Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7171 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 239

❊ ❊ ❊

Quảng trường Tinh Khải hỗn loạn vì bị tang thi tấn công. Cảnh sát và quân đội nhận được tin báo lập tức trang bị đầy đủ lao đến, nhưng do tình hình quá hỗn loạn nên tạm thời không thể tiến vào bên trong.

Do cuộc sống hòa bình lâu nay cùng với việc chính phủ cố ý tuyên truyền về sự đáng sợ của tang thi, con người hiện tại cực kỳ sợ hãi sự tồn tại của chúng. Vì thế, khi sự cố xảy ra, mọi người chỉ biết hoảng loạn tháo chạy, thay vì đứng lên phản kháng.

Rõ ràng trong đám đông không thiếu những người có dị năng, nếu hợp sức lại, cơ hội chiến thắng cũng không hề nhỏ.

Do dòng người hỗn loạn, Tra Tây Kiết bị lạc mất bạn bè. Cậu hoang mang đi qua đi lại giữa đám đông, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi.

Một con tang thi biến dị có bốn tay và đuôi dài giẫm nát một chiếc xe lơ lửng trên đường ray trên không, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng, khiến đám đông hét lên sợ hãi.

Tang thi dữ tợn lao về phía một thiếu niên, Tra Tây Kiết theo bản năng phóng ra một quả cầu nước khiến nó loạng choạng lùi lại.

Nhờ đó thiếu niên kia thoát được, nhưng mục tiêu của thây ma đã chuyển sang Tra Tây Kiết.

Tra Tây Kiết trong lòng hoảng loạn, những đòn tấn công của cậu liên tục trượt mục tiêu. Con tang thi gầm lên sắc bén, lao vút về phía cậu. Ngàn cân treo sợi tóc!

"BÙM——"

Một tấm kính vỡ bay đến, đập mạnh vào tang thi, hất nó ra xa.

Bạch Kỳ bước ngược dòng người, tay cầm một thanh sắt không biết bẻ từ đâu ra. Đường nét khuôn mặt lạnh lùng vương vài vệt máu đỏ tươi, vừa cấm dục vừa quỷ dị.

"Thầy Trình!"

Thoát chết trong gang tấc, Tra Tây Kiết suýt bật khóc.

"Lùi ra một bên." Giọng Bạch Thượng Thần lạnh lùng ra lệnh.

"Thầy...!"

Tra Tây Kiết dù sợ nhưng vẫn chưa mất hết lý trí. Ít nhất cậu vẫn nhớ rằng hiện tại Bạch Kỳ đã mất dị năng, chỉ còn là một người bình thường.

"Lùi lại. Nếu bị thương thì tôi không chịu trách nhiệm."

Tang thi bò dậy từ đống kính vỡ, lắc lắc đầu hất văng những mảnh vụn cắm trong da thịt. Nó hung hãn gầm lên với Bạch Kỳ, bộc lộ sự tức giận.

Nó lao nhanh về phía Bạch Kỳ. Tra Tây Kiết sợ hãi đến mức nghẹn thở.

Thầy Trình không có dị năng, làm sao chống lại được chứ?!

Nhưng diễn biến tiếp theo lại không như cậu tưởng tượng.

Hoặc đúng hơn, dù có đẫm máu thì các vai trò trong vở kịch này cũng đã bị đảo ngược hoàn toàn.

Bạch Kỳ linh hoạt né tránh móng vuốt của tang thi, tung cước đạp nó lùi về sau vài bước, đồng thời thẳng tay cắm thanh sắt xuyên qua mắt nó.

Tiếng tang thi gào thét đầy phẫn nộ khiến màng nhĩ người ta đau nhói. Bạch Thượng Thần mượn lực của một chiếc xe lơ lửng bị hỏng, bật người bay lên, rút thanh sắt ra, rồi ngay lập tức đâm mạnh xuống đỉnh đầu nó.

Chuỗi động tác dứt khoát, mạnh mẽ, đẹp mắt chẳng khác gì một cảnh phim, khiến Tra Tây Kiết hoàn toàn sững sờ.

Bạch Kỳ nhẹ nhàng tiếp đất, giẫm lên gương mặt méo mó của con tang thi, rút thanh sắt ra, kéo theo một bãi máu đen.

"Không chỉ có dị năng giả mới giết được tang thi."

Bạch Thượng Thần vẩy vẩy thanh sắt dính đầy máu, quét mắt nhìn đám đông hỗn loạn xung quanh, đôi mày nhíu lại.

Y sải bước đến một chiếc xe cảnh sát lơ lửng bị hỏng, kéo lấy thiết bị phát thanh, điều chỉnh âm lượng.

"Tất cả di tản theo trật tự, không được làm loạn——!"

"......"

Quảng trường chìm vào một giây tĩnh lặng.

Trên đường ray trên không, một con tang thi biến dị khác đang nhảy tới lui, tấn công những chiếc xe lơ lửng. Bạch Thượng Thần quay đầu liếc nhìn Điền Phi Sóc vừa đuổi kịp.

"Lên, đánh nó rơi xuống."

Điền Phi Sóc vừa tìm đến lập tức cứng đờ:

"..."

Thấy Điền Phi Sóc đứng yên bất động, Bạch Thượng Thần liếc hắn, giọng châm chọc: "Cậu không làm được?"

"Anh mới không làm được ấy!" Điền Phi Sóc phản bác.

Nhìn con tang thi phía trên, cậu không tự tin mình có thể đánh trúng, nhưng bị Bạch Kỳ nhìn chằm chằm như vậy, hắn cũng không muốn mất mặt, đành cắn răng phóng ra từng tia sét.

"Bên trái."

"Dịch sang phải một chút."

"Trên kia kìa, tay vươn dài ra! Cậu bị suy dinh dưỡng à? Dùng sức đi!"

"Lệch rồi, lệch rồi! Nhìn cho chuẩn vào! Phế vật!"

"..."

Điền Phi Sóc.

Nếu không phải đánh không lại, chắc chắn cậu ta đã đấm chết tên này rồi.

Hắc Thất đứng bên cạnh nhịn không được bật cười.

Tên Bạch Kỳ này châm chọc người khác đến mức thù hận chất đầy, nhưng dù có tức đến nghiến răng nghiến lợi thì cũng phải cúi đầu vì thực lực của anh ta.

Nó cũng từng bị dằn vặt như thế suốt bao năm trời, nên mới luyện ra được một lớp da dày không gì xuyên thủng như hiện tại.

Vả lại, thỉnh thoảng còn có thể đáp trả lại một chút. Nghĩ đến thôi cũng đã thấy bao kỷ niệm ùa về rồi.

Sau khoảng một tiếng hỗn loạn, quân đội và cảnh sát bị chặn bên ngoài cuối cùng cũng tiến vào, nhanh chóng tiêu diệt nốt số tang thi còn sót lại.

Dưới con phố hỗn loạn, Bạch Thượng Thần ngồi trên bậc đá dưới chân bức tượng Khang Vũ Kiệt, lau đi vết máu. Tra Tây Kiết, Điền Phi Sóc và một nhóm học viên tìm đến đều ngoan ngoãn đứng hai bên.

"Quân trưởng!"

Một người phụ nữ mặc quân phục, vẻ mặt đầy lo lắng, vội vàng chạy tới.

Bạch Kỳ nhanh chóng lục tìm ký ức của nguyên chủ, biết được thân phận của người này.

Sở Y, một Beta, chức vụ trung úy, thuộc Lữ đoàn số năm, từng là cấp dưới của nguyên chủ.

Sở Y có một em gái Omega, vị hôn thê có độ phù hợp 75% với nguyên chủ. Lẽ ra họ sẽ kết hôn vào tháng Tư năm nay, nhưng do nguyên chủ bị thương nên hôn sự tạm hoãn.

Sau khi nguyên chủ gặp chuyện, cô em gái nhà họ Sở chưa từng đến thăm một lần nào, rõ ràng là có ý định hủy hôn. Dẫu sao, nước chảy chỗ trũng, người hướng về nơi cao.

"Trình quân trưởng."

Một người đàn ông mặc quân phục đi theo sau Sở Ỷ.

Hình Lang, một Alpha, chức vụ thiếu tướng, từng thuộc Lữ đoàn số hai. Sau khi nguyên chủ gặp nạn, anh ta tiếp quản vị trí quân trưởng của Lữ đoàn số năm.

Chuyện Hình Lang và nguyên chủ Trình Ngôn Linh không hợp nhau ai trong quân bộ cũng biết. Bất kể là huấn luyện thường ngày hay khi làm nhiệm vụ, hai người đều phải phân cao thấp.

Về nguyên nhân, nguyên chủ không rõ, nhưng Bạch Thượng Thần – một người ngoài cuộc – lại có suy đoán.

Sở Y lo lắng nhìn chằm chằm Bạch Kỳ, kiểm tra xem y có bị thương không.

"Tôi đã xuất ngũ rồi, gọi quân trưởng không thích hợp." Bạch Kỳ bắt chước dáng vẻ lạnh lùng của nguyên chủ mà nói.

"Với Sở Y, quân trưởng mãi mãi là quân trưởng." Sở Ỷ đáp.

Ánh mắt Hình Lang bên cạnh trầm xuống. Bạch Kỳ bắt được sự dao động cảm xúc trong khoảnh khắc thoáng qua của anh ta, khóe môi khẽ nhếch.

Không muốn tốn sức chơi trò âm mưu quỷ kế với hai người này, Bạch Thượng Thần thở dài, đứng dậy.

"Đám ttang thi xuất hiện ở quảng trường hôm nay có gì đó kỳ lạ, có thể đây là một cuộc tấn công có kế hoạch. Hãy điều tra cẩn thận."

Thấy Bạch Kỳ định rời đi, Sở Y bỗng hoảng hốt.

"Quân trưởng..."

"Trung úy Sở." Hình Lãng nhíu mày gọi cô lại. "Cô đang làm nhiệm vụ."

Sở Ỷ im lặng.

Cô đương nhiên biết hôm nay ra ngoài là để thực hiện nhiệm vụ, chỉ là từ khi Trình Ngôn Linh gặp chuyện, cô đã rất lâu không thấy anh. Hôm nay bất ngờ gặp lại, nên không kìm được mà thất thố.

Sở Y ảm đạm rời đi.

Hình Lang siết chặt nắm đấm, nhìn theo bóng lưng Bạch Thượng Thần.

"Trình Ngôn Linh!"

Bạch Kỳ dừng bước, ra hiệu bằng ánh mắt bảo Điền Phi Sóc cùng những người khác rời đi, sau đó quay lại nhìn Hình Lang.

"Lệnh bổ nhiệm chính thức đã được ban xuống. Từ nay tôi không còn là quân trưởng lâm thời, mà là quân trưởng chính thức của Lữ đoàn số năm." Hình Lãng nói.

"Chúc mừng." Bạch Thượng Thần thản nhiên gật đầu.

"..."

Chỉ vậy thôi sao?

Dáng vẻ cao ngạo, điềm tĩnh, không vui không buồn của Bạch Kỳ khiến Hình Lang cảm thấy khó chịu.

Anh ta vốn tưởng rằng, sau khi mất tất cả, Trình Ngôn Linh sẽ tự hủy hoại bản thân, sa sút tinh thần. Nhưng không, anh ta vẫn lạnh lùng, kiêu ngạo như xưa, nhìn tất cả mọi người bằng ánh mắt khinh miệt.

Thậm chí còn... đáng ghét hơn trước.

Trước đây, Trình Ngôn Linh kiêu ngạo, cao cao tại thượng.

Nhưng bây giờ, lại có thêm sự buông thả, bất cần, không còn để tâm đến điều gì, hoàn toàn vô pháp vô thiên.

"Tôi nhất định sẽ giỏi hơn anh." Hình Lãng nghiến răng tuyên bố.

"Tôi sẽ làm tốt hơn anh."

Bạch Kỳ nhìn anh ta một lúc, bình tĩnh gật đầu.

"Cố lên."

Hình Lang: "......"

"Trọng trách bảo vệ hòa bình hành tinh sau này giao cho cậu đấy." Bạch Thượng Thần mang dáng vẻ của bậc trưởng bối mà khích lệ.

"Tôi già rồi, không thể gánh vác trách nhiệm nặng nề cả đời. Giờ tôi giải ngũ, chỉ là một công dân bình thường. Sự an nguy của nhân dân Liên bang trông cậy vào các cậu."

Hình Lang: "......"

Trình Ngôn Linh không chỉ bị thương ở thân thể, mà cả đầu óc cũng có vấn đề luôn rồi à?

'Người trẻ tuổi thật nhiệt huyết.' Bạch Thượng Thần vừa xoay người rời đi vừa cảm thán đầy tang thương.

'Ai mà chưa từng có thời niên thiếu hừng hực khí thế chứ? Nhưng đừng ghen tị, ít nhất hắn ta không sống lâu bằng anh đâu.' Hắc Thất nói.

Bạch Thượng Thần: "......"

Bạch Kỳ dẫn nhóm học viên trở về học viện. Để giúp các học viên bị chấn động tâm lý do lần ra ngoài này, học viện lập tức sắp xếp các cố vấn tâm lý hỗ trợ ổn định tinh thần.

Bọn họ đều là những học viên chưa từng được phân đến quân đội rèn luyện, đột nhiên phải trải qua trận chiến khốc liệt đẫm máu như vậy, nếu không được giải tỏa kịp thời rất dễ để lại vấn đề tâm lý.

Những người chứng kiến vụ tấn công ở Quảng trường Tinh Khải lên đến hàng nghìn, chuyện này chắc chắn không thể bị ém nhẹm được.

Hôm sau, tin tức về vụ tấn công tại Quảng trường Tinh Khải đã lan tràn khắp hệ sao, gây ra sự hoang mang không nhỏ trong dân chúng.

Những tang thi vốn bị phong tỏa trong khu cấm, nay lại âm thầm lẻn vào xã hội loài người—không khác nào một con sói chui vào chuồng cừu. Cừu trong chuồng có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Trên mạng lan truyền đủ loại tin đồn. Có người nói rằng thây ma đang mưu đồ phản công, sự kiện Quảng trường Tinh Khải chính là một âm mưu nhằm vào loài người.

Cư dân mạng bàn tán sôi nổi. Liên bang nhanh chóng tuyên bố đã thành lập tổ điều tra vụ tấn công và sẽ đưa ra lời giải thích thỏa đáng.

Ngoài vụ tấn công của tang thi, một chuyện khác cũng gây ra làn sóng tranh luận trên mạng.

Mọi chuyện bắt đầu từ một đoạn video.

Trong video, Bạch Thượng Thần đơn độc chiến đấu với lũ tang thi trên quảng trường, khí thế áp đảo, dã tính đến mức vượt xa cả lũ thây ma gương mặt xanh lè, răng nanh dữ tợn.

Trên mạng:

"Nhìn quen quá, nhân vật chính trong video có vẻ giống ông xã quân trưởng của tôi?"

"Đồng tình."

"Chẳng phải Liên bang từng thông báo rằng quân trưởng Trình bị thương mất dị năng nên đã giải ngũ dưỡng thương rồi sao?"

"Có ai giải thích giúp tôi không——!"

...

Sức mạnh của mạng xã hội vô cùng lớn. Chỉ trong nửa ngày, Bạch Thượng Thần—vốn đang ẩn thân—đã bị đào lên.

Thông tin tiết lộ rằng quân trưởng Trình đã giải ngũ do chấn thương, hiện đang giảng dạy lý thuyết tại Học viện Quân sự Liên bang.

Kèm theo đó là những bức ảnh chụp lén cảnh Bạch Kỳ trên giảng đường, bằng chứng rõ rành rành khiến cư dân mạng sục sôi.

Có người cảm thông, có người bất bình thay cho Trình Ngôn Linh, cũng có kẻ lên án chính phủ Liên bang vắt chanh bỏ vỏ.

"Không hổ danh là ông xã tôi, mất dị năng nhưng vẫn có thể dùng tay không xé xác thây ma!"

"Là một quân trưởng kiêu hãnh, trong một đêm mất đi tất cả, phải chịu uất ức ở lại học viện làm giảng viên lý thuyết, anh ấy chắc chắn rất đau khổ."

...

Cư dân mạng dựa vào trí tưởng tượng mà tự biên tự diễn nên đủ loại kịch bản, đến mức có thể đóng thành sách: "Chín mươi tám kiếp nạn khổ sở của quân trưởng Trình."

Nhưng Bạch Thượng Thần hoàn toàn phớt lờ vở kịch mỗi ngày một diễn biến khác nhau trên mạng, không hề có ý định lên tiếng.

Hắc Thất lại xem những câu chuyện cư dân mạng thêu dệt như đọc tiểu thuyết, gặp mấy đoạn hài hước thì đọc một hai câu cho Bạch Kỳ nghe, và đương nhiên đổi lại là một ánh mắt lạnh lùng.

Ngày thứ năm sau sự kiện Quảng trường Tinh Khải.

Sau khi kết thúc buổi giảng dạy, Bạch Kỳ nhận được một tin nhắn trên quang não.

Là do cha của nguyên chủ gửi đến.

Nội dung là vào ngày 15 tháng này, gia tộc nguyên chủ tổ chức một buổi tiệc tối, cha của nguyên chủ yêu cầu y về dự.

Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn, Bạch Thượng Thần trầm ngâm.

Hồng Môn Yến?

Cảm giác có âm mưu.

"Anh có về không?" Hắc Thất hỏi.

"Về chứ." Bạch Kỳ bình thản gập quang não lại.

"Tiệc tùng miễn phí, tội gì không đi?"

Hắc Thất: "......"

Đúng là có chí khí!

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »