Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 4913 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 47
manh manh đứng đường

❊ ❊ ❊

Hành tinh Bạch Lộ.

Mục Căn há hốc mồm, cậu đã giữ nguyên tư thế này được một lát rồi.

Hiện họ đang ở bến thuyền số ba của hành tinh Bạch Lộ, Bạch Lộ là hành tinh học viện nổi tiếng, tại đây có năm học viện lớn. Học viện tổng hợp đế quốc là ngôi trường nổi bật nhất trong năm trường top đầu, vào thời điểm nhập học hàng năm, hành tinh này sẽ bị phi thuyền của các học sinh bao vây. Để tiện cho việc nhập học, Cục Quản lý giao thông tại hành tinh Bạch Lộ đặc biệt xây dựng một bến thuyền dành riêng cho học sinh – cũng là bến số ba nơi bọn họ đang dừng chân.

Giờ phút này, đối diện phi thuyền của nhóm Mục Căn là hàng phi thuyền rậm rạp nhìn không thấy điểm cuối, đằng sau cũng thế, vô số phi thuyền đang xếp hàng ngay ngắn trật tự chờ vào bến. Đây là lần đầu Mục Căn nhìn thấy nhiều phi thuyền như vậy, phi thuyền bọn họ kẹp bên trong nom vừa nhỏ vừa rách nát, có chút mộc mạc.

Nhưng Mục Căn nào để ý việc này, cậu chỉ mải ngắm nghía đủ kiểu dáng phi thuyền mà không biết chán, trợn mắt há hốc mồm nói: “Nhiều thuyền quá chừng! Người cũng đông quá đi!”

Từ thuở sinh ra tới nay chưa bao giờ đặt chân đến nơi có dòng người dày đặc thế này, Mục Căn nhìn mà hoa mắt.

Olivia hiếm khi không khinh bỉ cậu, lý do cũng không khác gì: Hắn cũng hoa mắt rồi!

Giống tiểu hai lúa Mục Căn đến từ nông thôn, Olivia sinh ra ở hành tinh hoang vu kỳ thực cũng là tiểu hai lúa. Vì không có bằng lái, nên hắn cũng chưa từng đến loại hành tinh lớn hạn chế ra vào nghiêm ngặt như vầy.

Há to miệng nhìn hồi lâu, mãi sau cũng ý thức được dáng vẻ hiện tại của mình rất ngu, Olivia vội vàng ngậm miệng. Làm xong động tác, hắn chột dạ quay sang dòm Mục Căn, phát hiện Mục Căn vẫn đang ngây ngốc nhìn phía trước, bấy giờ mới thở phào.

“Ngậm mồm lại giùm cái, nước miếng sắp nhỏ ra rồi kìa.” Hắn kiêu ngạo lên tiếng.

“Hở? Thật sao?” Mục Căn tin ngay lời hắn, hấp tấp chùi khóe miệng, rồi cười ngượng ngùng.

Nom bộ dạng thành thật của Mục Căn, Olivia lại không muốn trêu ghẹo cậu.

Người xếp hàng rất đông, nhưng hiệu suất làm việc của Cục Quản lý giao thông địa phương cực tốt, thời gian chờ đợi ngắn hơn tưởng tượng một nửa, chỉ mất nửa ngày đã đến lượt họ. Đưa giấy báo trúng tuyển cho nhân viên công tác, tim Mục Căn và Olivia đập bình bịch, thấy đối phương xem kỹ và đóng dấu xong, hai người mới giơ tư thế chiến thắng (≧▽≦).

Song bọn họ cứng người rất nhanh: Đóng dấu rồi, nhân viên công tác không trả giấy báo trúng tuyển cho họ, mà gọi bọn họ lại.

Lộ đồ giả rồi má ơi — đây là ý nghĩ đầu tiên của cả hai.

“Thuế môi trường 20 đồng.” Nhân viên công tác vươn móng vuốt về phía họ.

“Hờ –” Olivia rốt cuộc yên tâm, chọt chọt Mục Căn, ý bảo Mục Căn mau xì tiền — trước khi đi, bà Dolai cho họ mấy bao tiền lớn, Olivia để Mục Căn giữ tất.

“Ừ.” Thế là Mục Căn ngoan ngoãn quay về lấy tiền, trực tiếp khiêng một bao tiền xuống, trong nháy mắt mở bao ra, hai người cùng dại ra: Nguyên một bao cabeli! Khỏi đếm cũng biết rất nhiều tiền, cơ mà —

Tiền lưu hành hiện tại không phải cabeli, mà là farad tệ thì biết mần răng!

Mục Căn và Olivia nhất tề trợn tròn mắt.

Cuối cùng vẫn là Manh Manh tự xuất tiền riêng trong túi mình, đoàn người bấy giờ mới được thả.

“Manh Manh, mi dám giấu tiền riêng hả, đúng là đáng nghi mà!” Olivia cau mày nhìn Manh Manh.

“Không phải như các cậu nghĩ đâu, tiền này là tôi đứng vệ đường được người ta cho đấy!” Cánh nhỏ đập phành phạch, Manh Manh cố gắng cởi bỏ hiềm nghi cho mình.

“Vậy mi thử đứng vệ đường để người ta cho tiền thử xem.” Olivia rõ ràng không tin, liếc mắt nhìn Manh Manh.

Do đó, Manh Manh đứng bất động ven đường thật.

Mười phút sau, Manh Manh bê cái túi có thêm hai đồng xu, lạch bạch chạy tới dâng vật quý.

“Cho nè Olivia, tôi lại kiếm thêm hai đồng nữa.” Mắt to híp thành đường thẳng, Manh Manh chíp một tiếng.

Olivia hắc tuyến.

Dưới ánh mắt chờ mong của Manh Manh, Olivia vẫn cầm lấy hai đồng tiền, hai đồng này là toàn bộ tài sản của họ. Không có thêm tiền nhập sổ, họ chỉ có thể tiếp tục ở trên phi thuyền, được rồi, có lẽ cả phi thuyền cũng chả ở nổi: Ở phi thuyền thì phải nộp thuế môi trường, theo luật pháp địa phương, phi thuyền liệt vào chướng ngại vật cỡ lớn orz.

“Cứ giao cho tôi.” Tung hứng hai đồng xu trong lòng bàn tay, Olivia cười khẽ, chỉ thấy hắn túm đại một người qua đường để hỏi thăm, rồi vẫy vẫy họ, đám Mục Căn cứ thế ngơ ngác đi theo hắn.

Cuối cùng, Olivia đứng tại trung tâm phát hành sổ xố, thời đại nào cũng thiếu người chạy theo loại trò chơi may rủi này.

Đứng trước màn hình tràn ngập con số, Olivia nghiêm túc quan sát thật lâu, một lúc sau, hắn rốt cuộc nở nụ cười đã dự tính trước:

“Chờ đi, chúng ta sắp có tiền rồi.”

Sau đó, hắn đến chỗ mua vé số, bỏ ra một đồng xu. Vẫn còn một đồng, song Olivia không định xài.

“Cậu muốn thử vận may không? Cứ nói đại một dãy 28 chữ số, số càng lớn thì lúc mở thưởng kiếm được càng nhiều nha!” Olivia cười với Mục Căn, nhét đồng xu còn lại vào tay cậu.

“Nhưng số tớ chả bao giờ hên hết…” Nom đồng xu quý giá trong tay, Mục Căn có chút không nỡ xài.

“Không trúng cũng chẳng sao, tôi chia cho cậu một nửa.” Olivia hết sức tự tin.

Mục Căn nói không lại Olivia, rốt cuộc vẫn điền số đưa qua dưới sự thúc giục của Ollie.

Bọn họ vừa kịp nộp số mười phút trước khi mở thưởng, vì thế, mười phút sau —

“Chúc mừng ngài! Trúng giải nhất rồi!” Vô số ruy băng rớt xuống từ trên trời, Mục Căn ngơ ngẩn bị ruy băng dán ngập mặt. Ollie đứng kế cậu cũng bị dán ngập mặt.

Phủi hết mấy thứ vướng víu, Olivia kinh ngạc nhìn con số trên màn hình, mãi lâu sau mới dời mắt lên con số trong tay mình: “Không thể nào! Tôi thế mà không trúng thưởng!”

“Cái chuyện may mắn vốn dĩ khó nói lắm nha. Như tớ ấy, hồi trước chơi đoán số toàn thua không à.” Mục Căn lại chả quan tâm mấy.

“Tôi thèm vào ăn may, tôi tính! Tính đấy!” Olivia còn đang phân cao thấp với con số trong tay, Mục Căn đã nhận card đại diện cho giải nhất. Cậu cúi chào người trao giải, đoạn hưng phấn dúi card vào tay Olivia.

“Ollie, cậu thử xem xem bên trong có bao nhiêu tiền? Có đủ cho tụi mình ăn cơm ngủ nghỉ hôm nay không?”

Đâu chỉ đủ! Với khoản tiền giải nhất này, cậu muốn thuê một căn hộ nhỏ có vườn hoa cũng còn dư ấy chứ! Chấp thuê trọn năm luôn!

Olivia trừng Mục Căn, thành thật cho cậu biết.

“Tốt quá, bọn mình đi ăn lẩu quả mọng mà Ollie muốn ăn đi!” Mục Căn giơ ngón tay chỉ về hướng bọn họ đi qua trước đó.

“Hả? Sao cậu biết tôi muốn ăn món ấy?” Olivia lại đực ra.

“Vì trên đường cậu cứ dòm bảng hiệu tiệm đó hoài à ^_^ Nhìn có vẻ cũng ngon lắm mà ~” Mục Căn nhún nhún vai, trên mặt vẫn cười tủm tỉm, tay trái ôm hai cái đầu, sau lưng cõng ba cái đầu, cứ thế dẫn đầu tiến lên.

“Vậy… tôi đây muốn ăn hai, không! Ba cái lẩu quả mọng!” Một lần nữa kịp phản ứng, Olivia vui vẻ trở lại, chạy nhanh đến sóng vai cùng Mục Căn, bắt đầu xoay tới xoay lui đề thêm yêu cầu.

Được voi đòi tiên rành rành là một kiểu nhõng nhẽo — Olivia không ý thức được điểm này.

“Được! Tiền trúng thưởng có một nửa là của Ollie, Ollie ăn bao nhiêu cũng được hết.” Mục Căn cũng hoàn toàn không có ý thức được, chỉ mải tính toán xem nửa còn lại phải tiết kiệm thế nào mới đủ cho cả nhà chi tiêu ở thành phố lớn.

“Không được, Olivia chỉ được ăn tối đa ba cái, Mục Căn ăn một, nhiều hơn nữa sẽ sâu răng.” Lại là đầu to Alpha trong lòng Mục Căn không thức thời cắt ngang niềm vui của hai thiếu niên.

“Ớ –” Olivia thất vọng kêu thảm một tiếng.

Tối nay, bọn họ được ăn lẩu quả mọng ngon lành, bổ sung năng lượng kiểu mới cho bác Epsilon và Manh Manh, còn thuê một căn hộ có sân nhỏ.

Nhà rất nhỏ, ngoại trừ nhà bếp, phòng khách phục vụ nhu cầu này nọ, thì chỉ còn một phòng ngủ, thế nên dù tách khỏi phi thuyền, mọi người vẫn phải ngủ chung.

Hành tinh mới, nhà mới, dẫu đã tới giờ ngủ, đường phố bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng người. Đây là điều Mục Căn chưa từng trải nghiệm, cậu lẳng lặng cảm thụ hết thảy chung quanh, sau cùng chống không lại cơn buồn ngủ xâm nhập, Mục Căn bấy giờ mới thiếp đi.

Cậu ngủ rất rất lâu rồi, Olivia lại trằn trọc mãi.

Được chiều chuộng, sau đó lại bị cấm đoán, nhưng loại cấm đoán này không khiến người ta chán ghét, ngược lại, Olivia chỉ cảm thấy ngọt ngào.

Lăn qua lộn lại trên giường thật lâu, mãi đến khi tiếng nhắc nhở “Ngủ ngon” của Alpha truyền đến, Olivia mới ngưng giãy giụa, nhỏ giọng chúc ngủ ngon, rốt cuộc ngoan ngoãn ngủ.

Trong thời gian cả nhà Mục Căn người ngủ, kẻ tắt máy, một phi thuyền võ trang hạng nặng chậm rãi bay vào bến thuyền yên tĩnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »