Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 4906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 36
người đàn ông tóc bạc thần bí

❊ ❊ ❊

Làm phi thuyền ảo ảnh, Bạch Vân Đóa Đóa trang bị vũ khí ảo giác vô cùng cao cấp, vũ khí chẳng những để tấn công kẻ địch, càng là công cụ tốt để Đóa Đóa tự tiêu khiển.

Hình ảnh Olivia với Mục Căn vừa thấy được Đóa Đóa dùng nguyên lý vũ khí ảo giác bảo tồn, thuộc về hồi ức của một con thuyền.

Thời điểm sinh ra thì ngây ngô, quá trình trưởng thành đầy vui sướng, lúc sắp rời nhà thì hăng hái dạt dào, cùng với những ngọt bùi đắng cay gặp phải sau khi sống tự lập.

Bạch Vân Đóa Đóa chỉ là một phi thuyền, có lẽ khó mà lý giải những cảm tình ấy, nhưng bất cứ ai chứng kiến ký ức của Đóa Đóa đều lập tức hiểu được cảm giác của hắn.

Hơn nữa đến phút cuối, ảo ảnh lại thành phương thức cầu cứu duy nhất của Đóa Đóa.

Đến lúc này, ảo ảnh của Đóa Đóa đã rất nhạt nhòa, vì năng lượng không đủ nên hắn thậm chí không thể tạo thành ảnh hoàn chỉnh.

Tại hình ảnh cuối cùng trong ký ức của Đóa Đóa, Mục Căn và Olivia rốt cuộc trông thấy chính mình.

Thời điểm hai thiếu niên cười đùa toe toét đi tới, bóng dáng lờ mờ của Đóa Đóa đã đi theo bọn họ. Dọc đường đi, hắn tìm đủ mọi cách hấp dẫn lực chú ý của nhóm người Mục Căn, tiếc rằng chẳng ai phát hiện ra hắn.

Manh Manh và Alpha là người máy, tự mặc định sử dụng thiết bị quét hình để quan sát vật, vốn dĩ loại thị giác này xuất hiện nhằm mục đích phòng ngừa sự quấy nhiễu của vũ khí ảo giác, thành ra Đóa Đóa tuyệt không có khả năng được họ phát hiện.

Cứ vậy, người duy nhất có thể phát hiện hắn chỉ còn Olivia hoặc Mục Căn.

Nhưng hỏng cái là, ảo ảnh của Đóa Đóa thực sự quá nhạt, lúc có đèn còn đi xuyên qua hắn như không , tới hồi hết đèn, Mục Căn với thị lực chỉ khá hơn người bình thường một chút chắc chắn nhìn không tới hắn.

May còn Olivia.

Trong khoang thuyền tối om om, chỉ mình Olivia chú ý tới Đóa Đóa đang tuyệt vọng.

Dù chỉ mình ta nhìn thấy mi, vậy, vậy cũng không được làm ta sợ nha!!!!! Rốt cuộc biết rõ ngọn nguồn mọi chuyện, Olivia nghĩ mà đầu đầy hắc tuyến.

Cơ mà —

“Cám ơn ngài, Olivia tiên sinh, cám ơn ngài đã đuổi kịp và tìm được tôi ở dưới sàn.” Đóa Đóa này ngược lại rất lễ phép, thôi vậy.

Từ nhỏ đến lớn chả mấy khi được người ta cảm kích một lần, Olivia sờ sờ mũi, cuối cùng quyết định tha thứ cho cái đầu to gỉ sét kia.

“Cám ơn Mục Căn tiên sinh đã phát hiện tôi trong thùng, kiên nhẫn tẩy sạch vết gỉ sét cho tôi, còn gắn lại mạch điện. Động tác của ngài hết sức uyển chuyển và chính xác, gần như sánh bằng chủ nhân tôi.”

“Đừng khách sáo, thực ra tôi cũng đâu làm được gì: Vật liệu của cậu rất tốt, vết gỉ cũng chỉ có chút xíu, dễ tẩy lắm.” Mục Căn vội xua tay, cậu ngẫm lại, rồi cảm thán bảo: “Sợi mạch điện của cậu cũng tuyệt ghê, sử dụng đến ba lớp màng bảo vệ lận, sau này tôi muốn thay cho ba với các bác giống cậu.”

Ngay từ lúc giúp hắn bảo trì mạch điện đã nhận ra vật liệu của Đóa Đóa rất đáng chú ý, đây mới là vốn liếng quan trọng nhất giúp hắn có thể nhẫn nại nhiều năm như vậy trong hoàn cảnh này.

Đóa Đóa ngơ ngác: “Ba ba? Các bác? Mạch điện?”

Mục Căn là nhân loại, hắn thực tình không nghĩ trên người nhân loại cần lắp mạch điện.

Vì thế, Mục Căn bèn giơ Alpha đến trước mặt Đóa Đóa: “Đây là bác cả tôi, Alpha.”

Màn hình tối của hai cái đầu to cứ thế đối diện nhau.

Cách giao tiếp giữa người máy hết sức thần kỳ, cũng chẳng biết bọn họ giao tiếp cái gì mà ngay sau đó, Alpha lại bảo Mục Căn bê mình về chỗ cũ.

Tuy trên mặt người máy không tỏ rõ biểu tình, nhưng Mục Căn vẫn biết Alpha rất thích Đóa Đóa ← bác cả thích người (máy) lễ phép mà ~(≧▽≦)!

“Cám ơn… bíp… ơn… bíp –” Đóa Đóa cám ơn thêm lần nữa: “Hy vọng… bíp… vọng mọi người có thể đưa tôi… bíp… về… bíp… lại… bíp… bên cạnh… bíp… chủ nhân… bíp –”

Đóa Đóa chỉ kịp nói hết đoạn này, ngay tiếp theo, khi ánh sáng xanh trong màn hình tối dần thu nhỏ, giọng hắn cũng càng lúc càng rè, sau cùng —

Hắn im lìm không phát ra tiếng nữa.

Chẳng khác nào một giấc mộng, phi thuyền vốn đang đèn đóm sáng trưng lại trở nên tối mờ tối mịt.

“Đây là…” Olivia cuống quýt nhấc hắn lên, theo bản năng nhìn Alpha xin giúp đỡ (Manh Manh: ⊙o⊙ sao hổng xin Manh Manh?)

“Hết điện.” Lời ít ý nhiều giải đáp vấn đề của Olivia xong, Alpha cấp tốc giao nhiệm vụ cho các người máy đang đợi lệnh phía trên thông qua mạng cục bộ.

“Chú ý: Hiện Mục Căn đã nắm được toàn bộ quyền hạn của Bạch Vân Đóa Đóa, Epsilon hãy chuẩn bị sẵn sàng, một phút sau tiếp nhận quyền điều khiển phi thuyền, Eta và Beta làm phụ tá cũng nhớ chuẩn bị sẵn sàng.”

“Vâng, tuân lệnh.” Đồng thời hồi đáp đơn giản, Epsilon nhìn thoáng qua người máy A vẫn đang ôm bọn họ.

Do hệ thống trí tuệ quá lạc hậu, người máy A không thể nối mạng với họ, thế nên hắn hoàn toàn chẳng hay biết trên thuyền phát sinh chuyện gì, kết quả của muốn biết lại không được biết ngay chính là – trong thời gian chờ Mục Căn về, người máy A cứ ôm mấy cái đầu còn lại đi vòng vòng tại chỗ.

Không muốn tiếp tục bị xoay mòng mòng nữa, Epsilon nhanh chóng truyền đạt ngắn gọn mệnh lệnh Alpha vừa tuyên bố cho người máy A.

Do đó, trải qua tiến trình xử lý hàng loạt của Epsilon, chỉ lệnh dài mà khó đọc của Alpha rút gọn thành một câu:

“Mục Căn lại nhặt được cái thuyền nữa.”

“Vậy tốt quá rồi.” Quả nhiên, người máy A tức khắc đứng im một cách quy củ.

Một lần thám hiểm thuyền âm hồn —

Mục Căn thu hoạch: 1 chiếc thuyền âm hồn (giá trị khó đoán) + 1 đồng hồ (giá thị trường một trăm năm mươi triệu farad tệ) + 1 hộp âm nhạc (giá trị trường một trăm năm mươi triệu farad tệ) + 1 thanh đao nhỏ (giá thị trường hai trăm triệu farad tệ)

Olivia thu hoạch: …

“Chả thu hoạch được cái đếch gì hết!!!” Olivia vò đầu, lăn lộn trên sàn cực mất hình tượng, lăn lăn mãi, rốt cuộc lăn tới chỗ Mục Căn đang ngồi cạnh đó chà lau chiến lợi phẩm.

“Ah! Cho cậu cái này này.” Mục Căn cười tủm tỉm đưa thanh đao trong tay cho Olivia.

“Hả? Tại sao? Cái này quý lắm mà!” Olivia ngây người, tóc hắn đã sớm rối tung cả lên trong quá trình lăn lộn, thoạt nhìn buồn cười không thể tả.

“Không phải cậu cũng tặng tớ một thùng tiền của cậu sao?” Vừa nói, Mục Căn vừa chỉ chỉ cái thùng đã được cậu lau sạch sẽ.

“Nhưng thùng tiền ấy tuyệt đối không đáng giá.” Cúi đầu nhìn thanh đao sạch đẹp trong tay, vẻ mặt Olivia có chút áy náy.

“Tớ lớn đến từng này rồi mà ngoại trừ ba ba, các bác và Sigma, Ollie cậu là người đầu tiên tớ tặng quà đó nha.” Mục Căn lại như không thấy vẻ áy náy của hắn, vùi đầu tiếp tục lau hộp âm nhạc.

“Ừ, vậy tôi nhận đây.” Olivia cũng chẳng cám ơn khách sáo gì hết, chỉ cẩn thận đeo thanh đao lên thắt lưng.

Đến tận cuối đời, thanh đao nhỏ này vẫn không bị hắn tháo xuống.

Thời gian kế, dưới sự hỗ trợ của Olivia, Mục Căn rốt cuộc cũng lau sạch tất cả chiến lợi phẩm. Cất hết đồ xong, bọn họ bắt đầu nghiên cứu bản đồ tinh tú.

Alpha tìm được vị trí quê nhà Bạch Vân Đóa Đóa trong nhật ký bay của hắn, đó là một hành tinh gần như khó thấy trên bản đồ, mặc dù hơi lệch với quỹ đạo di chuyển của họ, song Alpha vẫn quyết định đưa Bạch Vân Đóa Đóa về nhà trước.

Hai thiếu niên trẻ không biết nguyên nhân cụ thể trong quyết định này của phụ huynh, họ chỉ tràn ngập chờ mong trước chuyến hành trình sắp mở màn. Đầu ghé sát nhau, cả hai tiến hành thảo luận sôi nổi về kế hoạch đổ bộ sắp tới (≧▽≦).

Cùng lúc này, trong cô nhi viện tại một vệ tinh đế đô nào đó cách họ mười vạn năm ánh sáng, một người đàn ông lạnh lùng nghiêm mặt rời đi.

Tóc, lông mày, thậm chí lông mi cũng trắng như tuyết, có màu trắng tuyết làm nền, đôi mắt đỏ rực của người đàn ông nom càng nổi bật.

Đằng sau hắn, viện trưởng cô nhi viện chạy chậm một mạch theo hắn, định nói gì đó với hắn, nhưng lại bị mấy vệ sĩ cao to xung quanh người đàn ông ngăn chặn ngay tắp lự.

Hoàn toàn mặc kệ ánh mắt đánh giá của người khác, người đàn ông trắng bạc đợi thủ hạ mở cửa xe cho mình, sau khi mau chóng ngồi xuống và ra lệnh lái xe, hắn dùng một tay chống cằm.

Hiện tại là năm 386 lịch Ánh sao, Olivia vốn đang ở cô nhi viện hoang vu này, có điều đã bỏ đi từ lâu, xem ra mình vẫn chậm một bước.

Rời khỏi cô nhi viện rồi Olivia sẽ đi đâu?

Hắn sa vào trầm tư.

—–

Mạn phép lôi việc tư vào việc công =)))

Gặp mặt phụ huynh, anh vợ đang huyên thuyên với bố chồng =)))))

.

Thê nô cầm áo cho ai kia :”>>>>

.

Bắn tim chíu chíu

.

Ước gì có hình HQ để yêm rửa tấm này ra rồi đóng khung treo lên ;((((( Ôm nhao kìa ;(((((

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »