thường.
Vương Kỳ nhất thời lúng túng: "Xin lỗi, vậy đành làm phiền Tú Nhi cô nương đưa hai người họ đi. Từ đây đến Phàn Thành đường xá xa xôi, trên đường xin hãy cẩn trọng."
Ba người Võ Tú Nhi rời đi, ba người Vương Kỳ cũng không ở lại hang núi lâu, chia nhau lẻn vào thành Võ Ấp nghe ngóng tin tức, trưa sẽ tập hợp.
Địa điểm tập hợp được chọn là một sạp mì ven đường ngay trước cổng phủ Thành chủ thành Võ Ấp.
Vương Kỳ đến sớm, gọi một bát mì Dương Xuân, quan sát động tĩnh của phủ Thành chủ đang đóng chặt cửa, có chút do dự không biết có nên vào xem thử không.
"Ông chủ, một bát mì Dương Xuân."
"Ông chủ, cho bát mì bản, thêm quả trứng."
"Có lấy đậu phụ khô không?"
"Không lấy."
Vương Kỳ nhìn bát mì Dương Xuân ăn dở, cảm thấy chẳng có vị gì, quay đầu gọi: "Ông chủ, một quả trứng, một miếng đậu phụ khô."
"Có ngay đây."
Vương Kỳ quay sang nhìn hai người vừa ngồi xuống, nói: "Tốc độ nhanh thật, ta là vì muốn vào phủ Thành chủ xem thử nên mới đến sớm, hai người các ngươi không lẽ cũng có ý đó?"
"Không phải, hai bọn ta vòng qua vòng lại rồi gặp nhau thôi, Minh Triết ngươi nói đi." Hồ Thanh ngửi mùi thơm liền chạy về phía ông chủ làm mì. "Ông chủ, đây là cái gì?"
"Thịt viên."
"Cho mười viên."
Võ Minh Triết cạn lời nhìn Hồ Thanh bưng bát thịt viên lớn chạy về, chưa ăn mà đã thấy trong miệng ngấy ngậy rồi. "Không cần dò la nữa, Bạch Võ Bang đang tập hợp nhân mã, chuẩn bị xuất thành càn quét. Hơn nữa đã thông báo cho Hắc Võ Bang trợ giúp, rất nhanh hai bang sẽ hội quân."
Vương Kỳ không đợi Hồ Thanh động đũa, cướp lấy một viên thịt. "Thế chẳng phải vừa hay sao."
"Bạch Long Hổ nói, diệt Võ gia trước."