Linh Hồn Dưới Ánh Trăng

Lượt đọc: 2048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 52
một trái tim rạn nứt

❊ ❊ ❊

“Ghẻ lạnh?” – Ondo liếc nhìn anh. Anders cười khổ, hướng mắt về ánh hoàng hôn:

“Có khi nào, tất cả chỉ đang là mơ không?”

Chỉ trong vài tháng, có bao nhiêu biến cố đã ập tới với anh…

Người chú mà anh coi như người cha, ngay cả ngôi làng mà anh lớn lên từ nhỏ, tất cả bị thiêu rụi trong chớp mắt. Ngay cả hoàng đế vĩ đại của đế quốc Fressia, cũng vì sức mạnh của anh mà hi sinh…Anh còn làm cho những người xung quanh phải sống trong lo sợ…

Anh liếc nhìn những đứa trẻ chơi đang đuổi bắt nhau vô tư, trên gương mặt của chúng không có chút muộn phiền, lo âu của người lớn, chúng vẫn luôn là những người hồn nhiên như thế…

Cha mẹ của chúng lần lượt chạy ra bờ sông, rồi gọi chúng về để ăn tối. Từng đứa, từng đứa một vui vẻ chào tạm biệt nhau, rồi hẹn nhau ngày mai sẽ làm gì…Một cậu bé còn được mẹ mua cho cây kẹo, ánh mắt của thằng bé sáng như sao, còn cười tít mắt nữa.

Ondo nhìn Anders không rời mắt. Rõ ràng trông cái biểu cảm khó coi thế kia, nhất định là đang nghĩ nhiều chuyện gì rồi.

Một người đàn ông dẫn con gái đi về, trông thấy họ thì đanh mặt. Anders nhận ra ông ta đang nhìn mình, lập tức quay đi. Ondo lịch sự cúi người chào ông ta, rồi nhìn sang bạn mình.

Đôi mắt đượm buồn của Anders đẫm nước mắt, như thể mọi buồn tủi, uất ức từ nhỏ đến lớn trào hết ra vậy…

Chú Tom ở làng cũ là một người rất yêu thương anh, nhưng chú rất bận rộn, và hay rời làng để đi buôn bán ở thủ đô. Anders lúc nào cũng chỉ quanh quẩn làm việc, rồi chơi chung với lũ trẻ trong làng. Cảnh tượng những đứa trẻ có cha mẹ đưa đón, những đứa trẻ được cha cõng trên lưng, từ nhỏ vẫn luôn là một khoảng lặng trong anh.

Chú Tom biết rất rõ, nên mỗi lần về đều trò chuyện cùng anh, rồi mua rất nhiều sách cho anh đọc. Ông không dám nhận mình là cha của anh, vì ông tin rằng, chính cha mẹ ruột của Anders đã dùng kết giới để bảo vệ con trai của họ, vì vậy ông nhất định phải nuôi dưỡng anh thật tốt, với hi vọng có thể chờ cha mẹ ruột của anh quay lại tìm con, rồi cùng nhau sống hạnh phúc như những gì ông mong đợi…

Trải qua 17 năm, vẫn không hề có một tung tích gì, Anders cũng dần quen với vết rạn này ở trái tim…

Đó là lí do vì sao, anh thích đọc những cuốn sách viết về tình gia đình, những câu chuyện đi vào thần thoại…

Đến khi gặp gia đình Riller, bác Amelya là một người phụ nữ rất tử tế, luôn quan tâm chăm sóc anh, mang cho anh cảm giác ấm áp như lúc trước ở làng vậy. Cả anh Ethan cũng thế, thậm chí Anders cũng coi anh như một người anh ruột…

Có lẽ, sự mong muốn, hi vọng của anh đã làm anh khao khát có được nó, một gia đình luôn ở bên mình…

Nhưng một lần nữa, tất cả lại sụp đổ…

Tới bây giờ, hoàng đế đệ tứ, cũng đã hi sinh, vẫn lại là câu chuyện liên quan đến anh…

Bây giờ trong thành phố, anh trong mắt người dân không khác gì một thằng nhãi dính lời nguyền của quỷ dữ, là con quỷ dữ mà truyền thuyết vẫn hay đồn…

Họ cầm dao, ném tất cả những thứ gây sát thương vào anh…

Bây giờ anh phải sống, phải sinh tồn trước chính đồng loại của mình…

Anh rốt cuộc là ai…

Ondo không biết phải nói gì hơn, chỉ ngồi xuống bên anh. Thì ra là nguyên nhân khiến anh không thể xuất hiện cùng mọi người…

Anders gạt nước mắt, rồi nở nụ cười: “Tối nay tớ sẽ gác ở ngoài thành. Về trước đây”. Nói rồi anh đứng phắt dậy, chuẩn bị quay lưng đi.

Ondo định giữ anh lại: “Này…Hả?” – Họ sững người.

Rina, Roy và Yue đang đứng trước mặt họ. Còn có cả Mira và các bạn khác trong học viện cùng khóa với Anders…

Rina khóc nức nở. Anders đơ cả người: “Rina…”. Cô không kìm được mà nhào tới, ôm chầm lấy anh.

“Đồ ngốc…”

Yue cúi đầu, nhìn qua Roy. Trong lòng họ, cũng đan xen nhiều loại cảm xúc. Chứng kiến người bạn của mình phải sống khó khăn như vậy, họ sao có thể kìm lòng được chứ.

Anders cúi đầu, dựa vào Rina: “Các cậu nghe hết rồi sao?”

Tom nhảy dựng cả lên: “Bọn này có bị điếc đâu chứ? Cái đồ đầu đất, cậu nghĩ bọn này nghe xong thì hả hê lắm à? Sao cứ phải làm người khác lo lắng thế”.

Mira hùng hồn nói: “Anders, cậu đừng lo, có bọn tớ ở đây. Chúng ta sẽ cùng đánh bại bọn Nora”.

Anh tròn mắt nhìn mọi người: “Hả…”

Roy khoanh tay, điềm đạm nói: “Không cần bất ngờ vậy đâu, chính chúng ta sẽ làm điều đó thay cho bệ hạ. Sao, có làm được không?”

Nhìn ánh mắt quyết tâm của bọn họ, Anders thật sự không thể ngờ được.

“Mọi người…”

Rina vẫn ôm chặt cứng anh, thút thít nói: “Tên ngốc, chúng ta sẽ làm được!! Tớ nhất định sẽ là mặt trời của cậu, nhất định sẽ giúp được cậu!!”

Ondo chỉ khẽ môi cười. Anh vốn không phải là kiểu người nghiêm túc với việc gì, nhưng xem ra sắp tới, có nhiều thứ đang chờ đợi đây…

“Tớ cũng không có ý kiến”.

Anders không thể nào ngừng khóc được…

Lại một lần nữa, bạn bè lại lôi anh từ trong bóng tối sâu thẳm ra, làm cho anh nhận ra ánh sáng nơi cuối hầm…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »