"Haizz..."
Thạch Lan thở dài một tiếng, lấy từ bên hông ra một tấm thẻ đồng đưa cho Đinh Tễ Lâm.
Trên thẻ đồng khắc chữ "Tróc", tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hiển nhiên là đã được khắc lên minh văn.
"Đinh Tễ Lâm."
Thạch Lan khẽ nhíu mày, nói: "Tất cả tróc đao nhân đều được triều đình đăng ký tên trong sổ sách. Cầm tấm lệnh bài này có thể nhận bất kỳ nhiệm vụ treo thưởng nào, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cầm bằng chứng đến bất kỳ quán dịch nào của triều đình Đại Sở cũng đều có thể đổi lấy tiền thưởng, mà Thiên Không Tháp cũng được coi là một quán dịch."
"Đã rõ."
Đinh Tễ Lâm nói: "Ý là, sau khi trở thành tróc đao nhân, tuy có tên trong sổ sách triều đình nhưng chỉ là biên chế ngoài, không nằm trong bộ máy chính thức, cho nên dù tôi có liên quan đến cái chết của Lạc Hân Chi thì vẫn có thể không bị liên lụy, đúng không?"
"Đại khái là ý đó."
Thạch Lan khẽ mím đôi môi đỏ mọng: "Nhưng, cậu mãi mãi là người của Thiên Không Tháp tôi, ít nhất là ở chỗ tôi thì mãi mãi là như vậy. Còn về Tây Phong Doanh, tôi biết cậu rất trân trọng họ, sau khi cậu đi rồi, Tây Phong Doanh tính sao đây?"
"Giao cho Na Na đi."
Đinh Tễ Lâm nói: "Thực lực của Na Na vượt trội, lại gan dạ cẩn trọng, giao ba ngàn quân Tây Phong Doanh cho cô ấy, tôi càng yên tâm hơn."
"Ừm, đi đi."
Thạch Lan xoay người lên ngựa, nói: "Chào tạm biệt ba ngàn thiết kỵ của Tây Phong Doanh đi, sau đó cậu sẽ chính thức hóa thân thành một tróc đao nhân thực thụ."
"Được."
---❊ ❖ ❊---
Tại Tây Phong Doanh, tuyết rơi lả tả.
Ba ngàn thiết kỵ lần lượt lên ngựa, họ đều đã biết chuyện gì xảy ra, trên mặt nhiều người lộ rõ vẻ bất bình.
Uy danh của Đinh Tễ Lâm trong Tây Phong Doanh cực cao, không phải vì thực lực cá nhân anh mạnh đến mức nào, mà là vì đi theo vị thống chế Đinh Tễ Lâm này thì được ăn ngon mặc đẹp, mỗi lần xuất kích đều có xác suất cao sống sót trở về.
Ở Thiên Không Tháp, từ trước đến nay luôn có câu "mạng của kỵ tốt biên chế ngoài rẻ mạt", hơn 2000 kỵ tốt biên chế ngoài đó thực ra là những người biết ơn Đinh Tễ Lâm nhất. Họ gia nhập Tây Phong Doanh trải qua nhiều trận đại chiến, nhưng dưới sự chỉ huy của Đinh Tễ Lâm, lần nào cũng có thể sống sót.
Vì vậy, trong lòng nhóm kỵ tốt biên chế ngoài này, mạng sống của chính họ đều là do vị thống chế có vẻ ngoài cà lơ phất phơ kia ban cho.
"Từ nay về sau, các cậu cứ theo Na Na mà làm."
Đinh Tễ Lâm cưỡi Thủy Kỳ Lân, đi phía trước hàng ngũ, ánh mắt lần lượt rơi trên từng kỵ tốt trẻ tuổi, nói: "Mệnh lệnh cuối cùng của tôi dành cho các cậu là, hãy sống thật tốt, dù có phải tử trận, cũng nhất định phải chết một cách có giá trị!"
"Cung tiễn thống soái!"
Mọi người đồng loạt rút trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng lên trời.
"Ừm."
Đinh Tễ Lâm mỉm cười gật đầu: "Ba ngàn huynh đệ của tôi, chia tay tại đây nhé. Đinh Tễ Lâm tôi sẽ còn quay lại, đến lúc đó, tôi hy vọng các cậu sẽ mạnh mẽ hơn, tuyệt đối đừng làm tôi thất vọng!"
"Rõ!"
Mọi người đồng thanh đáp.
Đôi mắt đẹp của Thạch Lan như làn nước, nhìn Đinh Tễ Lâm và ba ngàn quân Tây Phong Doanh, trong lòng vô cùng phức tạp.
Xét về chiến lực, 2500 kỵ tốt biên chế ngoài cộng với 500 Hỏa Liên thiết kỵ của Tây Phong Doanh chắc chắn không phải là đội quân đỉnh nhất Thiên Không Tháp, nhưng xét về sĩ khí, họ chắc chắn là cao nhất. Nhìn khắp Thiên Không Tháp, không có đội quân nào có được tinh thần như vậy.
Không biết tên Đinh Tễ Lâm này làm cách nào mà đạt được điều đó.
Cô liếc nhìn Thanh Lôi, lập tức lắc đầu, trong lòng thở dài một tiếng. Tên Thanh Lôi này mà có được một nửa mưu lược và võ nghệ của Đinh Tễ Lâm thì đã không đến mức thảm hại thế này!
Nghĩ lại đám mãng phu do Mục Lôi Đinh cầm đầu, Thạch Lan càng cảm thấy buồn bã hơn.
Nhìn khắp Thiên Không Tháp, người có thể chiến, dám chiến nhiều vô kể, nhưng người thực sự có thể vận trù màn trướng, quyết thắng ngàn dặm lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tài năng tướng soái vốn đã ít đến đáng thương, nay Đinh Tễ Lâm còn bị ép trở thành một tróc đao nhân, thật sự quá đáng tiếc.
"Huynh đệ Đinh Tễ Lâm của tôi ơi..."
Thanh Lôi có chút tiếc nuối, nói nhỏ: "Đại nhân Thạch Lan, cậu ấy sẽ còn quay lại chứ?"
"Sẽ."
Thạch Lan khẽ gật đầu, dịu dàng nói: "Khi cậu ấy trở về, tôi sẽ để cậu ấy thống ngự ba quân."
"..."
Thanh Lôi ngạc nhiên: "Vậy còn tôi thì sao?"
Ở bên cạnh, Trầm Sương nói: "Ngươi là người bị thống ngự, ta cũng vậy."
Thạch Lan không khỏi mỉm cười.
Ngay lúc này, Đinh Tễ Lâm chia tay ba ngàn quân Tây Phong Doanh, bên tai vang lên tiếng chuông hệ thống—
"Đinh!"
Hệ thống thông báo: Chúc mừng bạn đã trở thành tróc đao nhân trong truyền thuyết, nhận được danh hiệu "Tróc Đao Nhân"! Đặc tính danh hiệu: Tấn công ẩn +1!
Không hổ là tróc đao nhân đầy đường, chỉ cộng thêm 1 điểm tấn công ẩn, khác xa với danh hiệu của Tào tặc, nhưng cũng được, có còn hơn không, vẫn tốt hơn là chẳng có điểm cộng nào.
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều.
Đinh Tễ Lâm cưỡi Thủy Kỳ Lân, đi đến tầng một của Thiên Không Tháp. Ngay tại một góc của tầng một, có một chiếc bàn làm việc cũ kỹ đặt ở đó, ngồi sau bàn là một người mặc áo bông. Người này trông âm dương quái khí, lớn tuổi như vậy mà trên mặt không có lấy một sợi râu.
Ông ta là người phát hành nhiệm vụ treo thưởng tróc đao nhân do triều đình phái đến Thiên Không Tháp, nghe nói xuất thân từ trong cung, là một thái giám chính hiệu, người ta gọi là Ngụy công công.
Vừa nhìn thấy vị Ngụy công công này, Đinh Tễ Lâm liền nghĩ đến Ngụy Chính Dương.
Đừng nói, trông cũng có nét giống thật, nếu thiến Ngụy Chính Dương đi, phần lớn cũng sẽ biến thành cái dạng này.
"Yo, tiểu Đinh tử, cậu đến rồi à!"
Ngụy công công nheo mắt nhìn Đinh Tễ Lâm.
Mẹ kiếp, cái cách xưng hô này nghe có chút khó chịu đấy!
Đinh Tễ Lâm gãi gãi đầu, nói: "Ngụy công công à, đây là nhiệm vụ đầu tiên của tôi sau khi trở thành tróc đao nhân đấy, phiền công công chọn cho tôi một nhiệm vụ nào lợi hại một chút, trường kiếm của tôi đã đói khát khó nhịn rồi!"
"Yo, không hổ là người trẻ tuổi."
Ngụy công công cười the thé: "Chậc chậc, một chàng trai lớn thế này thật khiến người ta thích. Nào nào nào, các nhiệm vụ treo thưởng tróc đao nhân gần đây đều ở đây cả, vậy thì... cái này đi!"
Vừa nói, Ngụy công công cầm lấy một tờ lệnh treo thưởng, nói: "Ôi chao, là đi đến phương Bắc tìm một kẻ phản bội của nhân tộc. Kẻ phản bội này lợi hại lắm, từng là một thiên kỵ trưởng của Trung Châu, nay trở nên khát máu tàn nhẫn, đã trở thành một kỵ sĩ tử vong cao cấp của Bất Tử tộc rồi, nghe có vẻ đáng sợ lắm~~~"
Ông ta làm như sợ hãi, ném thẳng tờ lệnh treo thưởng cho Đinh Tễ Lâm.
Đồ chó đẻ ẻo lả, thật ghê tởm...
Đinh Tễ Lâm phủi phủi tờ lệnh treo thưởng, sợ bị lây nhiễm thứ gì đó không hay, sau đó sử dụng lệnh treo thưởng, lập tức một tiếng chuông vang lên bên tai, nhiệm vụ treo thưởng tróc đao nhân đầu tiên đã đến—
"Đinh!"
Hệ thống thông báo: Bạn đã chấp nhận nhiệm vụ chính tuyến "Thiên Kỵ Trưởng Đọa Lạc"!
Nội dung nhiệm vụ: Đi đến Tử Huyết Lâm Địa ở sâu trong phương Bắc, trong rừng có đóng quân một quân đoàn kỵ sĩ tử vong, hãy đi đến chém giết 50.000 kỵ sĩ tử vong, sau đó chém giết kỵ sĩ tử vong cao cấp Cam Lạc, mang cái đầu bị đóng băng của hắn về giao cho nơi treo thưởng, bạn sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.
---❊ ❖ ❊---
Xong, nhiệm vụ đầu tiên đã là nhiệm vụ chính tuyến cấp S!
Đinh Tễ Lâm rất vui mừng, có nhiệm vụ chính tuyến là tốt nhất. Cùng với sự thay đổi phiên bản mở ra Đằng Long Chi Uyên, phần thưởng của nhiệm vụ cấp S càng hậu hĩnh hơn, có xác suất rất cao sẽ thưởng một món Nhân Vương Khí!
Ở giai đoạn hiện tại, Nhân Vương Khí vẫn là trang bị đỉnh cấp, bất kỳ món Nhân Vương Khí nào về cơ bản đều có giá khởi điểm từ 100 trở lên!
Xoay người cưỡi lên Thủy Kỳ Lân, xách theo thanh Đằng Long Kiếm quấn đầy huyết sắc, sau đó lập tức chuyển sang hình thái sát thủ, hóa thành một vệt gợn sóng biến mất trong gió, trực tiếp thúc Thủy Kỳ Lân lao về phía đích đến của nhiệm vụ.
Lợi ích của việc tàng hình trên đường đi quá nhiều, vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức, trên đường đi hoàn toàn không lo bị quái vật tấn công, tránh được rất nhiều phiền phức.
Chỉ là, bản đồ quá sâu.
Đinh Tễ Lâm phải phi nước đại suốt 35 phút ở sâu trong phương Bắc mới đến được Tử Huyết Lâm Địa trong nhiệm vụ.
"Xì xì~~~"
Phía trước, trong rừng truyền đến âm thanh rợn người, giống như có sinh vật Bất Tử tộc đang gặm nhấm máu thịt vậy. Âm thanh đó cực kỳ khó nghe, và toàn bộ Tử Huyết Lâm Địa bị bao phủ bởi tử khí, giống như một cấm địa của loài người, người bình thường không thể nào tiếp cận.
Đinh Tễ Lâm đương nhiên không phải người bình thường, là người đứng đầu cấp độ và chiến lực của quốc phục, trong mắt NPC, anh là vua của các lữ khách, là kiểu thiên chi kiêu tử, chiến lực như yêu nghiệt, là kiểu người có thể biến không thể thành có thể.
"Vút!"
Thủy Kỳ Lân tốc độ nhanh, lướt qua một cái đã tiến vào Tử Huyết Lâm Địa.
"Hê!"
Đằng xa, một nhóm bóng dáng đứng sừng sững trong rừng dường như tỉnh giấc từ giấc ngủ say, đều là những kỵ sĩ tử vong cầm phù văn kiếm, trong đó có kẻ cười khà khà: "Ta ngửi thấy mùi máu thịt tươi mới, tốt quá, đói mười mấy năm rồi, cuối cùng cũng sắp được ăn cơm rồi sao?"
"Ăn cơm ăn cơm!"
Một nhóm kỵ sĩ tử vong cười nham hiểm: "Hầm thằng nhóc da bọc xương kia thành một nồi canh!"
Bốn phương tám hướng, vô số kỵ sĩ tử vong giết tới.
Cũng tốt, đỡ phải đi dẫn quái.
Đinh Tễ Lâm vung lưỡi kiếm, chém một nhát Bích Thủy Long Trảm về phía nhóm kỵ sĩ tử vong, lập tức "phập" một tiếng, dòng nước quét qua vô số quái vật, nhảy ra từng dãy số sát thương dày đặc—
"53272!"
"54263!"
"50024!"
"113238!"
"51254!"
---❊ ❖ ❊---
Phải nói rằng, sát thương của thanh Đằng Long Kiếm cấp Quỷ Vẫn Khí thực sự quá cao, một kiếm này chém xuống, thanh máu của một nhóm kỵ sĩ tử vong đã mất đi hơn một nửa!
Khoảnh khắc tiếp theo, Dẫn Lôi Lưu được kích hoạt, một cơn bão sấm sét chết chóc bao phủ trên đỉnh đầu hơn 300 kỵ sĩ tử vong, bắt đầu điên cuồng tàn phá.
Khi người khác còn đang chật vật trong Đằng Long Chi Uyên, Đinh Tễ Lâm đã phát triển ra bên ngoài rồi. Dù sao thì bao nhiêu sách kỹ năng, trang bị đối với anh cũng chỉ là tiền, nhưng những gì Đinh Tễ Lâm đang làm lúc này lại có thể không ngừng tích lũy điểm may mắn, điểm danh vọng, đây đều là những thứ ngày càng quan trọng về sau.
Người chơi đỉnh cao mà, tầm nhìn nhất định phải xa rộng! (Mà ai biết được, cái tên lựa chọn đầu tiên của cuốn sách này chính là "Đỉnh Phong Người Chơi" cơ chứ, tiếc là bị cuốn sách khác chiếm mất rồi)
Buổi tối, khoảng bảy giờ.
Đinh Tễ Lâm vẫn đang cày quái trong Tử Huyết Lâm Địa, hạn mức cày quái 5% kia hơi khó, mà ở trung tâm khu rừng thực ra anh đã nhìn thấy con boss cấp Nhân Vương kia rồi, nhưng không vội, đợi cày đủ quái rồi đi giải quyết nó sau, dù sao thì giai đoạn hiện tại cũng không cần lo lắng có người chơi khác đến.
Những người chơi đỉnh nhất quốc phục về cơ bản đều đang chui rúc trong Đằng Long Chi Uyên, bên đó nhiều dầu mỡ nhất!
"Ting!"
Một tin nhắn đến từ Lâm Hi Hi: "Quý Tử Hằng nói muốn mời mấy thành viên chủ chốt chúng ta ăn đêm, cậu thấy sao?"
"A?"
Đinh Tễ Lâm cau mày nói: "Cơm căn tin chúng ta ngon thế này, đến lượt hắn mời ăn đêm à?"
"Nghe nói hắn đã thuê đầu bếp, trên ban công tầng hai đã dựng giàn rồi, định nướng cừu nguyên con đấy."
"..."
Đinh Tễ Lâm nói: "Thôi bỏ đi, đã phô trương đến mức này rồi thì lát nữa cậu hỏi mọi người xem, lát nữa off game ai muốn ăn thì ở lại, không muốn thì về phòng ngủ. Tiện thể bảo với lão Tần, bữa ăn đêm này... Quý Tử Hằng muốn lên lầu thì cứ để hắn lên, không cần đánh gãy chân hắn đâu. Tôi cũng muốn xem Quý Tử Hằng muốn làm gì? Nếu thực sự không được thì để Tiết Tiết ra đối đầu với hắn."
Lâm Hi Hi không khỏi bật cười: "Cũng được, trí tuệ cảm xúc của Tiết Tiết hợp để đối đầu nhất đấy."
"Quả thực."
Đinh Tễ Lâm rất đồng tình. Tên Tiết Tiết đó trong game đúng là xứng danh thiên tài đỉnh cấp, nhưng ở ngoài đời thì lại khác. Hắn mới đi làm được vài tháng đã bị đuổi việc, cũng chỉ vì lý do trí tuệ cảm xúc.
Nghe nói, có lần đánh cờ với lãnh đạo, Tiết Tiết thắng, lão lãnh đạo mặt mày sa sầm nói: "Sóng sau xô sóng trước, ta già rồi không dùng được nữa rồi". Tiết Tiết vốn nên khiêm tốn một chút, ai ngờ tên này đập bàn đứng dậy cười ha hả nói: "Đến cái này mà cũng không thắng nổi à, lão già đầu bạc mặt xám, ngươi sống uổng phí năm mươi sáu năm rồi!"
Sau đó, thì không còn sau đó nữa.