Khi Em Mỉm Cười

Lượt đọc: 2617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Đồng Dao ngủ cũng không phải là rất sâu.

—–Thật ra, chính xác mà nói thì cô cũng không biết bản thân đã ngủ thế nào nữa. Cô vốn là ghé vào bên giường nhìn anh, cho đến khi người đàn ông đã uống thuốc và ăn cháo bình yên đi vào giấc ngủ, nhìn anh ngủ an ổn như vậy cô cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, cuối cùng không nhịn được sức hấp dẫn làm bạn với Chu Công thế nên cô quyết định chỉ nằm ghé ghé bên giường một chút thôi, tùy tiện chợp mắt một chút, đợi lát nữa đứng lên đổi khăn ướt khác cho Lục Tư Thành…

Ai mà biết được chỉ “Tùy tiện” một chút như thế liền “Tùy tiện” xảy ra chuyện lớn chứ.

Giống như thực vật bản tính hướng về ánh sáng, Đồng Dao ngủ thì cũng theo bản năng tìm kiếm nơi ấm áp…, mà nơi ấm áp nhất trong căn phòng này chính là người đàn ông trên giường đang phát sốt kia cùng với ổ chăn ấm áp của anh.

Ở phía trên.

… Cũng chỉ là một suy đoán thôi.

Lục Nhạc đóng cửa lại không bao lâu thì Đồng Dao đã bị những tiếng huyên náo ngoài kia đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, lúc phát hiện xung quanh tối om cô còn cho rằng mình bị mù, luống cuống cả lên, theo bản năng vươn tay sờ sờ xung quanh, sau đó liền sờ đến một mảnh ấm áp, rắn chắc…chính là cơ bụng.

Đồng Dao: “?”

Đồng Dao: “… … … … …”

Đồng Dao lại càng luống cuống hơn: Cái loại tình huống gì đây?

Hơi thở xa lạ của đàn ông, cô vẫn duy trì tư thế lúc mới tỉnh, mê mê man man, cùng lúc đó, người đàn ông bị cô vô duyên vô cớ bị cô sờ bụng cũng bị đánh thức. Người đàn ông đã được định trước là đêm nay sẽ không thể nào yên giấc bất đắc dĩ mở mắt ra, sau đó cảm thấy có cái gì đó có rúc trong lồng ngực mình.

Một đoàn.

Mềm mại, lại đầy lông lá.

Mà giờ khắc này, tay anh cũng đang rất tự nhiên khoát lên bên hông vật đó.

Người đàn ông dừng lại, lấy tay ra, vẻ mặt bình tĩnh nhấc chăn lên, cúi đầu, sau đó đối diện với một đôi mắt màu đen vừa ngẩng lên. Cặp mắt kia rất vô tội như kiểu nửa đêm có một con nai nhỏ tươi ngon mọng nước tự nhiên chạy ra đường cao tốc, sau đó bị đâm nhưng ai nhìn cũng thấy không thể không thương, cực kỳ bất lực: Tùy rằng kẻ ngu cũng biết, hơn nửa đêm chạy lên đường cao tốc, bị đâm chết cũng là chính nó có lỗi trước.

Lục Tư Thành: “…”

Đồng Dao: “…”

Nếu như cho Đồng Dao chọn thời khắc xấu hổ nhất cuộc đời mình, cô sẽ không do dự mà chọn ngay thời khắc này.

Đồng Dao: “Em…”

Còn chưa có nói rõ ràng, chỉ thấy người đàn ông dùng ngón tay trỏ đặt lên môi “Suỵt”, cô theo bản năng im lặng, cảm giác được bàn tay to của đối phương đang vỗ vô trên đầu cô, chăn lại một lần nữa trùm lên đầu cô. Lần thứ hai chím trong bóng tối, cùng lúc đó cô nghe thấy tiếng “Cạch” nhỏ nhỏ, cửa phòng bị người từ bên ngoài cẩn thận mở ra, Đồng Dao cả người đều cứng ngắc.

“Làm cái gì đấy?”

Cô nghe Lục Tư Thành thấp giọng hỏi, lồng ngực anh rung rung, thanh âm kia gần cô trong gang tấc.

Người bên ngoài trầm mặc, suy nghĩ là tại sao mình lại tự nhiên bị anh ấy hỏi ngược lại chứ, thế là hơi dừng lại một chút rồi nói: “Thành ca, anh tỉnh rồi à, em còn tưởng anh sẽ ngủ thêm một lúc nữa, haha.”

Người nói chuyện là Tiểu Thụy.

Hai tiếng cười “ha ha” kia đại khái là nói lên toàn bộ nội tâm anh ấy đang như có hàng ngàn con ngựa chạy qua, từ giọng nói có thể nghe ra lời nói còn mang thêm một tầng ý nghĩa khác nữa: Làm cái gì cái gì? Lão tử cũng không có làm gì cả, ngươi đứng lên giải thích cho lão tử sao trên giường ngươi là đang xảy ra chuyện gì!!!!!

Thế nhưng đối mặt với Tiểu Thụy đang trong trạng thái vạn mã bôn đằng, Lục Tư Thành tất nhiên là không phối hợp, anh “Ừ” một tiếng, xốc chăn lên, cúi đầu thấy có cặp mắt đang khẩn trương đến sắp hít thở không thông nhìn mình, người đàn ông lại một lần nữa bình tĩnh kéo lại chăn.

Đối với người đứng ở cửa nói: “Nhỏ giọng một chút, cô ấy còn đang ngủ.”

Đồng Dao lấy tay kéo kéo cổ áo của Lục Tư Thành, Lục Tư Thành bất vi sở động tiếp tục nói: “Giường cô ấy bị bẩn, đến chỗ anh chen chúc một chút, mọi người ngạc nhiên cái gì?”

Tiểu Thụy đứng ở cửa, vẻ mặt kiểu “Em nghe anh nói linh tinh đây”: “Anh có biết là trong căn cứ này ngoài giường của anh còn có rất nhiều giường khác không?”

Lục Tư Thành: “Cô ấy sợ lại làm bẩn giường của người khác.”

Lúc này mọi người đã hoàn toàn không muốn che giấu sự tò mò của mình, như ong vỡ tổ trước cửa phòng, Lục Nhạc mang vẻ mặt dò xét tiến đến: “Vậy anh có nghe qua câu nam nữ thụ thụ bất thân chưa? Anh à, không nhìn ra đấy, bình thường toàn buồn bực không hé răng một câu mà tự nhiên làm ra chuyện lớn luôn, đem một thiếu nữ vị thành niên lên giường…”

Lục Tư Thành: “Cô ấy 19 tuổi rồi.”

Tiểu Bàn: “Đây là trọng điểm à?”

Minh thần: “Đây không phải trọng điểm.”

Lục Nhạc: “À, ý anh là thành niên thì không sao đúng không?”

Tiểu Thụy: “Aaaaaaaa, tôi fuck, Thành ca, anh thật là mẹ nó cầm thú, anh thế này làm sao ăn nói với tiểu cô nương chưa chồng chứ… Không được không được, anh gọi cô ấy dậy ngay đi!”

Lục Tư Thành nhẹ nhàng cười xùy một tiếng, hỏi lại: “Gọi thế nào?”

Một tiếng cười này, mang theo sự khinh miệt mà khiến mọi người nổ tung.

Thật là một con quỷ súc vật mà.

Dưới chăn.

Đồng Dao run rẩy buông lỏng cổ áo Lục Tư Thành. Lục Tư Thành bị thiêu nhưng không lùi bước, người đàn ông bị nóng sốt nhưng lại có một tính cánh khác, nghe anh chất vấn lại mọi người, Đồng Dao cảm thấy mặt mình đỏ đến mức có thể chiết ra máu rồi…

Nếu như lúc này cô có để nhìn mấy người đứng ở cửa, sẽ phát hiện ra thần sắc của một đám thiếu niên nghiện mạng cũng không có tốt hơn cô bao nhiêu, ngay cả Tiểu Thụy cũng bị anh hung hăng làm cho nghẹn ứ, đường đường là quản lý chiến đội thế mà lại bị Lục Tư Thành đả thương đến mức phải lui về phía sau…

Tiểu Bàn run rẩy lấy điện thoại, ấn số “110”, ngón tay cũng đặt trên nút gọi rồi: “… Thành ca, anh nói chuyện hẳn hoi, không em báo cảnh sát.”

“Mọi người ra ngoài trước đi, ” Lục Tư Thành thản nhiên nói, “Một lúc nữa anh sẽ gọi cô ấy dậy.”

Mọi người đứng ở cửa nhìn nhau, miệng đồng thanh “Đúng đấy, đi thôi” “Không thì sẽ rất xấu hổ” “Đi thôi đi thôi”, thế nhưng bàn chân lại như bị đóng đinh ở dưới đất, không thấy ai có ý định nhấc chân đi một chút…

Lục Tư Thành liền kêu một tiếng “Tiểu Bàn”, Tiểu Bàn run rẩy một cái, đáng thương liếc nhìn trong phòng lẩm bẩm: “Đây chẳng lẽ không phải phòng của em” sau đó bất đắc dĩ thay Lục Tư Thành đóng cửa lại.

“Cạch” một tiếng, cửa được đóng lại.

Lục Tư Thành vén chăn lên lời ít ý nhiều nói với người trong ngực “Đứng lên”, Đồng Dao lập tức như là châu chấu nhảy phắt dậy, dùng cả tay cả chân từ trên giương Lục Tư Thành bò xuống, vẫn còn chưa đứng vững đã vội vã nói: “Em em em em xin lỗi mà, Thành ca, em chính là đang mê man ngủ thấy lạnh nên mơ hồ trèo lên giường…”

Lục Tư Thành ngáp một cái, vén chăn đứng lên, cúi đầu ho khan hai tiếng chậm rãi nói: “Nếu ở cổ đại thì hành động này của em có đủ để nhốt vào lồng heo không?”

Đồng Dao im bặt.

Gương mặt vừa rồi vẫn còn đỏ như có thể trích ra máu, “Đoàng” một cái biến thành trắng bệch luôn. Môi run lên, thấp giọng nói “Chắc là đủ”, sau đó cắn cắn môi ủ rủ cúi đầu, đang muốn nói lần thứ n “Xin lỗi”.

Lục Tư Thành liếc mắt nhìn cô.

“Có lẽ anh nên chuẩn bị một chút để cưới em về lần thứ 801.”

⚝ ✽ ⚝

“Như thế có thể làm một chuyện, em có thể lừa lấy thêm sính lễ của nhà anh đúng không?”

“… … … … …”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »