Linh Hồn Dưới Ánh Trăng

Lượt đọc: 2114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 13
truyền cảm xúc

❊ ❊ ❊

Sylvanus Arnold khựng lại, quay sang nhìn Alice: “Alice, cô làm cận vệ cho ta được bao nhiêu lâu rồi nhỉ?”

“5 năm, thưa ngài...”

“5 năm rồi sao. Cô thấy trong khoảng thời gian đó, vương quốc của chúng ta ra sao?”

Alice buông lỏng thanh kiếm, rồi nói: “Thật ra, 5 năm qua, nhìn thấy tứ quốc sống trong yên bình thế này, tôi cũng cảm thấy nhẹ lòng. Tất cả đều là những cơ đồ mà các vị Hoàng đế đã để lại...Bao gồm...”

“Mẹ của cô, Irin Lowry, nữ hoàng đệ ngũ”.

Nghe tới tên mẹ, Irin khựng lại. Nhà ngoại của cô không thuộc dòng họ Lowry, nhưng bà ấy là một pháp sư rất tài giỏi của gia tộc Nera. Sau này, khi lên ngôi hoàng đế, bà đã bị một tổ chức pháp thuật khủng bố sát hại. Tới bây giờ vẫn chưa có manh mối gì về đám người đó...

Sylvanus dường như hiểu tâm trạng của cô, vì con gái của ông, công chúa Audrey Arnold cũng đã mồ côi mẹ từ nhỏ, cũng là trận chiến ấy...

Alice nhìn về hướng học viện, rồi thở dài: “Tôi sẽ tự mình điều tra chuyện đó”. truyện đam mỹ

Tan tầm, tất cả mọi người đều ra về. Rina phụ Ondo cất mấy thanh kiếm gỗ, rồi nói: “Anders, hôm nay cậu có rảnh không?”

“Hả?” – Anders nhìn Rina, không biết phản ứng sao trước lời đề nghị này của cô. Ondo ngạc nhiên:

“Lạ thật nha, bình thường cậu nhát người lắm, chẳng rủ ai đi bao giờ”.

Rina nghe vậy thì lúng túng: “Hả, tớ có vậy sao? Chỉ là, tớ muốn rủ mọi người đi ăn chung... Tớ biết có một tiệm bánh rất ngon ở phố..”

Ondo rất muốn đi theo, nhưng rồi lại nói: “Cha tớ phải tóm tớ về nhà rồi. Chắc sắp có chuyện đây, nên hẹn bữa khác nhé, Rina”.

Roy và Yue cũng từ chối: “Xin lỗi, nhưng bọn tớ có chuyện phải bàn với thầy Kai và cô Audrey”.

Rina có chút hụt hẫng, vì đây là lần đầu tiên cô mở lời đi ăn chung với mọi người. Anders không muốn nhìn thấy cô ủ rũ, liền nói:

“Đi thôi, tớ đi với cậu”.

....

“Hả, hoàng đế Vincentio tử trận năm 23 tuổi sao?”

Rina cắn một miếng bánh, rồi gật đầu: “Ừm, ngài ấy được xem là hoàng đế qua đời trẻ nhất trong lịch sử”. Cả hai đang cùng đàm đạo về lịch sử của Fressia.

“Khoan, năm nay anh Ethan 23 tuổi. Chẳng lẽ năm 6 tuổi, anh ấy đã trở thành học trò của hoàng đế đệ tứ á?” – Anders vẫn không khỏi ngạc nhiên. Rina mỉm cười, gật đầu lia lịa:

“Ừ, phải nói là anh ấy là thiên tài đấy. 17 tuổi đã ở trong đội ám vệ, đi thu thập thông tin bí mật, được coi là một pháp sư tình báo giỏi nhất trong đội đấy. Tuy mới chỉ làm học trò của hoàng đế đệ tứ trong một thời gian ngắn, nhưng anh Ethan thật sự rất quý trọng ngài ấy”.

“Thảo nào....Anh ấy trông như kiểu người từng trải rất nhiều” – Anders cắn miếng bánh cuối cùng, rồi mắt sáng rỡ. Đối với anh, kiến thức trên đời này thật sự vô hạn. Rina trông vẻ mặt hào hứng của anh, thì cũng nhẹ lòng. Cuối cùng thì anh cũng thích nghi được với nhịp sống ở đây...

Anders nghe xong lịch sử hào hùng của đội cảnh vệ, thì khao khát trong anh cũng tăng lên. Ngày trước, anh muốn tìm hiểu về sức mạnh của mình. Nhưng bây giờ, anh muốn mình nhanh chóng kiểm soát được chính mình, để có thể bảo vệ cho những người dân ở vương quốc này, để họ không phải chịu cảnh như dân làng của anh nữa...

Rina trông ánh mắt hừng hực ý chí của anh, thì hùng hổ nói: “Tớ cũng sẽ cố gắng”.

Anders quay sang: “Rina, cậu sau này cũng sẽ phấn đấu trong đội cảnh vệ à?”

Cô nghe xong thì im bặt. Thứ cô muốn, là trở thành một nữ hoàng vĩ đại của đế quốc này....Được cha, gia tộc và mọi người công nhận...Nhưng nếu cô nói ra điều này, Anders sẽ không cảm thấy cô lố bịch chứ?”

“Cậu cũng có ước mơ mà, đúng không?”

Đối diện với câu hỏi thẳng thắn này của anh, Rina chỉ bẽn lẽn gật đầu. Anders không nói gì, rồi nhìn quanh:

“Quanh đây có chỗ nào vắng không?”

Rina ngẩng mặt: “Sao?”

“Ý tớ là..có chỗ nào rộng rãi mà ít người qua lại không?”

“Nếu cậu nói giờ này, thì có đấy. Bãi đất trống sau núi đằng kia...” – Rina chỉ về hướng Tây. Anders đứng dậy, nói với cô:

“Đi nào, dẫn tớ tới đó đi”.

...

Bãi đất trống sau núi...

“Chà, rộng thật đấy”- Anders cảm thán. Rina vui vẻ nói:

“Chỗ này rộng, nên thường xuyên có rất nhiều pháp sư thử nghiệm sức mạnh của mình ở đây. Cậu nhìn thấy cái cây được khắc dấu kia không. Tớ đã khắc bằng kiếm chu tước của mình đấy”.

“Đẹp đấy, Rina. Giờ thì cậu ra đây” – Anders chạy tới kéo cô ra giữa bãi đất trống, rồi hét lớn:

“Tôi sẽ trở thành thành viên đội cảnh vệ, để bảo vệ cho người dân đất nước này!!!”

Tiếng hét của Anders vọng lên rất xa...Rina ngỡ ngàng. Phải rồi, cô đã hiểu ý anh rồi...

Anders cười hóm hỉnh: “Đấy, ước mơ của cậu là gì, chỉ cần hét lên là được. Một người từng nói với tớ, chỉ cần cậu hét lớn điều đó, thì đến một ngày, cậu sẽ có một nguồn sức mạnh để thực hiện nó!!”

Đôi mắt xanh ngọc của Rina phản chiếu dưới ánh hoàng hôn. Cô gật đầu, giơ tay làm loa, rồi hét lớn: “Tôi sẽ trở thành nữ hoàng và được người dân Fressia công nhận!!!!”

Nghe xong ước muốn cao cả này của Rina, Anders chỉ mỉm cười, cuối cùng cô ấy cũng dũng cảm nói ra điều đó...

Rina nắm tay lại, rồi nói: “Cảm ơn cậu, Anders, tớ cảm thấy trong người tràn đầy năng lượng!!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »