Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7173 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 241

❊ ❊ ❊

Nguyên chủ sa sút, cha Trình tìm cách lợi dụng danh tiếng mà anh đã vất vả gây dựng để vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của anh. Nếu nguyên chủ đã hoàn toàn tuyệt vọng, có lẽ anh sẽ thật sự thuận theo ý của ông ta. Nhưng Bạch Thượng Thần chúng ta đâu phải hạng dễ bị bắt nạt.

Hy sinh vì nghĩa lớn ư? Điều đó chưa từng liên quan đến y. Dù có sẵn sàng hi sinh, trước hết cũng phải có lợi ích đủ lớn để lay động y.

Cướp đoạt sinh mạng sao?

Hủy hoại còn không thể, chứ đừng nói đến từ bỏ.

Từ bao giờ không rõ, sự ích kỷ và cố chấp đã khắc sâu vào tận xương cốt của y.

Thần giới có không ít kẻ mang vẻ ngoài thuần khiết, nhưng thực sự ngây thơ vô tà thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người tu thành thần, ai chưa từng trải qua thiên kiếp vạn nạn, nếm đủ bi thương? Nếu còn giữ được sự ngây thơ, thì hoặc là kẻ ngốc, hoặc là đồ đần.

Trên xe huyền phù.

Ánh sáng muôn màu phản chiếu ngoài cửa sổ khi chiếc xe lao vun vút, những tòa nhà kỳ dị cùng các tuyến đường không trung đan xen chằng chịt thoạt nhìn tráng lệ nhưng cũng lạnh lẽo vô cùng, không mang chút hơi ấm nào.

"Kẹo đường."

Hắc Thất lấy ra một viên kẹo đã được lưu trữ từ kiếp trước đưa cho Bạch Kỳ.

Bạch Thượng Thần nheo mắt lim dim, lười biếng hé miệng.

Hắc Thất đảo mắt, lẩm bẩm "Lười chết đi được" rồi xé vỏ kẹo nhét vào miệng y.

"Hương vị gì?" Bạch Thượng Thần hỏi.

"Xoài." Hắc Thất đáp.

"Ta không hỏi vị kẹo." Bạch Kỳ hờ hững nghiêng đầu liếc Hắc Thất một cái. "Mà là hương trên người ngươi."

Hắc Thất sững người, sau đó đưa tay lên người mình ngửi thử.

Nhưng cơ thể nó vốn là một cỗ máy, chỉ có thể phân tích dữ liệu vật chất chứ không có khứu giác của con người, nên hắn hoàn toàn không cảm nhận được mùi mà Bạch Kỳ nói.

"Có chút giống mùi hoa hồng." Bạch Kỳ nói.

"Ngươi đã tiếp xúc với nữ nhân trong yến tiệc?"

"..." Hắc Thất.

"Thưa ba, con hiện tại chỉ là một con robot."

Trong khoảng thời gian Bạch Kỳ lên lầu gặp cha của nguyên chủ, nó vẫn luôn ngồi ở góc khuất chờ đợi, chưa từng có ai đến gần, ngoại trừ...

Hắc Thất nhớ lại bóng dáng lướt qua mình trong yến tiệc, lông mày không khỏi nhíu lại.

Chẳng lẽ là dính từ lúc đó?

Bạch Kỳ vươn ma trảo, xoa mạnh đầu Hắc Thất.

"Là robot thì sao? Dù là gì đi nữa thì cũng là đứa con ngốc nghếch của ta. Bản Thượng Thần không kỳ thị ngươi."

Hắc Thất biến sắc, "Anh mới là đồ ngốc..."

Lời còn chưa dứt, Bạch Kỳ vốn đang nằm ườn trên ghế bỗng ánh mắt lóe lên, ngay giây tiếp theo liền bật dậy, giật lấy bảng điều khiển trước mặt Hắc Thất, đổi hướng xe.

Xe huyền phù lật nghiêng chín mươi độ lao xuống khỏi đường ray.

Ngay sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một quả đạn pháo từ trên trời rơi xuống, san phẳng đoạn đường phía trước. Chiếc xe của Bạch Kỳ bị sóng xung kích quét qua, lộn nhào hai vòng, còi báo động vang lên chói tai.

Bạch Thượng Thần chậm rãi đưa ngón tay quệt qua má phải, dính một vệt đỏ sẫm. Đó là máu do mảnh kính vỡ bắn ra làm xước da.

Hắc Thất chỉ giật mình trong giây lát rồi nhanh chóng trấn tĩnh, mở màn hình ảo quét quanh bốn phía.

Chỉ thấy xung quanh bọn họ, hơn chục phi cơ chiến đấu đã lặng lẽ bao vây.

"Con trai, chơi đùa với bọn chúng chút đi." Giọng Bạch Kỳ lạnh băng.

Dám đánh úp y, còn làm trầy mặt y sao?

Vốn dĩ ngũ quan của nguyên chủ đã thô kệch rồi, nếu bây giờ thêm một vết sẹo nữa thì còn ra thể thống gì? =)))

Giết hết bọn chúng đi!!

Ánh mắt Hắc Thất lóe lên tia hung ác.

"Được lắm!"

"Baba, ngồi cho vững vào!"

Xe huyền phù thông thường đối đầu với phi cơ chiến đấu trang bị vũ khí đầy đủ thì chỉ có kết cục bị nghiền nát.

Nhưng nếu trong xe có hai kẻ gian xảo cầm lái thì lại là chuyện khác.

Xe lao đi như điên trên đường ray giữa làn đạn dày đặc, giữa khói lửa ngập trời và tiếng nổ long trời lở đất, cùng phi công trong phi cơ chiến đấu diễn một màn rượt đuổi sinh tử.

Bạch Kỳ mở cửa sổ trời xe, trong khi Hắc Thất điều khiển xe khéo léo né tránh đạn pháo, y vẫn bình yên không sứt mẻ chút nào.

Bạch Thượng Thần vớ lấy một khẩu pháo, đây là vũ khí cổ lỗ sĩ nhất trong kho đạn của Hắc Thất, uy lực không khác biệt nhiều so với vũ khí ở thế giới này, nên sẽ không bị quy tắc nơi đây bài xích.

Bạch Kỳ nhắm chuẩn xác, bắn hạ một chiếc phi cơ.

Nhìn con đường đổ nát xung quanh và khu phố hỗn loạn bên dưới, y liền báo Hắc Thất: "Tránh xa khu vực đông người."

"Đợi đã, chúng ta cần đổi thiết bị."

Hắc Thất một tay điều khiển xe, tay còn lại lướt nhanh trên màn hình ảo nhập hàng loạt mã số.

Chẳng mấy chốc, hắn đã xâm nhập vào một phi cơ, giành quyền kiểm soát, điều khiển nó hạ cánh.

Không cần Hắc Thất giải thích, Bạch Thượng Thần đã hiểu ý, nhanh nhẹn leo lên nóc xe, nhảy sang phi cơ, hạ gục phi công bên trong.

Hắc Thất chuyển xe sang chế độ tự động, sau đó nhảy ra ngoài, nắm lấy tay Bạch Kỳ đang đưa xuống. Hai người phối hợp ăn ý không chút sơ hở.

Xe huyền phù bị hủy thành tro bụi.

Giờ đây, khi đã có phi cơ chiến đấu, Hắc Thất càng thêm tự tin, lạng lách ngoạn mục rời khỏi khu vực đông đúc.

"Trên người phi công không có sinh khí của con người."

Vừa rồi khi vặn gãy cổ tên phi công, Bạch Kỳ cảm nhận rõ ràng đối phương hoàn toàn không có hơi thở sống.

Hắc Thất kinh ngạc: "Tang thi?"

"Một nửa thôi." Bạch Kỳ đáp một cách mơ hồ.

Đòn tập kích bất ngờ này dường như chỉ nhắm vào y, thà đồng quy vu tận cũng phải kéo y xuống theo.

Bạch Thượng Thần thật sự không hiểu nổi, một Alpha dị năng đã bị phế, còn chẳng bằng Beta, có đáng để chúng phải bày ra thế trận như vậy không?

"Muốn đấu với tôi à?" Hắc Thất cười gằn trong khi luồn lách giữa vòng vây.

"Lúc ông đây lái chiến hạm cơ giáp khi các ngươi còn chưa thành tinh trùng kia kìa!!" =))

Bạch Thượng Thần: "..."

Hình như con trai hắn ngày càng điên rồi.

"Thuốc lá." Bạch Kỳ lên tiếng.

Hắc Thất không thèm ngẩng đầu, lấy từ không gian ra hộp thuốc lá mà Bạch rác rưởi đã cất giấu từ kiếp trước, rồi ném cho hắn.

Bạch Thượng Thần chậm rãi mở hộp thuốc, châm một điếu. Trong làn khói mờ ảo, đôi mắt lười biếng của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát hiển thị máy bay địch. Một lát sau, hắn cầm lấy hai khẩu súng, kéo mở cửa sổ trên nóc phi thuyền.

Hai kẻ "gian lận" phối hợp với nhau, kết quả không chỉ là 1+1=2.

Hắc Thất vốn là tinh hoa được tạo ra từ dữ liệu cơ giáp. Trong mắt nó, Trái Đất thời tận thế vốn chỉ vừa bước lên con đường chinh phục vũ trụ, chẳng khác gì đứa trẻ mới tập đi.

Chiến đấu bằng công nghệ cao ư? Nó chính là tổ tông của bọn họ!

"Ầm—!"

Phi thuyền rung lắc dữ dội. Bạch Thượng Thần kịp thời lui lại, mới tránh được kết cục bị chém đầu.

Hắc Thất cau mày: "Có một luồng sức mạnh đang kiểm soát phi thuyền của chúng ta."

"Dị năng?" Bạch Kỳ hỏi.

"Kỹ thuật của tôi đi trước thế giới này ít nhất hai nghìn năm."

Nếu có người có thể giành quyền kiểm soát hệ thống từ tay nó, điều đó là không thể. Vậy nên, chỉ có thể là dị năng.

"Ầm!"

Một quả đạn pháo đánh trúng bên trái phi thuyền, khiến nó mất thăng bằng, chao đảo rơi xuống.

"Bạch thượng thần, bảng điều khiển đã mất kiểm soát!" Hắc Thất hét lên.

Ánh mắt Bạch Kỳ trầm xuống, không chút do dự vận dụng thần hồn lực.

Nhưng ngay lúc đó, một cơn đau xé nát linh hồn bùng lên trong đầu y, khiến khuôn mặt Bạch Kỳ trắng bệch như tờ giấy, phun ra một ngụm máu tươi.

Có thứ gì đó đang cưỡng ép rút ra khỏi thần hồn của y.

Trước khi chìm vào bóng tối, Bạch Kỳ giơ súng bắn mở cửa phi thuyền, đạp mạnh một phát, đá Hắc Thất xuống dưới.

"Thượng Thần—!"

Từ trên cao rơi xuống, Hắc Thất trừng to mắt nhìn luồng lửa bùng nổ trên không, đôi mắt đỏ rực đầy tuyệt vọng.

Hệ thống dữ liệu sụp đổ, toàn bộ chương trình rơi vào hỗn loạn.

Một bóng người bao phủ kín thân thể, không rõ diện mạo hay hình dáng, đột ngột lao ra từ bóng tối, bắt lấy Hắc Thất. Đằng sau nó, một lớp kim loại mỏng dang rộng, chắn lại ngọn lửa hung tợn và những mảnh vỡ kim loại văng tung tóe.

Ngày 14 tháng 7, Tân Khải Nguyên năm 1255, lúc 10 giờ 22 phút tối.

Hàng vạn người chứng kiến trận chiến khốc liệt trên bầu trời Khu Hai. Toàn bộ liên bang rơi vào hoảng loạn.

Ngày 18 tháng 7.

Theo xác nhận từ chính quyền liên bang, một trong hai phe tham chiến là cựu Quân trưởng Quân đoàn Thứ Năm - Trình Ngôn Linh.

Mục đích của kẻ địch khi tập kích Khu Hai vào ban đêm vẫn chưa được làm rõ, nhưng việc Trình Quân trưởng một mình xoay xở giữa mười mấy phi thuyền địch, sau đó dẫn dụ toàn bộ ra khỏi khu vực đông dân cư là sự thật.

Ngày 19 tháng 7.

Công tác tìm kiếm cứu nạn sắp kết thúc. Liên bang sẽ xem xét mức hỗ trợ cho các công dân bị thương vong.

Cảnh sát thu thập được bảy mảnh xác phi thuyền, trong đó có cả chiếc phi thuyền mà Trình Quân trưởng chiếm giữ.

Tỉ lệ hư hại của phi thuyền đạt 90%. Trình Quân trưởng hi sinh vì nước.

Khi tin tức được liên tục cập nhật, toàn bộ Tinh Võng ngập tràn tiếng khóc thương.

Lữ đoàn số Năm.

"Ta nguyền rủa cả nhà các ngươi!"

Sở Y giận dữ nhấc ghế lên, đập mạnh vào màn hình đang phát tin tức về cái chết của Bạch Kỳ.

"Chưa thấy người sống, chưa tìm được thi thể, mà đã vội kết luận Quân trưởng đã chết? Lão nương ta mua trọn khu nghĩa trang phía Tây, để dành sẵn cho cả nhà các ngươi đấy!!"

Lúc vừa hay tin Bạch Kỳ gặp chuyện, cả người Sở Y như mất hồn. Sau đó, bất chấp lệnh cấm, cô gia nhập đội cứu hộ, ngày đêm không ngừng tìm kiếm, nhưng vẫn không có chút manh mối nào. Áp lực tinh thần khổng lồ khiến cô gần như phát điên.

Sở Y không tin.

Không tin người đàn ông đêm đó đã vỗ vai cô, khích lệ cô cố gắng, lại có thể nói mất là mất ngay được.

"Trung úy Sở, cô bình tĩnh lại đi." Hình Lang cau mày quát khẽ.

"Hình Lang, anh và Quân trưởng vốn chẳng ưa nhau, giờ Quân trưởng gặp chuyện, anh vui lắm phải không?!"

Hiện tại, Sở Y giống như một con chó điên, gặp ai cũng cắn, hoàn toàn không để tâm đến việc Hình Lang là cấp trên của mình.

Lời của cô khiến sắc mặt Hình Lang lập tức trầm xuống, giọng nói trầm thấp ẩn chứa sự tức giận bị kìm nén.

"Tôi và Trình Ngôn Linh chỉ bất hòa trong quân đội. Chúng ta cạnh tranh nhau về thể chất, thiên phú và nhiệm vụ. Nhưng bỏ qua những điều đó, đối với tôi, anh ta chỉ là một cấp trên bình thường."

"Đúng là tôi không thích anh ta, nhưng tôi cũng không đến mức vì chút cảm xúc cá nhân mà mong anh ta chết."

Sở Y cúi đầu đứng yên tại chỗ, toàn thân căng cứng, dường như đang cố gắng kìm nén cơn sóng cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

Thấy cô như vậy, Hình Lang khẽ thở dài, giọng nói dịu đi đôi chút: "Cô quá mệt rồi, về nghỉ ngơi trước đi. Đợi cô bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp."

Hình Lang cũng không mong Trình Ngôn Linh chết. Trước đây, hắn từng khao khát đánh bại Trình Ngôn Linh để chứng tỏ bản thân. Khi biết Trình Ngôn Linh mất đi dị năng, hắn đã có một khoảng thời gian trầm lặng.

Sau đó, khi hắn tiếp nhận chức vụ Quân trưởng Lữ đoàn số Năm, hắn tự đặt ra cho mình một mục tiêu mới—phá vỡ mọi kỷ lục mà Trình Ngôn Linh để lại trong quân đội. Hắn muốn vượt qua Trình Ngôn Linh .

Trận chiến đêm đó cực kỳ khốc liệt, mức độ hư hại của phi thuyền lên đến 90%, đủ để thấy sức công phá lớn đến mức nào. Không có dị năng, khả năng sống sót của Trình Ngôn Linh gần như bằng không.

Điều này, Sở Y cũng hiểu rõ. Chỉ là cô vẫn đang tự lừa dối mình, không chịu tin mà thôi.

Bốn tháng sau.

Ở vùng hoang dã được con người xem là khu vực cấm, sâu trong một khu rừng rậm rạp, có một trang viên tràn ngập hoa hồng.

So với những thành phố đầy hơi thở lạnh lẽo của kim loại, nơi đây giống như một thế giới tách biệt khỏi thực tại, yên bình và tĩnh lặng.

Bên trong phòng ngủ xa hoa, trên chiếc giường mềm mại, một thiếu niên tóc bạc xinh đẹp đang nằm yên. Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa màu trắng, chiếu vào căn phòng, rực rỡ mà không chói mắt.

"Đinh—"

"Lõi năng lượng trung tâm đã được sửa chữa, đang khởi động lại."

"Khởi động lại... Khởi động lại... Xẹt xẹt..."

Mi mắt của thiếu niên trên giường khẽ run, từ từ mở ra.

Trong đôi mắt xanh biếc, vô số dòng dữ liệu hỗn loạn đang chạy với tốc độ chóng mặt.

"Cơ sở dữ liệu bị sụp đổ, hệ thống bị tổn hại, dữ liệu lõi hỗn loạn. Hỏi máy chủ có tiến hành sửa chữa không?"

Âm thanh kim loại vang lên trong đầu dường như khiến thiếu niên sợ hãi. Cậu ngơ ngác nằm yên, rất lâu vẫn không có phản ứng.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra.

Một người đàn ông cao lớn mặc áo choàng đen rộng thùng thình, đầu đội mặt nạ bước vào.

Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí trở nên lạnh lẽo.

Rất lâu sau.

"Anh là ai?" Hắc Thất là người mở miệng trước.

Người đàn ông sau lớp mặt nạ, đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn chằm chằm vào Hắc Thất, im lặng không đáp.

"Còn tôi thì sao? Tôi là ai?" Hắc Thất lại hỏi.

Cơ thể người đàn ông dưới lớp mặt nạ rõ ràng run lên một chút, lồng ng.ực phập phồng, để lộ sự dao động trong lòng hắn lúc này.

Hắc Thất liên tiếp đặt ra vài câu hỏi, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời. Cậu nhíu mày, không vui nói: "Anh bị câm à?"

Nhìn thiếu niên trên giường đang bực bội, người đàn ông dưới mặt nạ cứng nhắc kéo khóe môi.

Đã rất lâu rồi hắn không cười, lâu đến mức gần như quên mất cách làm điều đó.

Ngàn năm trước, em đã gieo vào lòng ta một hạt mầm.

Nó bị chôn vùi trong trái tim cằn cỗi này qua vô số ngày đêm.

Thời gian dài đến mức ta đã nghĩ rằng nó đã chết.

Nhưng giờ đây, nó đã nảy mầm.

"Hỏi máy chủ có tiến hành sửa chữa không?"

"Xẹt—"

"Dữ liệu hệ thống nội bộ bị hư hại nghiêm trọng. Phát hiện ý thức máychủ hỗn loạn. Hệ thống khẩn cấp sẽ tự động kích hoạt quyền hạn và tiến hành sửa chữa."

"Bắt đầu sửa chữa."

"Tiến độ: 1%."

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »