Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7096 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 247

❊ ❊ ❊

Trong phòng khách sạn.

Bạch Kỳ nằm ngủ say trên chiếc giường hình bán khoang hình bầu dục, nếu không phải vì sắc mặt hồng hào và hơi thở đều đặn thì thật sự trông có chút bất thường.

Cửa phòng bị đẩy từ bên ngoài, Viên Tư bước vào trong.

Hắn đứng trước giường, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm vào Bạch Kỳ đang nằm, bóng tối nghiêng đổ tạo nên cảm giác đè nén trong căn phòng tĩnh mịch.

Một lúc lâu.

Viên Tư như bừng tỉnh từ trạng thái nhập định, hắn lấy ra một ống kim tiêm từ túi, cúi người ôm lấy Bạch Kỳ và tiêm vào cổ y, rút ra một ống máu đỏ tươi từ cơ thể y.

Chốc lát sau, Viên Tư cất ống máu vào túi, đôi mắt sâu thẳm nhìn Bạch Kỳ thật lâu, cuối cùng để lại một nụ hôn trên dái tai y rồi đứng dậy rời đi.

Cánh cửa đóng lại từ bên ngoài.

Bạch Kỳ đang ngủ say trên giường mở mắt ra, trong mắt là một tầng ánh sáng mỏng lạnh lẽo và âm u.

Y đã phát hiện ra trong bữa tối có gì đó bị thêm vào, chỉ là không nói ra mà thôi. Thức ăn của y do chính Viên Tư chuẩn bị, người khác không thể chạm vào.

Y giả vờ ngủ mê, nhưng vẫn giữ một phần tỉnh táo nhờ thần lực, mục đích là để xem Viên Tư muốn làm gì.

Trong thời đại khoa học công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, máu cá nhân gắn liền với toàn bộ thông tin và dữ liệu di truyền của người đó, là bí mật cấp cao đối với bản thân.

Viên Tư rút một ống máu của y rốt cuộc là muốn làm gì?

Học viện Liên bang.

Điền Phi Sóc ngồi một mình ngẩn ngơ trên ghế nghỉ trong viện, lông mày nhíu chặt, ánh mắt nghiêm trọng và thần sắc hoảng hốt.

Chuyện phát hiện trong phòng Bạch Kỳ hôm đó như một giấc mơ, nhưng Điền Phi Sóc biết đó không phải mơ.

Sau đó cậu đã điều tra tất cả những người ra vào hôm đó, kết quả là không ai bước vào phòng Bạch Kỳ. Có thể là có kẻ nào đó có ý đồ xấu đã lẻn vào, nhưng Điền Phi Sóc càng tin rằng Trình Ngôn Linh đã trở về.

Mọi người đều sai rồi, chỉ mình cậu là đúng, Trình Ngôn Linh vẫn còn sống.

Nhưng nếu anh còn sống thì tại sao không đường đường chính chính mà quay về, lại hành động lén lút?

Là vì bị người khác khống chế nên bất tiện? Hay là vụ tập kích ở khu số hai hôm đó vốn là một âm mưu?

Điền Phi Sóc bây giờ rối bời vô cùng, cậu không biết có nên nói chuyện này cho cậu mình biết hay không.

Nói ra thì liệu ông ấy có tin không?

Còn nếu không nói, liệu một mình cậu có đủ sức giúp Bạch Kỳ không?

Điền Phi Sóc đang trầm tư thì không phát hiện ra Tra Tây Kiết đang tiến lại gần.

Tra Tây Kiết vừa xuất hiện sau lưng Điền Phi Socs, định gọi cậu thì nghe thấy cậu ta lẩm bẩm một mình: "Anh ấy đã trở về."

Tra Tây Kiết sững người, tay khựng lại giữa không trung hồi lâu không hạ xuống.

"Cậu làm gì đấy?" Điền Phi Sóc phát hiện ra Tra Tây Kiết, quay đầu nghi hoặc hỏi.

Tra Tây Kiết hoàn hồn, thu tay lại nói: "Thầy giáo tìm cậu."

Điền Phi Sóc nhíu mày, thô lỗ trả lời một tiếng, rồi đứng dậy bước đi.

Tra Tây Kiết đứng yên nhìn theo bóng lưng cậu thật lâu không động đậy, thần sắc khó lường, không biết đang nghĩ gì.

Gặp thầy xong, Điền Phi Sóc lại rời trường, nhưng không phải là trốn học mà là làm thủ tục xin nghỉ với viện trưởng.

Cậu hiểu rõ cậu mình là người nói một là một, nếu còn dám lén lút trốn học nữa thì ông thật sự sẽ nhốt cậu nửa năm không cho ra ngoài.

Sau khi ra khỏi trường, Điền Phi Sóc không đi lung tung mà lái xe bay một vòng rồi dừng lại trước nhà của Bạch Kỳ.

Từ sau khi Bạch Kỳ bị tập kích xảy ra chuyện, Điền Phi Sóc đã đến vài lần, nhưng hiếm khi vào trong. Một là vì có người quản lý nhà ở, hai là cậu không muốn khơi lại cảm xúc. Thi thoảng đến một lần là để mong có một ngày Bạch Kỳ sẽ trở về.

Sau khi xuống xe, Điền Phi Sóc đứng lặng một lúc trước cổng rồi bước vào sân.

Cậu đã cố gắng năn nỉ và ép buộc để lấy được quyền ra vào căn nhà từ cậu mình, có thể tự do ra vào. Điều bất ngờ là hôm nay vừa bước vào nhà, Điền Phi Sóc đã nhận ra trong nhà có người.

"Là anh?" Nhìn thấy Trình Khiêm bước xuống từ lầu, Điền Phi Sóc nhíu mày đầy chán ghét, "Anh đến làm gì?"

Trình Khiêm cũng hơi bất ngờ khi đụng mặt Điền Phi Sóc, nhưng rồi lập tức lấy lại vẻ thản nhiên: "Trình Ngôn Linh là anh trai tôi, tôi xuất hiện ở đây không bình thường sao?"

"Anh ngủ với chị dâu mình rồi còn gọi là 'anh trai' không thấy xấu hổ à?" Điền Phi Sở mỉa mai, "Loại như anh mà cũng xứng là em trai sao?"

Trong mắt Trình Khiêm lóe lên tia dữ dội: "Dù có xứng hay không thì chúng tôi vẫn là anh em, còn cậu thì chẳng là gì cả."

Nghe vậy, sắc mặt Điền Phi Sở lập tức tối sầm, trong lòng bàn tay tụ lại luồng điện: "Anh tìm chết!"

Điền Phi Sóc luôn không ưa Trình Khiêm, ban đầu là vì Trình Ngôn Linh không thích, sau đó gặp vài lần lại càng cảm thấy hắn ta tâm cơ quá sâu, không phải người tốt.

Sau khi Bạch Kỳ gặp chuyện, Trình Khiêm bị vạch trần là có gian tình với Sở Ninh, khiến Điền Phi Sóc tức giận và buồn nôn, chỉ muốn giết chết hắn.

Hai người vốn đã nhìn nhau không thuận mắt, trước đây còn có Trình Ngôn Linh ở giữa nên dù không ưa cũng phải kiềm chế. Nhưng giờ Trình Ngôn Linh không còn, hai người chỉ cần nói vài câu là đã đánh nhau.

Cuộc ẩu đả của hai người nhanh chóng khiến cảnh sát đến.

Một người trên danh nghĩa là em trai của trung tướng Trình, người kia là cháu của nguyên thủ. Cuối cùng sau khi hòa giải thì mọi chuyện bị bỏ qua.

Tâm trạng vẫn chưa nguôi, Điền Phi Sóc trở về nhà. Vừa bước vào cửa thì nhận được cuộc gọi video từ nguyên thủ.

Nhìn thấy Điền Phi Sở trong video đầu tóc rối bù, mặt mũi ủ rũ, nguyên thủ nhíu mày: "Cháu đã đến nhà của Trình Ngôn Linh?"

"Đã có người mách lẻo rồi còn hỏi gì nữa?" Điền Phi Sóc lẩm bẩm nhỏ.

"Cháu..."

"Cháu đã xin nghỉ chứ không phải tự ý ra ngoài, cậu không thể phạt cháu." Điền Phi Sở vội vàng tranh biện.

"Nhưng cháu đã đánh nhau với người ta." Nguyên thủ quát mắng.

"Là lỗi của cháu sao?" Điền Phi Sở tức tối phản bác.

"Nếu không nói đến pháp luật mà chỉ xét về đạo đức, thì Trình Ngôn Linh là anh hùng đúng không? Anh ấy phục vụ cho Liên bang trong quân đội, vậy mà vị hôn thê Omega lại dây dưa với người khác, thật ghê tởm!"

"Phi Sóc!" Nguyên thủ quát khẽ.

Điền Phi Sóc im lặng, nhưng dưới ánh nhìn nghiêm khắc của nguyên thủ, cậu vẫn mím môi không chịu nhún nhường, dùng sự im lặng để phản kháng.

Thấy cháu mình trông đáng thương như vậy, nguyên thủ thở dài, vẻ mặt lạnh lùng dịu lại đôi chút.

"Trình Ngôn Linh là quân nhân, không chỉ riêng anh ấy mà tất cả quân nhân đều như vậy, từ lúc khoác lên bộ quân phục và gia nhập quân đội thì đã—"

"Cậu làm việc đi, cháu đói rồi."

Những lời nói khuôn sáo của nguyên thủ chẳng qua cũng chỉ là trách nhiệm, sứ mệnh, tinh thần hy sinh, khiến Điền Phi Sóc không có chút hứng thú nào để tiếp tục nghe, lập tức dứt khoát cúp cuộc gọi video.

Tắt quang não xong, Điền Phi Sóc mặt mũi u ám đi lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ ra.

Trong căn phòng ánh sáng mờ tối treo đầy hình ảnh của Trình Ngôn Linh — quân phục, thường phục, lúc làm việc, lúc huấn luyện — đủ mọi kiểu dáng, kín cả căn phòng.

Điền Phi Sóc đi tới bên giường, nhào thẳng xuống, mắt vô hồn nằm yên rất lâu, rồi với tay lấy một khung ảnh điện tử trên tủ đầu giường.

Trong ảnh là Trình Ngôn Linh khi còn là một học viên quân đội, anh nửa ngồi trên đất với vẻ mặt nghiêm túc, một cô bé mặc váy đỏ mắt hoe đỏ đang nắm tay anh, như vừa khóc xong.

"Đừng khóc nữa, ăn kẹo đi, ngọt lắm."

"Anh trai ơi, em tên Tiểu Sở, anh tên gì?"

"Trình Ngôn Linh."

"Anh Ngôn Linh ơi, cậu em cử người đến đón em rồi, đợi em nghỉ hè sẽ đến tìm anh."

"Anh Ngôn Lăng, kẹo của anh ngọt thật đấy.

"Lần sau anh đi làm nhiệm vụ sẽ mang cho em nữa."

"Khi em lớn lên cũng sẽ đi lính, làm lính của anh."

"Anh đợi em."

"Trình Ngôn Linh đã xin tốt nghiệp sớm để gia nhập quân đội rồi, ít nhất năm sáu năm nữa mới quay lại được."

"Này! Anh Ngôn Linh..."

"Em là ai?"

......

Điền Phi Sóc lật úp khung ảnh xuống giường, vùi mặt vào gối.

"Trình Ngôn Lăng, đồ khốn nạn!" Clm :)))

Tại một căn nhà yên tĩnh ở thủ đô.

Người đàn ông câm đang chăm chú kiểm tra pin dự phòng mà Hắc Thất vừa thay ra trong phòng khách, thì bất ngờ quang não trên cổ tay hiện ra một tin nhắn:

"Anh đã đến thủ đô rồi sao?"

Dừng lại một lúc, rồi lại có một tin nhắn nữa đến.

"Tôi có thể gặp anh không?"

Ánh mắt người đàn ông câm tối lại, trả lời: "Không được."

Khung tin nhắn trong quang não im lặng thật lâu, rồi một tin nhắn khác lại bật ra.

"Tôi có một kế hoạch mới, sẽ hơi nguy hiểm."

Người đàn ông câm không trả lời nữa, chỉ tắt quang não rồi tiếp tục chăm chú nghịch pin, như thể sự sống chết của người đang gửi tin nhắn chẳng liên quan gì đến anh ta.

Trong nhà.

Hắc Thất dựa vào tường ngồi dưới đất, không ngừng làm mới trang sao mạng, toàn bộ trang đều là tin tức về Trình Ngôn Linh.

Bản năng mách bảo Hắc Thất rằng mình hẳn là quen biết người này, hơn nữa là rất quen thuộc, nhưng... trong hệ thống dữ liệu hỗn loạn lại hoàn toàn không tìm được ký ức nào liên quan đến anh ta.

Trình Ngôn Linh không phải là Trình Ngôn Linh.

Một ý nghĩ loé lên trong đầu Hắc Thất, nhưng ngay sau đó lại mơ hồ: Nếu không phải là Trình Ngôn Linh, thì là ai?

Bạch... Rác rưởi.

Bạch rác rưởi lại là ai?

Những từ ngữ hỗn loạn và vỡ vụn khiến đầu óc Hắc Thất đau nhức.

"Đinh——"

"Đã khôi phục 57.55% hệ thống dữ liệu lõi."

Cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, gần như là phản xạ, Hắc Thất lập tức tắt trang sao mạng, bản thân cũng không rõ tại sao lại làm vậy, nhưng trong lòng như có một giọng nói bảo rằng phải giấu đi.

Người đàn ông câm đi đến ngồi bên cạnh Hắc Thất, liếc nhìn qua màn hình video hài hước rồi chẳng để tâm.

"Anh thay pin cho tôi rồi."

Hắc Thất nhìn vào đôi mắt đỏ của người đàn ông câm, khẽ gật đầu đồng ý.

Người đàn ông câm đối xử với cậu rất tốt, tuy hơi lạnh lùng và nhẫn tâm, nhưng Hắc Thất vẫn nghi ngờ rằng có lẽ hắn đang giấu cậu điều gì đó — hoặc đang lừa dối?

Trong khách sạn thành chính.

Bạch Thượng Thần tựa vào bệ cửa sổ nhìn xuống đường phố bên ngoài, miệng nhai một chiếc bánh quy phủ siro.

Viên Tư nằm nghiêng trên ghế treo, chăm chú lướt sao mạng. Chỉ cần có Bạch Kỳ bên cạnh, bất kể ở đâu hay lúc nào, hắn cũng có thể tĩnh tâm.

"Anh cứ đi theo tôi khắp nơi mà chẳng thèm để ý chuyện bên trong Hắc Ảnh, không sợ thuộc hạ cướp quyền à?" Bạch Kỳ trêu chọc.

"Tôi cho bọn họ cơ hội đó chứ, đá tôi xuống được thì chứng minh là họ có bản lĩnh, tôi phục." Viên Tư không thèm ngẩng đầu lên, đáp lại một cách tự tin.

"Chờ cậu chơi chán thì quay về, tôi có cả đống thời gian để đợi."

"Nếu tôi không bao giờ quay về thì anh sẽ cùng tôi lang thang cả đời sao?"

"Không đâu."

"Tôi sẽ bắt cậu lại rồi nhốt cậu vào."

Ánh mắt Bạch Kỳ nhìn chằm chằm Viên Tư, sâu thẳm khó đoán.

"Viên Tư, anh ngủ với tôi là vì yêu, hay chỉ đơn giản là h.am m.uốn thể xác?"

Viên Tư khựng lại: "Quan trọng lắm sao?"

"Cũng không hẳn." Bạch Kỳ trầm tư nói, "Yêu thì đau lòng, không yêu thì tổn thân, nói cho cùng thì cũng chẳng khác gì nhau."

"..." Viên Tư cạn lời.

Không khác sao? Nhưng theo y thì... khác nhau một trời một vực!

"Vậy còn cậu? Cậu thuộc kiểu nào?"

Bạch Kỳ khẽ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lạnh lùng, trả lời lạc đề: "Rất lâu trước đây tôi từng yêu một người."

Tay đang chạm màn hình của Viên Tư khựng lại, ánh mắt lập tức lạnh xuống, sắc mặt tối sầm.

"Nhưng người đó lừa tôi, tôi đã tiêu diệt cả tộc của hắn, vì thế mà tôi đau lòng rất lâu, rất lâu."

"Dù lỗi không hoàn toàn là của hắn, nhưng hắn làm tôi tổn thương, thì hắn đáng chết." Dù có đau lòng cả ngàn năm thì đã sao? Khi vết thương lành lại, y vẫn là Bạch Thượng Thần tự do phóng khoáng giữa ngàn hoa.

"Viên Tư." Bạch Kỳ quay đầu nhìn hắn.

"Anh từng lừa tôi chưa?"

Viên Tư nhìn Bạch Kỳ thật lâu không đáp, như thể không biết nên trả lời thế nào.

Bạch Kỳ mỉm cười: "Nếu anh dám lừa tôi..."

Bạch Kỳ không nói hết câu, nhưng giọng nói đầy hàm ý khiến sống lưng Viên Tư lạnh toát, bất giác rùng mình.

"Vậy còn cậu, cậu có lừa tôi không?" Viên Tư hỏi ngược lại.

"Có chứ." Bạch Thượng Thần đáp thẳng, "Vốn dĩ tôi đâu phải người thật thà."

Viên Tư nghẹn lời: "..."

Một bụng tức nghẹn ở cổ họng, không thể nuốt cũng chẳng thể phun ra.

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »