Linh Hồn Dưới Ánh Trăng

Lượt đọc: 2140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 19
cuộc họp khẩn

❊ ❊ ❊

Trở về nhà Riller, Anders như thường lệ tạt ngang vào bếp.

Hôm nay Ethan cũng không về nhà. Đã 4 ngày trôi qua. Từ khi chuyển vào đội ám vệ, căn nhà trở nên trống vắng hẳn. Anders ngồi trong bếp dùng bữa tối, rồi chợt nhớ về những năm tháng sống ở làng cũ của mình...Từ sau vụ việc ở đó, Lucas Prym và Alice đã ra quyết định làm phần mộ cho những nạn nhân trong làng. Anders thì dần quen với cuộc sống nơi Ovis, nhưng vẫn còn khá nhiều khúc mắc về nguồn gốc của mình. Anh không nghĩ, bản thân mình là một người có xuất thân bình thường.

Anh dọn dẹp nhà một lát, rồi ra ngoài đi dạo. Đi đến khu chợ khuya, anh gặp Ondo và Roy đang đi cùng mua kem.

“Ondo, Roy?” – Anh gọi.

“Anders?” – Ondo và Roy quay lại. Điều này làm cho Anders hơi bất ngờ. Thời gian đầu khi mới vào học viện, anh thấy Ondo và Roy chẳng ưa gì nhau. Giờ lại cùng nhau đi mua kem thế này, có hơi không quen...

“À, tụi này mới từ buổi họp với hoàng đế đệ tứ về. Mấy ông già nhà chúng tớ còn đang nhởn nhơ ở nhà Lowry, bàn chuyện hệ trọng với hoàng đế nữa kìa. Mà này, đã tới đây rồi, thì ăn kem vị gì, tớ mời” – Ondo vui vẻ nói.

Tại một bãi cỏ cách khu chợ 300 mét...

Bầu trời sao hôm nay rất đẹp...

“Anders này, nghe bảo anh Ethan chuyển vào đội ám vệ sao?”

“Sao cậu biết?”

“À, khi nãy trong cuộc họp có nhắc đến. Chả hiểu sao, lúc nhắc tới anh Ethan, các gia chủ lại đuổi bọn tôi ra ngoài”.

“Ondo, chuyện này cũng không nên nói với nhiều người thế chứ?” – Roy cắn một miếng kem, rồi điềm đạm nói. Ondo bĩu môi đáp:

“Nói người khác thì hay. Hồi nãy gặp Yue và Mira, cậu chẳng nói cho cậu ấy còn gì?”

Nghe xong thì Roy im bặt, rồi quay đi chỗ khác. Anders khẽ cười: “Còn Rina, cậu ấy có xuất hiện trong cuộc họp không?”

“Dĩ nhiên là có. Gia tộc Lowry chủ trì cuộc họp, cậu ấy nhất định phải có mặt rồi. Chị Alice thì phải cùng đội cảnh vệ thực hiện nhiệm vụ bảo vệ cho 2 công chúa của Kerma, hoàng đế Kerma thì phải quay về giải quyết việc hệ trọng, 3 ngày sau mới quay lại. Mà nghĩ cũng tội, Roy nhỉ? Chuyện khi nãy ấy?”

Anders hạ que kem: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Là chuyện của công chúa Helen ở Kerma. Cha của cậu ấy, chú Gadfiled trách cậu ấy đã không cẩn thận, nên mới để bị thương” – Roy thở dài. Anders nghe xong thì gật đầu. Ondo lại tiếp:

“Chú Gadfield phải nói là ác quỷ của tứ đại gia tộc luôn ấy. Hồi nhỏ, tớ lỡ rủ Rina trốn học đi vào rừng hái quả sồi, kết quả là bị chú ấy quát cho một trận ra trò. Đợt đó, cậu ấy phải nói là khóc nhiều lắm ấy”.

Anders nhớ lại những cử chỉ của Rina. Cô ấy nhút nhát, không dám nói lên tiếng lòng của mình, thì ra là có lí do.

“Chị Alice thì được xem là thiên tài, được chính hoàng đế Vincentio chỉ dạy từ nhỏ. Nên chị ấy thật sự rất giỏi. Vừa thông thạo kĩ năng chiến đấu, vừa thông thạo cả chữa thương. Nghe bảo chị ấy còn đang học cách sử dụng ma pháp bí truyền của tộc Lowry nữa”.

“Ma pháp bí truyền? Nếu như tớ đọc trong sách, thì đó là ma pháp có thể kiểm soát sức mạnh của hỏa long Bờ Bắc?”- Anders nhận ra ngay. Vì anh đã đọc được tài liệu đó trong thư phòng nhà Riller.

“Phải, nhưng hình như, ma pháp đó không phải cứ học là thực hiện được. Mà còn phải phụ thuộc vào nhiều thứ. Nên Anders, cậu vẫn phải cố gắng đấy”.

“Tớ hiểu rồi. Nhưng các cậu...thật sự muốn làm bạn với tớ sao?”

Roy ngơ người: “Tự nhiên lại hỏi kì quặc thế?”

“À, là vì...” – Anders ấp úng, thì bị Ondo gõ vào đầu:

“Tớ đã mua kem cho cậu, có nghĩa là đã coi cậu là bạn rồi, ngốc ạ. Bọn tớ đều là những người xuất thân từ gia tộc lớn, nên chẳng ai dám chơi thân cùng. Vậy mà cậu lại nhiệt huyết với tớ và Roy thế này, tụi này cũng phải đáp lễ chứ. Cũng đừng nghĩ là bọn tớ vì thấy cậu một mình nên mới chơi cùng nhé, là thật lòng muốn làm bạn nên mới làm thân đấy!”.

Anders nở nụ cười vui vẻ. Roy thì lẩm bẩm: “Cái tên Ondo này, đúng là tính nết nhiều chuyện khó bỏ”.

....

Gia tộc Lowry...

Ferenc, Lucas, Gadfield và Sylvanus ngồi trong thư phòng mật. Trông bầu không khí rất căng thẳng.

“Chuyện của hoàng đế Kerma, chúng tôi sẽ chấp nhận. Nhưng thưa hoàng đế, ngài định chọn ai làm người kiểm soát hỏa long trong người Anders đây?”

Sylvanus ngồi im một chút, rồi nói: “Ma lực của tộc Lowry thiên về giải trừ phong ấn, nên ta không thể mạo hiểm. Alice vẫn chưa thể tìm cách khai triển ma pháp đó, còn Rina thì chưa đủ kinh nghiệm để tìm hiểu.

Gadfield nói: “Tôi có ý này, thưa ngài”.

Một người mở cửa, bước vào trong. Đó là một người đàn ông nom có ngoại hình giống với Yue Presilia. Ông khoác lên mình bộ quần áo của pháp sư cảnh vệ cấp S.

“Dano?” – Lucas nhướn mày. Dano hành lễ với Sylvanus, rồi nói: “Tôi có thể kiểm soát được”.

“Nói gì mà nghe chắc như đinh đóng cột vậy chứ. Anh chỉ giỏi về nguyên tố đất, chứ đâu có giỏi về phong ấn. Nếu nói về phong ấn, chỉ có gia tộc Ascra là giỏi nhất thôi” – Sự ganh ghét của Ferenc đối với gia tộc Presilia bộc lộ rất rõ.

“Ferenc, tôi biết trong trận chiến đó, vì tôi mà vợ của anh, Bella đã bị trọng thương, nhưng...”

“Đủ rồi!!” – Ferenc giận dữ nói. Bella Marsilio, vợ của ông là một pháp sư trị thương rất giỏi. Bà thiên về nguyên tố mộc, nên rất am hiểu về các loại đan dược. Trong một trận chiến xảy ra khá lâu, vì cố gắng dùng ma pháp trị thương cho vợ chồng Dano, mà Bella đã bị kẻ địch phá hỏng đôi mắt.

“Tình cảnh đó, anh đã có thể dùng tường chắn để đỡ nhát song đao đó cho vợ tôi. Với một pháp sư trị thương, đôi mắt là tất cả. Vậy mà bây giờ, anh còn nhởn nhơ ở đây khua môi múa mép với cái ma pháp phong ấn gì đó của mình sao?”

Lucas ngăn Ferenc lại: “Ferenc, dừng lại đi. Không lẽ anh muốn hai gia tộc đối đầu nhau nữa sao!?”

Sylvanus giận dữ, đập tay xuống bàn: “Im hết cho ta!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »