Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7139 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 121
tg7: tìm kiếm hạnh phúc

❊ ❊ ❊

*Note:

- Xưng hô:

+ Bạch Kỳ (Chương Bân) - cậu (TG này BK có 23t thôi nên để vậy cho trẻ nhé)

+ Chiêm Tấn Nghiêu - anh (CTN chắc tầm 26-28t)

+ Bạch Kỳ - Chiêm Tấn Nghiêu: tôi - anh/ tôi - cậu/ anh - em

+ Mấy ông chỉ huy trưởng, lãnh đạo thì mình gọi ông nhé, xuống dưới đọc sẽ có, mấy người này cũng tầm 55-60 thì mới lên chỉ huy trưởng 1 đại đội được nên xưng hắn hay anh nó bị trẻ quá.

-

TG quân nhân nên có những cụm từ chỉ quân nhân hay quân đoàn, binh chủng gì gì đó, mình dựa vào QT để edit và tham khảo 1 vài cách gọi của doanh trại QĐNDVN nên không chắc đúng lắm đâu, nói chung là truyện nên phiên phiến thôi nha. Xin cả nhà 1 like 1 fl cho mình có thêm động lực nha. Cảm ơn cả nhà!!

_________

Bạch thượng thần tỉnh dậy trong một phòng y tế yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường, không một âm thanh nào khác. Cơn đau âm ỉ nơi lồng ng.ực khiến Bạch Kỳ không nhịn được mà ho, giọng khàn khàn như tiếng dao cạo trên miếng kim loại rỉ sét, khó nghe đến mức không tưởng.

Bạch Kỳ cố gắng ngồi dậy dù cơ thể yếu ớt, đảo mắt nhìn xung quanh nhưng tầm nhìn chỉ toàn là một vùng mờ mịt, không rõ nét. Nhíu mày, cậu lần mò xung quanh và tìm được một chiếc kính trên chiếc bàn cạnh giường, thế giới lập tức trở nên rõ ràng khi cậu đeo kính vào.

Dựa vào bố trí, Bạch thượng thần nhận ra nơi mình đang ở là một phòng y tế. Tuy phòng y tế này nhỏ nhưng đủ đầy tiện nghi, từ biểu ngữ và dấu hiệu trên tường, cậu đoán đây không phải là một phòng y tế bình thường.

"Tiểu Thất." Bạch Kỳ gọi đồng đội.

"...Có đây." Một con rắn non màu xanh lục nhỏ cỡ chiếc đũa bò vào từ khe cửa sổ.

Đưa tay để Hắc Thất bò lên lòng bàn tay, Bạch thượng thần nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi: "Đây là đâu?"

"Quân đội." Hắc Thất - sinh vật ký sinh, thở dốc vì mệt.

Bạch Kỳ nhíu mày, "Ký ức..."

Chưa kịp dứt lời, cửa phòng y tế đột ngột bị đẩy mạnh ra, một người đàn ông trung niên mặc quân phục, đeo cầu vai hai vạch ba sao, hốt hoảng bước vào.

Bạch thượng thần nhanh tay nhét Hắc Thất vào trong chăn, bình thản nhìn người đàn ông.

"Tiểu Bân, cháu bị thương ở đâu vậy?" Khâu Vinh Đào nhìn Bạch Kỳ từ đầu đến chân đầy lo lắng.

"Chết đuối." Hắc Thất đã xem qua thông tin của nguyên chủ, thì thầm nhắc nhở.

Hiểu ý, Bạch thượng thần dự định đối phó bằng cách nói ít sai ít, trước mắt cứ lấp li.ếm qua loa, "Bị sặc một ngụm nước thôi, không sao cả."

Thấy Bạch Kỳ sắc mặt hơi kém, nhưng nhìn chung vẫn ổn, Khâu Vinh Đào thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nổi cơn giận dữ ngay sau đó.

"Cả bọn nghịch ngợm, tôi vừa ra ngoài họp hai ngày là chúng đã gây chuyện rồi!"

"May mà cháu không sao, chứ nếu cháu có chuyện gì, Đỗ Bác Minh chắc chắn sẽ bắn phá tan nát nơi này của chú mất thôi."

Bạch thượng thần không hiểu chuyện gì, đành im lặng lắng nghe cơn thịnh nộ của Khâu Vinh Đào, cậu cố gắng mỉm cười nhưng thất bại.

Ánh mắt Bạch thượng thần chợt tối lại, chuyện gì đây?

Khâu Vinh Đào vừa mắng binh lính của mình, vừa tỏ ra quan tâm đến Bạch Kỳ, ám chỉ nguyên nhân một cách vòng vo.

Khâu Vinh Đào là một người tinh quái, Bạch thượng thần còn là một "lão quái vật" với đạo hạnh cao thâm, làm sao không hiểu ẩn ý trong lời nói của ông ta?

"Cháu sẽ không nói gì."

Một câu nói khiến Khâu Vinh Đào đỏ bừng mặt.

Sau khi tiễn Khâu Vinh Đào đi, Bạch Kỳ ngả người nằm xuống giường, "Ký ức của nguyên chủ."

Chương Bân, 23 tuổi, một bác sĩ vừa học xong tiến sĩ từ nước ngoài về, là một bác sĩ có tiếng với chỉ số IQ 190, nhưng EQ âm, đúng kiểu thiên tài.

Ba đời tổ tiên của Chương Bân đều là bác sĩ, là thế hệ thứ ba sinh ra trong gia đình giàu có với điều kiện tốt.

Chương Bân có trí thông minh vượt trội, nhưng khả năng giao tiếp kém, lại mắc chứng liệt dây thần kinh mặt bẩm sinh, kiểu như "mặt không cảm xúc", nhìn rất cao ngạo, không được lòng người khác. Tuy vậy, cũng có cô gái mù quáng thích kiểu "lạnh lùng" của cậu, nhưng tất cả đều bị "người đàn ông sắt thép" như nguyên chủ khiến cho tức nghẹn.

Sau khi hoàn thành tiến sĩ ở nước ngoài, Chương Bân từ chối mức lương cao ở nước ngoài để về nước, dự định sẽ làm việc tại bệnh viện của cha mình, nhưng lại bị cậu của mình là Đỗ Bác Minh - một người làm việc trong quân đội "bắt cóc".

Đỗ Bác Minh viện cớ "rèn luyện" để lừa gạt và dụ dỗ Chương Bân đến đây, đang lúc đắc chí thì Khâu Vinh Đào xuất hiện.

Tên tuổi của Chương Bân đã sớm đến tai Khâu Vinh Đào. Khi nghe tin cậu đến quân đội làm việc, Khâu Vinh Đào như chồn đến chúc Tết gà, liền mời Đỗ Bác Minh uống rượu.

Sau vài ly rượu trắng, Đỗ Bác Minh mơ hồ mà giao "cục cưng" của mình cho Khâu Vinh Đào.

Đối với Chương Bân, đi theo ai cũng được, nhìn thấy lệnh điều động cậu lập tức thu xếp hành lý theo Khâu Vinh Đào đến đại đội 719, để lại Đỗ Bác Minh một mình tiếc nuối đến phát khóc.

Chương Bân tính tình cô độc, không giỏi xử lý quan hệ xã hội, theo lời cậu ta thì "IQ dưới 120 đều là khỉ chưa tiến hóa, không nên phí thời gian với chúng".

=))))

Từ khi đến quân đội, cậu quanh quẩn ở phòng y tế và đi trên tuyến đường về ký túc xá trong nửa tháng.

Một nhân viên y tế trong ca trực thấy cậu im ắng quá nên bảo cậu đi dạo, làm quen với khu vực.

Chương Bân đi nhưng không ngờ vì không quen đường mà đi nhầm vào khu huấn luyện, đi ngang qua một cái ao thì bị ai đó đạp xuống nước.

Thiên tài họ Chương không biết bơi, chết.

"..." Bạch thượng thần.

"Chết thật là hài hước."

"Đồng cảm," Hắc Thất im lặng nói.

Bạch Kỳ xuống giường, đi quanh phòng một vòng rồi tìm thấy một chiếc gương trong phòng. Cậu nhìn thấy diện mạo của thân thể mình hiện tại.

Dáng người thấp, làn da trắng nhợt nhạt như được ngâm trong sữa vì thường xuyên ở trong nhà, tránh ánh nắng.

Cơ thể gầy gò, yếu ớt giữa một nơi tập trung toàn các quân nhân mạnh mẽ, đầy sức sống.

Ngũ quan mềm mại, tuy không phải kiểu đẹp nữ tính nhưng cũng không có vẻ sắc sảo, mạnh mẽ như hầu hết đàn ông. Cặp kính trên mắt càng làm cho cậu giống hệt một "Lâm Đại Ngọc" phiên bản nam.

Về nhan sắc của thân thể này, Bạch thượng thần cảm thấy tạm hài lòng, nhưng...

Bạch Kỳ cố gắng kéo khóe miệng cứng đơ của mình, khiến gương mặt thanh tú trở nên méo mó, kỳ dị.

"Vô dụng rồi," Bạch thượng thần thở dài.

"Anh có thể giữ hình tượng lạnh lùng ít nói như nguyên chủ," Hắc Thất an ủi.

"Ta là một thượng thần ôn hòa, chu đáo và biết lý lẽ," Bạch Kỳ đáp.

"..." Hắc Thất.

Phải, anh quả thực rất "biết lý lẽ," nổi danh bởi cách dùng nắm đấm để giảng đạo lý.

Chỉ cần nhìn vào tính cách vô lương tâm của anh thôi, trong giới Thượng Thần có lẽ anh còn là nỗi sợ khiến trẻ con ngừng khóc.

"Nguyện vọng cuối của nguyên chủ là gì?" Hắc Thất chuyển chủ đề.

"Không có," Bạch thượng thần đáp với vẻ mặt vô cảm.

Thông thường, nguyện vọng cuối đời là những điều tiếc nuối mà người ta không đạt được khi còn sống. Nhưng khi người khác phải nỗ lực trên đường đời, còn đối với Chương Bân thì chỉ khi chạy lùi lại thì cậu mới đến vạch đích của mọi người.

Huống hồ, Chương Bân lại là một thiên tài đích thực, những điều mà người khác phải vất vả mới có được thì cậu lại dễ dàng đạt được.

Bạch Kỳ chạm tay lên ngực, "Ý thức của cậu ấy vừa chào ta một tiếng rồi rời đi."

"..." Hắc Thất.

Bạch thượng thần có chút suy tư, "Đôi khi, có được quá nhiều khiến cuộc sống trở nên mất đi niềm vui."

Đối với Chương Bân, người là thiên tài kiêu ngạo của trời, 23 năm cuộc đời của cậu là chuỗi thắng lợi không có khó khăn, không có thử thách, vô cùng tẻ nhạt.

"Thiên tài quả nhiên đều kỳ lạ," Hắc Thất vừa nói vừa ghen tị.

Cánh cửa phòng y tế bị đẩy ra, một cái đầu cẩn thận lấp ló qua khe cửa.

Bạch Kỳ quay lại, ánh mắt sau lớp kính chạm phải ánh mắt của chàng trai đứng ngoài cửa, khiến cậu ta giật mình và đập đầu vào khung cửa một cái "bộp".

"..." Bạch Kỳ nhìn cậu như nhìn một tên ngốc.

Chàng trai đau đến nghiến răng, nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ bối rối khi bị Bạch thượng thần nhìn chằm chằm.

"À... Tôi đến đây để xin lỗi."

"Kẻ đã đạp nguyên chủ xuống nước," Hắc Thất nhắc.

"Tôi là Hứa Thừa Vĩ," chàng trai tự giới thiệu.

Hứa Thừa Vĩ là một tân binh vừa được tuyển chọn vào đây, chưa nhận mặt hết các cựu binh trong đội 719.

Sáng nay, họ chơi trò "mèo vờn chuột," và khi bị dồn vào ngõ cụt không lối thoát, nguyên chủ lại bất ngờ đi ngang qua, bị cậu tưởng nhầm là "mèo" nên đã vô tình đạp xuống nước.

Nghe xong lời giải thích lòng vòng của Hứa Thừa Vĩ, Bạch thượng thần trở lại giường ngồi, đôi mắt bình thản, lãnh đạm nhìn Hứa Thừa Vĩ khiến cậu cảm thấy rùng mình.

Trước khi đến xin lỗi, các cựu binh đã bảo rằng vị quân y mới đến này là một "chú gà con vô hại với sức sát thương -500," chỉ cần thành tâm và chịu nhún nhường một chút là sẽ được tha thứ.

Nhưng hiện tại, khi bị "chú gà con quân y" này nhìn chằm chằm, tại sao cậu lại có cảm giác giống như bị đội trưởng biến thái "yêu thương săn sóc" vậy?

Nguyên chủ vừa mới đến không lâu, lại luôn ở trong phòng y tế, chưa bao giờ ra ngoài, vì vậy Hứa Thừa Vĩ chưa từng gặp cậu.

Nhưng nghe các cựu binh tập luyện cùng kể lại, trong đội có một quân y mới đến mới vừa từ nước ngoài về, còn là tiến sĩ, tính tình lạnh lùng kiêu ngạo, rất khó gần.

Người đó trắng trẻo mịn màng, trông như một bông hoa trắng vô hại, có thể đấm một phát là tan tành không thể ghép lại.

Nhưng khi gặp người thật trước mắt...

Lạnh lùng, khó gần? Đúng là có chút như vậy.

Trắng trẻo, mịn màng? Rất trắng, rất mịn.

Nhưng... vô hại??

Bằng giác quan thứ sáu vô cùng nhạy bén, Hứa Thừa Vĩ bản năng cảm thấy người trước mắt tuyệt đối không phải là một bông hoa trắng bé nhỏ vô hại.

"Xong rồi thì ra ngoài." Bạch thượng thần lên tiếng đuổi người với giọng điệu mà cậu cho là rất hòa nhã.

Nhìn vị quân y lạnh lùng như một "bông hoa trắng" nằm trên giường, Hứa Thừa Vĩ ngạc nhiên nghẹn lời. "Tôi đến đây để xin lỗi."

"Ừ, tôi không tha thứ cho cậu" Bạch thượng thần bình thản đáp.

"..." Hứa Thừa Vĩ.

Một câu "không tha thứ" nói ra đầy đĩnh đạc và thẳng thắn, khiến Hứa Thừa Vĩ muốn tìm cách "gài" cũng không có điểm nào để đột phá. Cuối cùng, cậu đành cúi đầu thất vọng rời đi.

"Không dạy dỗ cậu ta một chút à?" Hắc Thất hỏi.

Dù Hứa Thừa Vĩ không cố ý, nhưng dù sao cũng là cậu ta đã "hại chết" Chương Bân. Bạch Kỳ mượn cơ thể của Chương Bân, hẳn nên thay cậu ta xả giận.

"Có cơ hội mà," Bạch thượng thần đáp.

"Ta là bác sĩ." Câu nói mập mờ ấy khiến Hắc Thất hiểu ra mà rùng mình.

Trong quân đội, việc trầy xước, chấn thương là chuyện bình thường, và ai cũng có lúc bị cảm sốt.

Trong văn phòng.

Trong lúc bị Đỗ Bác Minh quát tháo qua điện thoại, Khâu Vinh Đào vừa cười gượng vừa cúp máy, rồi ngả người ra ghế thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay, lúc ông vừa trở về từ một cuộc họp tại quân khu thì nghe tin "Chương Bân" bị người ta đá xuống nước và ngất xỉu. Điều này khiến ông sợ đến mức suýt ngã khỏi xe.

Đó là nhân tài mà ông vừa cướp từ miệng hổ của Đỗ Bác Minh, hơn nữa cậu ta còn là cháu đích tôn của nhà họ Chương – cục cưng bảo bối, nếu có chuyện gì thì hắn không chịu nổi trách nhiệm.

Sau khi kiểm tra Bạch Kỳ để chắc chắn người thật sự không sao, Khâu Vinh Đào lo lắng đến mức ngồi không yên, sợ Đỗ Bác Minh nghe được tin tức. Ông bèn gọi điện dò la tình hình.

Dù bị chửi một trận tơi tả, nhưng ít nhất ông xác nhận rằng Đỗ Bác Minh chưa biết gì, không cần phải trả lại "quân y chủ lực" vừa mới nhận về. Bị mắng mà hắn vẫn thấy hài lòng.

Khâu Vinh Đào thừa nhận mình có chút vô liêm sỉ, nhưng tất cả đều là vì lũ nhóc trong tay mình.

Ông đã nghe tiếng Chương Bân dám tranh giành sinh mạng với Diêm Vương. Tài năng như vậy phải giữ lại bằng mọi giá.

Khâu Vinh Đào uống một ngụm trà để trấn tĩnh, ánh mắt dừng lại trên chiếc phong bì hồ sơ chưa mở trên bàn.

Tính thời gian thì thằng nhóc kia cũng nên trở về rồi.

Nghĩ đến gương mặt trắng trẻo, mịn màng "như hoa" của Bạch Kỳ.

Rồi lại nghĩ đến một người nào đó thích đuổi gà bắt chó, hoang dã như một con khỉ không kiểm soát được, Khâu Vinh Đào bèn bóp trán đầy mệt mỏi.

"Tóc lại bạc thêm vài sợi rồi."

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »