Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7170 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 104
chương 104

❊ ❊ ❊

Bạch Kỳ bất ngờ tấn công nhanh như chớp khiến Mai Kỳ Am chỉ kịp né để giữ mặt không bị thương, nhưng cằm vẫn bị rạch hai vết máu.

Trang Sùng nghe thấy tiếng vội vã chạy đến, thấy Mai Kỳ Am nhảy nhót loạn xạ như khỉ không khỏi kinh ngạc, mắt liếc qua lại giữa người và hồ ly rồi hiểu ra tình hình, nén cười.

"Hồ ly nhỏ, lại đây." Biết Bạch Kỳ không thích bị gọi là "Tiểu Hồng," Trang Sùng không dại gì lặp lại sai lầm đó.

Bạch Kỳ liếc mắt nhìn Trang Sùng đang vẫy tay gọi mình, hừ nhẹ một tiếng, thầm mắng "phàm nhân ngu ngốc."

Bạch Kỳ bước đi ung dung, quen thuộc với tính cách lạnh lùng của nó nên Trương Sùng cũng không phiền lòng, quay sang hỏi thăm Mai Kỳ Am.

"Mai ổ chủ."

"Trang Miêu, nó là hồ ly của ngươi!?" Mai Kỳ Am giận dữ.

"... Phải." Trương Sùng nhức đầu trả lời.

"Ta nghe tin ngươi bị tấn công, đích thân vượt ngàn dặm ngày đêm đến thăm, vậy mà ngươi lại xúi giục hồ ly làm ta bị thương..."

"..." Trang Sùng không thể nói lại.

Bạch thượng thần vừa trở về sau khi ăn cơm ở nhà bếp, thong thả đi dạo khắp sơn trang để tiêu cơm. Tang Giản sơn trang tuy là nơi nổi tiếng về vũ khí nhưng lại trồng đầy kỳ hoa dị thảo bốn mùa, không hề có chút âm u của binh khí lạnh lẽo.

Góc phía Nam sơn trang có một cây hợp hoan to lớn đang nở rộ, nhìn từ xa trông như một đám mây đỏ lơ lửng.

Dưới gốc cây, một người đàn ông mặc trang phục màu xanh lơ, đang cúi người chăm sóc cây bằng cái cuốc nhỏ.

Y phục màu xanh giản dị mà thanh lịch, khuôn mặt như ngọc điêu khắc cổ xưa, giữa vườn hoa đang nở rộ cũng không thể sánh với nụ cười nhẹ trên môi hắn.

Bạch thượng thần ngẩn người trong khoảnh khắc, vô tình va vào một gốc hoa dạ lan làm Bạch Quy Hủ quay đầu nhìn, lúc này y mới nhận ra mình đã "bị lộ."

"Mỹ sắc làm mê muội thần." Bạch thượng thần thầm trách mình.

Bạch Quy Hủ đứng dậy nhìn chỗ dạ lan bị giẫm nát dưới chân Bạch Kỳ, nở một nụ cười bất lực.

"Sơn trang nhiều hoa cỏ nhưng cũng không thể chịu nổi sự phá phách của ngươi."

"Giọng nói cũng không tệ." Bạch thượng thần đánh giá một cách thận trọng.

"Sắc tức là không, không tức là sắc." Hắc Thất.

"Ngươi quên người đàn ông hoang dã bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?"

"..." Bạch Kỳ im lặng.

Bạch Kỳ bước về phía Bạch Quy Hủ, "Chỉ là một bông hoa, sao phải tính toán chi li, ẻo lả."

Dù chưa gặp "hồ ly cứu mạng" của Tang Sùng nhưng Bạch Quy Hủ ngay lập tức nhận ra nó chính là Tiểu Hồng, con hồ ly đã làm sơn trang không yên ổn trong thời gian qua.

Ngoài nó ra, chẳng còn ai trong sơn trang nuôi thú cưng.

Lặng lẽ quan sát Bạch Kỳ, nụ cười trong mắt Bạch Quy Hủ càng thêm sâu, đúng là một con hồ ly đáng yêu.

"Hắc Thất, hắn cứ nhìn ta chằm chằm."

"Rồi sao?" Hắc Thất thắc mắc.

"Ta nghi ngờ hắn thèm khát sắc đẹp của ta."

"Ờm... Thèm khát... sắc đẹp của... một con hồ ly sao?"

"Nhóc hồ ly." Bạch Quy Hủ cúi xuống, lấy ra một viên kẹo từ túi hương đặt trên tay.

Bạch thượng thần ngờ vực nhìn viên kẹo một lúc, rồi mới tiến tới ngậm lấy.

Ngọt ngào, hơi mát của bạc hà, thoang thoảng mùi thuốc.

"Ngươi thích hoa đến thế, chi bằng gọi ngươi là Hoa Nhi đi."

"..." Bạch thượng thần.

Hoa cái đầu ngươi! Bạch thượng thần tức giận vung một móng vuốt về phía Bạch Quy Hủ.

Nhưng móng vuốt sắc bén lướt qua áo của Bạch Quy Hủ, không để lại một vết nào.

Bạch Kỳ ngạc nhiên, đôi mắt vàng sâu thẳm chăm chú nhìn vào bộ y phục "bình thường" của Bạch Quy Hủ, ánh mắt hiện lên chút suy tư.

Cơn giận của Bạch Kỳ khiến Bạch Quy Hủ càng thêm thích thú, hắn đặt một chiếc nhẫn lên chân trước của Bạch Kỳ, "Lần đầu gặp mặt, tặng ngươi một món quà nhỏ."

"Anh tiêu đời rồi." Hắc Thất nói.

"Anh đeo nhẫn của người đàn ông khác, anh không biết tên đàn ông hoang dã của anh ghen thế nào sao?"

"..." Bạch thượng thần.

Trong sân của Trang Sùng.

Sau khi Mai Kỳ Am giận dữ xong, Trang Sùng đưa hắn về phòng mình, lấy nước ấm để hắn rửa mặt.

ê =))))))))

Trong phòng, Mai Kỳ Am lục lọi khắp nơi, "Trang Miêu, rượu đâu?"

"Trang chủ không uống rượu." Trang Sùng đáp.

"Ta hỏi ngươi."

"Trang chủ không thích mùi rượu."

"..." Mai Kỳ Am.

Không có rượu, Mai Kỳ Am như chiếc máy hết pin nằm phịch xuống ghế, vẻ mặt đầy bi ai.

"Trang Miêu, vết thương của ngươi thế nào?"

Giận hờn xong, cuối cùng Mai Kỳ Am cũng bình tĩnh lại.

"Đã không sao." Trang Sùng vẫn kiệm lời như mọi khi.

"Thích khách đâu?"

"Chúng dùng danh nghĩa Toàn Đạo Minh, nhưng Trang chủ nói không phải."

Mặc dù Trang Sùng trả lời ngắn gọn, nhưng Mai Kỳ Am hiểu ý.

Bạch thượng thần sau khi bị Bạch Quy Hủ đánh bại liền trở về sân của Trang Sùng, Hắc Thất trong lòng muốn nói nhưng lại thôi.

"Móng vuốt của ta sắc bén chứ?" Bạch Kỳ hỏi.

"Sắc bén." Hắc Thất trả lời chắc chắn.

Cào vỡ gạch không thành vấn đề.

"Lúc nãy ta dùng hết sức, nhưng không thể rạch rách áo hắn."

"!!" Hắc Thất.

"Hắn là ai?" Hắc Thất hỏi.

"Không phải khách, thì là chủ."

"??" Hắc Thất.

"Tiểu hồ ly." Trang Sùng bước ra.

Bạch Kỳ liếc thấy Mai Kỳ Am phía sau Trương Sùng, không bất ngờ khi bị trừng mắt.

Trang Sùng đến gần Bạch Kỳ vừa định dặn dò gì đó, ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc nhẫn vàng rực trên chân trước của nó.

"Ngươi... lấy từ đâu?" Trương Sùng ngạc nhiên hỏi.

Chiếc nhẫn mà Bạch Quy Hủ gần đây chạm khắc, Trang Sùng đương nhiên nhận ra ngay.

Mai Kỳ Am cũng thấy chiếc nhẫn, từ phản ứng của Trang Sùng, hắn cũng mơ hồ đoán ra chủ nhân của nó, trong giây lát vẻ mặt hắn biến đổi.

"Ta đến đây ngoài việc thăm ngươi, còn có chuyện muốn gặp Bạch Quy Hủ."

Nói xong, Mai Kỳ Am khoanh tay lười biếng bước ra khỏi sân, liếc thấy Trang Sùng định đứng lên tiễn, hắn nói thêm, "Không cần tiễn, ta biết đường."

Nhìn theo bóng Mai Kỳ Am rời đi, Trang Sùng ngồi xuống, bất kể hồ ly có hiểu hay không hắn cũng nói, "Đã là món quà từ trang chủ thì ngươi cứ giữ, đừng làm mất."

"... Trang chủ?" Hắc Thất ngạc nhiên.

"Trang chủ của Tang Giản sơn trang? Vị mỹ nhân yếu đuối như nhành liễu ấy sao?"

"Ừ." Bạch thượng thần trả lời như thể điều đó là hiển nhiên.

Trong phòng, Bạch Quy Hủ vừa rửa tay xong, thay bộ y phục dính đất, Mai Kỳ Am đã xông thẳng vào.

"Bạch Quy Hủ, Tàng Giản sơn trang của ngươi dù được xưng tụng là đệ nhất binh khí tông trong giang hồ, nhưng không hề có một giọt rượu nào."

"Uống ít thì vui, uống nhiều thì hại." Bạch Quy Hủ đáp.

"Hừ." Mai Kỳ Am cười khẩy.

"Bản ổ chủ thấy Tàng Giản sơn trang của ngươi trông chẳng giống binh khí môn phái, mà giống một cái chùa hơn đấy!"

"Cả mùi rượu cũng không nghe thấy, mỹ nhân cũng chẳng thấy đâu, ngoài mấy tên đàn ông vô tâm không hiểu phong tình, thì chỉ còn lại một sơn trang toàn hoa cỏ."

Bạch Quy Hủ ngồi xuống mặc kệ lời mỉa mai của Mai Kỳ Am, không nghe, không thấy.

"Lần này ngươi tìm đến là có chuyện sao?"

Mai Kỳ Am lấy từ trong người ra một tấm thiệp đen viền vàng, đưa đến trước mặt Bạch Quy Hủ, "Ngươi nhận ra không?"

"Thiệp anh hùng của Toàn Đạo Minh." Bạch Quy Hủ đáp.

"Là gửi cho ngươi." Mai Kỳ Am nói.

Thấy Bạch Quy Hủ không nói gì, Mai Kỳ Am dường như đã đoán trước, lại nói tiếp, "Tứ Trận Sơn Hà Bách Ký Đồ đã xuất hiện, liên quan đến hoàng lăng cổ mộ của tiền triều."

"Ngươi không màng đến tiền tài, nhưng quốc bảo Tốn Quý Xích của tiền triều thì sao? Đó là kiệt tác đỉnh cao của tổ tiên nhà họ Bạch ngươi."

Bạch Quy Hủ ung dung thưởng trà, vẫn bình thản như núi, "Ngươi là thuyết khách của ai? Toàn Đạo Minh?"

"Họ thực sự tìm đến ta, chỉ là oán trách lần trước các ngươi đã có bất hòa."

"Ngươi nhận bao nhiêu hối lộ rồi?" Bạch Quy Hủ hỏi.

"Hai mươi vò rượu, cùng hai gốc mai vàng hiếm có." Mai Kỳ Am thẳng thắn thừa nhận.

"Hối lộ chỉ là một chuyện, chủ yếu là ta cũng muốn trong đời này được chiêm ngưỡng kiệt tác Tốn Quý Xích của Bạch gia."

Bạch Quy Hủ lặng lẽ suy nghĩ một lúc rồi hỏi, "Ý đồ của Toàn Đạo Minh là gì?"

"Mở Thiên Xu Linh Lung Hộp, lấy ra Tứ Trận Sơn Hà Bách Ký Đồ." Mai Kỳ Am đáp.

"Bản vẽ của Thiên Xu Linh Lung Hộp xuất phát từ tổ tiên nhà họ Bạch ngươi, bên trong biến hóa khôn lường, nếu nói trên đời này ai có thể mở được, thì e rằng chỉ có ngươi."

Bạch Quy Hủ lặng nhìn tấm thiệp anh hùng trên bàn, vẻ mặt khó lường khiến Mai Kỳ Am không thể đoán được.

"Minh chủ của Toàn Đạo Minh đích thân hứa rằng, sau khi tìm thấy lăng mộ cổ, họ chỉ cầu tài, Tốn Quý Xích sẽ thuộc về ngươi."

"Không chỉ có Toàn Đạo Minh." Bạch Quy Hủ mở miệng.

"Còn Trích Tinh Thập Tứ Tháp, Phong Tuyết Vân Tông, và... hoàng tộc."

"Một khi Thiên Xu Linh Lung Hộp được mở ra, Tứ Trận Sơn Hà Bách Ký Đồ xuất hiện, giang hồ chắc chắn sẽ hỗn loạn, có kẻ cầu tài, có kẻ cầu báu..."

"Huống chi chuyện liên quan đến kho báu của lăng mộ tiền triều, hoàng tộc hiện tại lại có thể khoanh tay đứng nhìn sao?"

Lời của Bạch Quy Hủ khiến Mai Kỳ Am im lặng một lúc, nhưng rất nhanh hắn lại cười cợt.

"Suy nghĩ của ngươi ta đều đã cân nhắc, nhưng..."

"Người giang hồ cầu tự do tự tại, mong được đạo nghĩa, cả đời không hối tiếc mà thôi."

Hôm sau, sau khi đánh xong một bài quyền, Trang Sùng cầm kiếm đến viện của Bạch Quy Hủ, không ngờ vừa bước vào liền thấy một người một hồ ly đang hòa thuận dùng bữa sáng.

"..." Trang Sùng.

Chẳng lẽ hắn đánh quyền quá hăng nên hoa mắt rồi sao?

"Ngồi xuống ăn đi." Bạch Quy Hủ nói.

Tang Sùng ngơ ngác ngồi xuống, "bình tĩnh" cầm đũa bát lên, hai mắt đăm đăm nhìn Bạch Kỳ.

Bạch thượng thần "..."

Ngay cả y cũng có chút mơ hồ rồi.

Buổi sáng, y leo lên nóc nhà để hấp thu linh lực buổi sớm, không ngờ lại bị Bạch Quy Hủ kéo xuống ăn sáng.

Nói chứ, Bạch Quy Hủ là một "gà yếu" không có chút sức chiến đấu, làm sao mà lại thấy được y ở trên nóc nhà nhỉ??

"Minh chủ của Toàn Đạo Minh gửi đến một thiệp anh hùng, mời ta đến Phồn Châu tham gia luận võ ở thành Lương Vẫn." Bạch Quy Hủ đột ngột lên tiếng.

Trang Sùng sửng sốt, "Trang chủ nhận lời sao?"

"Nhàn rỗi không có việc gì, đến xem thử cũng không sao."

Chỉ vài câu, Trang Sùng đã hiểu được ý định của Bạch Quy Hủ, "Bao giờ khởi hành?"

"Ngày mai."

"Thuộc hạ sẽ sắp xếp ngay."

"Xì ——" Bạch thượng thần bị xương cá đâm vào lưỡi.

Bạch Quy Hủ liếc sang, đưa tay nâng cằm hắn lên, "Há miệng ra."

Bạch Kỳ mở miệng, tiện thể thè lưỡi ra.

"..." Trang Sùng.

"..." Bạch Quy Hủ.

Quả thực là thành tinh rồi.

=)))))

Sau khi xác nhận lưỡi của Bạch - Hồng hồ ly không chảy máu, Bạch Quy Hủ gắp một miếng cá bỏ vào đĩa của nó.

"Ăn chậm thôi." Bạch Quy Hủ dịu giọng dỗ dành.

"Người họ Bạch quả nhiên đều là người tốt." Bạch thượng thần nghĩ.

"Haha." Hắc Thất cười lạnh.

Thật là mặt dày.

Khi ăn đến phần cá ngon miệng, cái đuôi to lông xu của Bạch thượng thần không tự chủ được mà quệt qua quệt lại trên tấm lót lông đặt trên ghế gỗ.

Trang Sùng nghi hoặc nhìn, "Tấm lót ghế màu trắng này trông có vẻ quen."

"Hả?" Bạch Quy Hủ cười ngọt như bông hoa nhỏ, "Là con hồ ly ngươi săn được ở núi sau hai tháng trước đó."

"..." Tang Sùng.

"Thịt thì ngươi hầm rồi, ta thấy lông nó đẹp nên giữ lại làm tấm lót ghế."

"..." Trang Sùng.

Lông... hồ ly??

"..." Bạch thượng thần

"..." Hắc Thất.

Đây đâu phải là bông hoa nhỏ? Rõ ràng là bông hoa ăn thịt người.

"Bản thượng thần không hề tức giận chút nào, thật đấy!"

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »