Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 4878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 4
người máy xa lạ

❊ ❊ ❊

Pi là người máy trinh sát, sứ mệnh chủ yếu là tìm tòi, thăm dò, phân biệt và đánh lén mục tiêu, hình thể Pi tương đối nhỏ, thời điểm chế tạo chọn dùng nhiều kỹ thuật ẩn thân nên có tính che giấu cực cao.

Lúc này, hắn đang dẫn đầu đội ngũ. Tuy thoạt nhìn không có gì bất đồng, nhưng sóng dò tìm tích hợp sẵn trong người đã dùng bản thể làm tâm để sóng gợn từ từ khuếch tán ra ngoài, địa hình phân bố phạm vi 1000m xung quanh hiện trong đầu Pi theo dạng 3D.

Thông qua mạng nội bộ, Pi đồng thời chia sẻ hình ảnh mình thu thập được cho các đồng bạn.

Hết thảy chứng cớ đều chứng minh một sự thật: Đây là một hành tinh vô cùng hoang vu. Đất đai cằn cỗi, vắt cổ chày ra nước, hoàn toàn không thấy dấu vết sinh hoạt của những nhân loại khác.

Dưới loại tình huống ấy, sự xuất hiện của nhân loại nhỏ tuổi càng thêm đột ngột.

Không có thể trưởng thành bên cạnh, một mình cậu làm sao sinh tồn được trong hoàn cảnh khắc nghiệt của hành tinh này? Trong tư liệu Pi truyền đến, Alpha chú ý tới sự tồn tại của một loài dã thú, đó là loài dã thú khổng lồ nằm ngoài cơ sở dữ liệu của hắn, chúng sống theo bầy đàn và tuyệt đối là động vật ăn thịt.

Màn hình tối của Alpha lặng lẽ lóe lên làn sóng màu lam.

Âm thanh cảnh báo ngày một gấp gáp trong cơ thể liên tục nhắc nhở hắn, hiện tại chỉ còn 8 phút 4 giây nữa sẽ chính thức khởi động hệ thống tự hủy.

Đúng lúc này, Pi bỗng nhiên lên tiếng: “Phát hiện mục tiêu khả nghi ở phía trước 800m, hướng mười giờ! Hệ số nguy hiểm 1! Cho hỏi có cần loại bỏ không?”

“Qua xem thử.” Tạm thời liệt nghi hoặc về nhân loại nhỏ tuổi vào danh sách nhiệm vụ chờ xử lý, hiện lực chú ý của Alpha hoàn toàn bị mục tiêu khả nghi mà Pi phát hiện hấp dẫn:

Đó là một người máy!

Một hành tinh lạc hậu vốn đã bị Alpha phán định là không có bất kỳ lực lượng sản xuất tiên tiến nào, tự dưng lại lòi đâu một người máy, hắn phớt lờ thế nào được?

Năm người máy lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới chỗ mục tiêu.

Kể từ lúc người máy nọ tiến vào phạm vi thăm dò, Pi đã nhanh chóng quét hình hắn từ ngoài vào trong, từ đầu tới đuôi.

“… Cơ thể người máy mục tiêu hoàn toàn được đúc thành từ thép nguyên chất, đây là vật liệu chủ yếu tạo nên người máy đời đầu, đã sớm bị ngưng sử dụng từ 780 năm trước khi người máy đời hai sinh ra…”

“Trong ngoài cơ thể không hề có bất cứ trang bị vũ khí nào, cũng loại trừ khả năng đối phương là người máy chiến đấu… Linh kiện bên trong có vẻ bị mòn nghiêm trọng…”

Pi vừa dốc hết tốc lực chạy đến, vừa báo cáo kết quả quét hình lần hai với các người máy khác. Vì thế, trước khi gặp đối phương, nhóm Alpha đã có lý giải toàn diện mà tường tận về tình trạng của người máy xa lạ.

Có điều, thời điểm thực sự nhìn thấy hắn, họ vẫn không hẹn mà cùng chết máy 0.1 mili giây.

*0.1 mili giây = 0.0001 giây

Đã biết người máy nọ là đồ cổ, nhưng có cần cổ lỗ sĩ tới vậy không.

Cực kỳ khác với màu sắc thống nhất của nhóm Alpha, toàn thân cao thấp của hắn chẳng có lấy một chỗ kim loại đồng màu, nhìn vô chỉ thấy vá chằng vá đụp.

Ngay cả tay cũng cụt một bên, cũng chả biết ai sửa cho hắn, bên cánh tay bị thiếu thế mà thay bằng gỗ.

Đúng là…

Vượt quá phạm trù tính toán logic – nhóm người máy lấy Alpha cầm đầu không hẹn mà cùng nghĩ vậy.

Một cái giỏ đựng rau rơi xuống bên chân món đồ lắp ráp nực cười gần như không thể xưng là người máy, trông cái giỏ còn mới hơn hắn, bên trong nhét một quả cầu rất lớn.

Cả chân cũng bị rụng, tuy hắn vừa cũ vừa nát, nhưng có lẽ nguyên nhân chân rụng không phải do đi tới đi lui rồi tự rớt, mà là bị ngoại lực can thiệp, cưỡng chế kéo ra.

Khi phát hiện tàn chi của người máy này tại nơi gần đây, Alpha nhìn kỹ dấu răng trên bề mặt, khẳng định hung thủ chính là dã thú to lớn trong hình ảnh truyền đến ban nãy.

Người máy này bị dã thú tập kích, song nó tức khắc nhận ra con mồi tuyệt không ngon miệng, nên mới ném hắn tới đây.

“Chúng ta rời khỏi chỗ này thôi.” Alpha quẳng tàn chi xuống đất, một lần nữa cất giọng vô cảm.

Dù cùng là người máy, nhưng Alpha chẳng cách nào sinh ra chút thương hại nào với hắn, người máy sơ cấp như vầy hẳn không hề có trí năng, chẳng qua là máy móc thôi, bọn họ căn bản không thể giao lưu.

Ngặt nỗi sự tình nằm ngoài phạm trù logic của Alpha lại phát sinh —

“Chúc một ngày tốt lành, ngài khỏe không.”

Khi nhóm Alpha xoay lưng đi, dưới chân họ rõ ràng vang lên một câu thăm hỏi ân cần không thích hợp.

Âm thanh chuyên biệt của người máy, là người máy nom y hệt rác thải kia!

Alpha lập tức dừng chân.

Model người máy này thực sự quá nguyên thủy, trong cơ thể hoàn toàn thiếu vắng internet, cũng chẳng thể dùng sóng não trao đổi với người máy khác, hắn chỉ có thể trò chuyện với đồng loại bằng giọng nói của loài người.

“Chào ngài, xin hỏi ngài cũng là người máy đúng không?”

Tứ chi gãy lìa cũng không thể khiến người máy đau đớn, thành ra giọng hắn nghe vô cùng bình tĩnh.

“Đúng vậy.” Alpha quay người, từ trên cao nhìn xuống người máy gần như rụng rời trên mặt đất, bộ phận phát ra tiếng là đầu đối phương, so với mấy phần khác trên thân thể, đầu hắn là hoàn chỉnh nhất.

Alpha cứ thấy quái quái thế nào ấy.

Người máy mà hắn tưởng không có trí năng vậy mà chủ động bắt chuyện với hắn, rõ là kỳ quái!

“Chào ngài, đồng loại của tôi, trước đây tôi chưa từng gặp ngài, xin hỏi ngài mới đến nơi này sao?” Chẳng những biết chủ động giao tiếp, logic của hắn còn hết sức đâu ra đấy.

“Phải.” Alpha thành thật trả lời.

“Tôi đã sống tại hành tinh này năm trăm năm, tất cả tư liệu về nơi đây được lưu trữ trong đầu tôi, vì dung lượng ổ cứng của tôi không đủ lớn nên chỉ lưu một phần, một phần nữa lưu trong ổ cứng thứ hai đặt ở chỗ khác.”

“Tôi có thể cho ngài toàn bộ.”

Hắn nói một tràng như vậy, nhưng bởi âm thanh người máy quá cứng nhắc nên nghe vào tai cứ bình bình, không chút cảm xúc, khó mà nghe ra chút chiều hướng nào.

Song Alpha vẫn phát hiện ý định giấu trong lời hắn.

“Chịu giao tư liệu quý giá nhường ấy cho tôi, anh muốn tôi dùng thứ gì trao đổi?”

Đám Epsilon có khả năng không hiểu, nhưng Alpha thường xuyên giao tiếp với nhân loại nhất lại lập tức nghe ra đối phương có việc cầu mình trong ngôn từ của hắn.

“Tôi mong ngài có thể thay tôi chăm sóc một nhân loại sau khi tôi hư hỏng.” Nói năng khéo léo tới đâu chăng nữa thì vẫn là người máy, hắn thật thà đề xuất điều kiện trao đổi của mình.

“Là một nhân loại tên Mục Căn, năm nay bốn tuổi bảy tháng lẻ ba ngày, ngài có thể lấy được hình ảnh cậu ấy trong tư liệu ổ cứng của tôi. Tôi hy vọng ngài sẽ thay tôi chăm sóc cậu ấy sau khi tôi hư hỏng.”

Vẫn là âm thanh máy móc lạnh như băng, nhưng lại có điểm bất đồng với giọng máy móc thông thường.

“Cậu ấy là nhân loại rất dễ chăm sóc, sẽ không lãng phí nhiều tinh lực của ngài đâu.”

“Ngài có đến đây cùng những nhân loại khác không? Nếu có, xin hãy giao Mục Căn cho nhân loại khác trông nom, nếu không có, vậy chắc ngài cũng cần tìm một nhân loại làm chủ nhân đúng chứ?”

“Mục Căn sẽ là chủ nhân rất tốt, cậu ấy là con người tốt nhất tôi từng gặp.”

Người máy nọ tiếp tục nói, tạp âm trong giọng hắn ngày càng nhiều, nếu bảo mới đầu lời hắn vô cùng logic, vậy những lời kế tiếp chả còn gì gọi là logic nữa.

Quả thực chỉ nhân loại mới nói kiểu ấy thôi — Alpha nghiêng đầu nghĩ.

“Nhờ ngài.” Nói xong câu cuối cùng, người máy nát bươm vẫn bất động nhìn Alpha.

Ánh sáng đỏ trong mắt hắn tắt ngấm, sau đó, hắn không phát ra âm thanh nữa.

Dùng lời nhân loại thì hắn đã chết.

Còn nếu dùng lời người máy thì hắn hỏng rồi.

“Tại thiếu dầu thôi.” Alpha nhấc người máy bị hỏng lên kiểm tra một chút, rồi lệnh cho Epsilon: “Thu hồi hết mấy thứ trên đất đi, chúng ta trở lại chỗ ban đầu.”

“Vâng.” Epsilon nặng nề đáp lời, rồi tận chức tận trách thu nhặt toàn bộ linh kiện thuộc về người máy xa lạ trên mặt đất, đến cả giỏ rau cũng chẳng chừa.

Bốn người máy cấp tốc quay về.

Mà bấy giờ, hệ thống tự hủy chỉ ba phút nữa là khởi động.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »