Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7271 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 161
tg thực - chương 1: tiểu bí cảnh

❊ ❊ ❊

Đại lục Diệu Hoang.

Trong tiểu bí cảnh trên đỉnh Hợp Đà của núi Ngọc Hoàng.

Sau khi rời khỏi thế giới nhỏ, thần hồn quay về thân thể, xung quanh là một màu đen kịt, tĩnh lặng đến mức không nghe thấy âm thanh nào. Mắt của Bạch Kỳ mờ ảo, dường như vẫn chưa thể hoàn hồn từ kiếp trước.

Kiếp trước, y đã ở bên Hám Văn Duệ suốt 54 năm, cho đến cuối đời, người đàn ông đó vẫn lưu luyến nắm chặt tay y, hỏi y với sự không cam lòng, lo lắng liệu hai người còn có kiếp sau.

Chỉ khi nhận được câu trả lời hài lòng, hắn mới nhắm mắt lại, nhưng vẫn giữ chặt tay y cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.

"Ký chủ."

Hắc Thất bay tới, có lẽ do nguồn năng lượng dồi dào nên ánh sáng trên người nó sáng hơn so với lần trước.

Bạch Kỳ đứng lên, vung tay lấy từ túi trữ vật của mình một bộ pháp y màu xanh lam rồi mặc vào, vận động cơ thể một chút, chỉ nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc.

Ánh mắt nhìn về phía xa xăm, trong mắt Bạch Kỳ lóe lên tia thích thú, "Nơi này linh khí dồi dào, chắc hẳn là nơi chôn thân của một đại năng nào đó. Nếu là trước khi ta phi thăng, thì đây chắc chắn là một cơ duyên không nhỏ."

Nhưng giờ y đã là Thượng thần, nên các kỳ trân dị bảo của cõi trần gian không còn nhiều giá trị trong mắt y nữa.

Bạch Kỳ suy nghĩ một lát, "Đi xem thử thôi."

"Anh đâu có cần thứ đó?" Hắc Thất hỏi.

"Bản Thượng thần không cần, nhưng ngươi thì cần."

Sớm muộn cũng phải giúp Hắc Thất luyện một thân thể, sau khi hóa người thì phải tu luyện, mà thiên tài địa bảo trong túi trữ vật của y tuy nhiều nhưng hầu hết đều là cấp thần, hiện tại nó chưa thể dùng đến.

Hắc Thất sững sờ.

Dù không phải là con người, nhưng nó lại cảm thấy trong lõi hệ thống của mình như có hơi ấm, nếu dùng ngôn ngữ loài người thì có lẽ là cảm động?

Trong cõi không có ánh sáng, đưa tay không thấy ngón, Bạch Kỳ lấy ra một viên dạ minh châu to bằng quả táo để chiếu sáng, theo luồng linh khí tiến vào sâu.

Ám khí, trận pháp, mê chướng...

Các mối nguy hiểm trong cõi đối với Bạch thượng thần chỉ như trò chơi của trẻ con, chẳng hề đáng sợ, ngay cả khi sức mạnh hiện tại của y chỉ còn chưa đến một nửa, y vẫn đủ sức để đối phó với tiểu bí cảnh do một người tu hành chưa phi thăng tạo ra.

Bạch thượng thần thẳng tiến tới trung tâm bí cảnh, một kích đâm thủng lớp màn che, ánh sáng vàng chói lòa cũng không làm lóa mắt y làm lóa mắt y..

Trong điện đá rộng lớn, nào đan dược, nào pháp khí, nào linh thạch, nhiều không kể xiết, đến cả Bạch thượng thần dù từng thấy nhiều kỳ trân cũng không khỏi trầm trồ, "Người này lúc sống hẳn là đại gia."

Y nhặt lên một viên linh thạch thượng phẩm chơi đùa trong tay. Ở Thượng giới, Thượng thần thường trao đổi bằng các bảo vật khác nhau để đổi vật, còn những thần sứ cấp thấp hơn thì trao đổi bằng loại ngọc chứa năng lượng, linh ngọc.

Linh thạch của hạ giới, lâu rồi y không gặp.

"Ra đây!"

Ánh mắt sắc bén của Bạch thượng thần quét đến một chỗ, quát lạnh lùng.

Trong điện đá, linh khí dập dềnh tạo thành những vòng sóng, một người đàn ông trung niên mặc pháp y hiện hình từ không khí.

Người đàn ông cúi đầu, run rẩy hành đại lễ, "Quấy rầy thần tôn, mong thần tôn đừng trách phạt."

"Đây là động phủ của ngươi?" Bạch Kỳ hỏi dù đã biết.

"Vâng."

Người đàn ông tên là Thao Vân, là môn đồ của Thục Vân tông, 700 trước độ kiếp thất bại và chết dưới lôi kiếp, chỉ còn một tia hồn phách sống sót, trốn vào cõi nhỏ của mình trước khi chết kéo dài hơi tàn.

Ánh mắt Bạch Kỳ tối lại, suy nghĩ, đã là bảo vật có chủ thì chỉ còn cách "giết hồn đoạt bảo"?

Thao Vân cảm thấy lưng lạnh toát, một cảm giác nguy hiểm bao trùm cơ thể, lập tức không màng gì nữa, quyết định dứt khoát, "Những thứ này đều là tài sản của vãn bối khi còn sống, thần tôn nếu không chê thì cứ lấy đi chơi đùa."

Bề ngoài Thao Vân tỏ ra hào phóng, nhưng trong lòng lại đầy nước mắt.

Hắn đã là một tàn hồn lẻ loi bị mắc kẹt ở đây suốt 700, ngày đêm mong ngóng một hậu bối đến đây để nhận truyền thừa của mình và đưa mình ra ngoài.

Giờ người đã tới, nhưng đáng tiếc không phải là hậu bối mà hắn có thể điều khiển, mà là một vị sát thần đáng sợ.

Bạch thượng thần hài lòng với sự biết điều của Thao Vân, thái độ cũng trở nên ôn hòa hơn một chút, "Ngươi có mong muốn gì không?"

Thao Vân ngập ngừng một lát, đấu tranh hồi lâu, rồi cắn răng quỳ xuống trước Bạch Kỳ.

"Vãn bối mắc kẹt ở đây đã 700, nếu không có người giúp đỡ, sớm muộn cũng sẽ hoàn toàn tiêu tán vào thiên địa, xin thần tôn ban cho vãn bối một cơ duyên."

Bạch Kỳ nhìn chằm chằm Thao Vân hồi lâu, lâu đến mức Thao Vân gần như mất hy vọng, sau đó Bạch thượng thần mới trả lời, "Được."

Ánh mắt rời khỏi Thao Vân đang vui mừng khôn xiết, Bạch Kỳ nhìn sang Hắc Thất, "Thu gom hết đồ vào đi."

Nghe lệnh, Hắc Thất lập tức lao lên thu gom tất cả bảo vật trong điện đá vào không gian của mình, Thao Vân dù thấy kỳ lạ với hình dạng của nó nhưng cũng chỉ nghĩ đó là linh thú ở Thượng giới, không dám hỏi thêm.

Thượng giới.

Thần phủ Quân Bạch ở núi Nam Linh.

Người nằm trên giường là Cấu Thầm mở mắt, trong mắt loé lên chút hoảng hốt rồi biến mất, chỉ trong khoảnh khắc đã lấy lại vẻ tỉnh táo, dường như nhớ ra điều gì đó, đôi mắt lướt qua một tia ấm áp.

Cấu Thầm vén tay áo dài, lộ ra Cổ Cảnh Huyền Linh Dưỡng Hồn Lô bên trong lòng, một phần linh hồn đang nhảy nhót mạnh mẽ, trông rất tinh thần.

Ngón tay thon dài đưa vào lò trêu chọc linh hồn đó, bị chọc ghẹo khiến linh hồn tỏ ra khó chịu, tức giận lao tới cắn mạnh vào ngón tay của Cấu Thầm.

Cấu Thầm không giận mà bật cười, khuôn mặt lạnh lùng như băng lập tức trở nên dịu dàng như xuân về làm vạn vật kinh ngạc, nhưng đáng tiếc chẳng ai được chứng kiến.

"Có phải thấy buồn chán không?"

"Không cần vội, bản tôn sẽ đưa em xuống hạ giới một chuyến."

Cấu Thầm bước xuống đất, đôi mắt đen lạnh lẽo lướt qua chiếc giường dài. Một giọt tinh huyết từ miệng bay ra, rơi xuống giường rồi nhanh chóng hóa thành một người đàn ông có diện mạo giống hệt hắn.

Làm xong mọi việc, Cấu Thầm bảo vệ linh hồn sáng lạn trong lò dưỡng hồn rồi quay người rời khỏi chính điện, tiến về giếng Vãng Sinh dẫn đến nhân gian.

Dưới hạ giới, trên đỉnh Hợp Đà núi Ngọc Hoàng.

Bạch thượng thần từ tiểu bí cảnh bước ra đúng lúc giữa trưa. Nơi y đứng là đáy một thung lũng, xung quanh cây cối xanh tốt, hoàn toàn không còn chút hoang tàn như trước.

Sau khi quan sát xung quanh, Bạch Kỳ nhận ra đáy thung lũng này hẳn là hố sâu được mấy tên thượng thần hợp lực tạo ra khi truy sát y năm đó. Nhưng nhìn cây cối rậm rạp nơi đây, có lẽ đã trải qua rất lâu rồi.

Bạch Kỳ bắt đầu đi về phía trước một cách vô định. Đi được một đoạn, y chạm mặt một tu sĩ. Lâu lắm không gặp người tu luyện ở thế giới này, Bạch thượng thần không khỏi khựng lại.

Cứ nghĩ sẽ phải ứng phó điều gì đó, ai ngờ đối phương chẳng buồn nhìn y, cứ thế lướt qua.

"..." Bạch thượng thần hơi ngẩn người.

Bạch Kỳ tiếp tục bước đi trong sự bối rối. Dọc đường, y gặp không ít người, có người đi thành nhóm hai ba, thậm chí có nhóm cả mười mấy người tụ tập.

"Vài nghìn năm không đến nhân gian, giờ tu sĩ ở hạ giới lại hòa thuận với nhau thế này sao?"

"Có lẽ là do có bảo vật sắp xuất hiện." Thao Vân ẩn thân trong chiếc nhẫn giúp Bạch Kỳ che giấu tu vi, giải thích với kinh nghiệm dày dặn.

Từ sau khi phi thăng, Bạch Kỳ không còn quan tâm đến thị phi ở hạ giới. Những thay đổi ở đây y hoàn toàn không biết gì.

Nhưng nhắc đến bảo vật, Bạch thượng thần có chút hứng thú. Tìm bảo vật là một trong số ít sở thích của y.

Ẩn thân ở một góc không người, Bạch Kỳ chặn một đệ tử tông môn đi một mình và hỏi thăm được sự tình.

Nghe nói, 700 năm trước, các thượng thần trên thượng giới đã truy sát một ma vật tại nơi này. Một trận đại chiến khiến nơi đây trở thành bình địa, trăm năm không có lấy một cọng cỏ mọc lên.

Thế nhưng, hai tháng trước, đột nhiên một luồng linh khí tinh thuần và mạnh mẽ bùng phát từ nơi này. Bên ngoài đồn rằng bảo vật sắp xuất thế, các tu sĩ trên đại lục đổ xô đến đây.

Ma vật?

Nói là y sao?

Bạch Kỳ cười đầy thú vị, nhưng trong ánh mắt lại lạnh lẽo đáng sợ.

Điều đáng nói là, y đã ở trong tiểu bí cảnh suốt 700 năm.

"Chết tiệt—!"

Thao Vân bất ngờ thốt lên, khiến Bạch Kỳ bừng tỉnh.

"Năm đó lão phu tu luyện luôn đúng quy tắc, không để lại bất kỳ nghiệp chướng nào, cũng chẳng thiếu nợ ai. Một lần độ kiếp thăng cấp bình thường vốn chắc chắn thành công, nhưng sấm sét hôm đó đúng là chết tiệt, đánh suýt chết ta."

"700 năm qua lão phu nghĩ mãi không hiểu tại sao lại bị thiên đạo phạt. Hóa ra là do thần tiên đánh nhau, ta bị liên lụy."

"..." Bạch thượng thần.

"..." Hắc Thất.

Năm đó, Bạch Kỳ bị mấy tên thượng thần vây công. Sau khi thoát khỏi vòng vây, y chạy xuống núi Ngọc Hoàng dưới hạ giới, chịu 300 tia sét đánh trong hai ngày hai đêm. Hoàn toàn không biết rằng có một tu sĩ đang độ kiếp tại đó.

Người này đúng là xui xẻo. Rõ ràng đang yên ổn độ kiếp, ai ngờ bị thần tiên dùng sét đánh thành tro. Quả thật oan uổng.

"Khụ, đi thôi."

Bạch Kỳ ho khan một tiếng, thu lại cảm xúc, rõ ràng không định thừa nhận trách nhiệm.

Ban đầu, y định đưa người này ra khỏi tiểu cảnh, để lại một chút cơ duyên rồi mặc kệ sinh tử. Nhưng giờ biết được nội tình cái chết của người kia, y cảm thấy nên giúp thêm một chút.

"Không tìm bảo vật nữa sao?" Hắc Thất hỏi.

"Không cần thiết." Bạch Kỳ thờ ơ.

Luồng linh lực kia chắc hẳn là sức mạnh thần hồn y vô tình phát ra khi phục hồi thần hồn. Về bảo vật, thực ra dưới lòng đất có một tiểu bí cảnh, nhưng những bảo vật quý giá bên trong đã bị Hắc Thất vơ vét sạch sẽ.

Hắc Thất vỗ vỗ chiếc túi căng phồng bên hông, ngẩng cao cái ngực vốn không tồn tại, đầy thỏa mãn. Còn những tu sĩ khắp nơi đang tìm bảo vật, nó không thèm để tâm chút nào.

Lâu lắm không xuống hạ giới, mọi thứ trong mắt Bạch thượng thần đều trở nên đẹp đẽ. Mỗi cành cây, ngọn cỏ, mỗi ngọn núi, viên đá dường như đều đáng yêu lạ thường.

"Giờ đây linh khí ở hạ giới trên đại lục Diệu Hoang không còn như xưa. Đã xảy ra chuyện gì sao?"

Y vẫn nhớ khi chưa phi thăng, linh khí trên đại lục tuy không bằng thần giới, nhưng đậm đặc hơn bây giờ rất nhiều.

"Bẩm thần tôn." Tao Vân cung kính trả lời, "Tiểu bối chỉ đọc được đôi chút trong cổ tịch."

"Nghe nói 7.000 năm trước, trong giới tu chân trên đại lục Diệu Hoang xuất hiện một đại ma đầu. Ban đầu thuộc chính đạo, nhưng phản bội tông môn, tự chặt linh căn, sa vào giới yêu tu, giết chóc vô số, tội nghiệt chất chồng."

"Khi phi thăng, vì nghiệp chướng quá nặng nên không được thiên đạo dung thứ. Nhưng y không biết hối cải, cố gắng chống lại thiên đạo, làm tổn hại linh căn của đại lục Diệu Hoang. Từ đó, linh khí trong giới tu chân giảm sút đáng kể."

Ánh mắt Bạch thượng thần sáng lên. Một người có tính khí nóng nảy thế này, y thích.

Nhưng từ lúc nào giới tu chân lại có một nhân vật đáng gờm như vậy? Sao y chưa từng nghe nói? Chẳng lẽ hắn đã ngã xuống trong trận chiến với thiên đạo? Đáng tiếc thật.

Nếu người này còn sống, y nhất định kết giao làm tri kỷ.

"Tên của y là gì?" Bạch Kỳ hỏi bâng quơ.

"Gọi là..." Thao Vân cố gắng nhớ lại, nhưng dường như không chắc lắm.

"Hình như là... Vô Cưu. Đúng, Vô Cưu. Vì đến nay yêu giới vẫn tôn y làm yêu tổ, gọi là Vô Cưu lão tổ."

Bạch Thượng Thần: "??" Có chút quen thuộc, dường như đã nghe ở đâu đó rồi.

7000 năm trước, khi đó y vẫn chưa phi thăng, và cũng khá quen thuộc với Yêu giới lúc bấy giờ. Chẳng lẽ đó là một người quen cũ?

Tuổi tác đã lớn, nhiều người và chuyện cũng dần mờ nhạt trong trí nhớ.

"Còn tên thật của y, ta nhớ trong một bản cổ tịch đã nhắc đến, hình như là... Bạch, Bạch..."

"Bạch Kỳ."

"!!" Bạch thượng thần bỗng khựng lại, hoàn toàn sững sờ.

"...." Hắc Thất.

Bố tôi giỏi quá rồi!!

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »