Khi Em Mỉm Cười

Lượt đọc: 2789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Mang theo túi cá ra khỏi chợ cây cảnh và thú cưng là khoảng tầm 12 giờ trưa.

Sau khi chịu sự đả kích của việc “Nam thần đi rừng ôn nhu ấm áp biến thân thành người đàn ông tồi tệ ngoại tình với fan”, Đồng Dao ngồi trên xe cảm thấy bản thân bị dọa đến phát đói rồi—– Thế nhưng vì gánh nặng làm thiếu nữ mà người nào đó khá ngại ngùng mở miệng, cô không thể làm gì khác ngoài việc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe….

Nhẫn nại chịu đựng một lúc liền cảm thấy dạ dày sắp sôi trào lên rồi.

Mắt nhìn thấy đã sắp đến trụ sở, cả đầu Đồng Dao lúc này đều suy nghĩ xem trong tủ lạnh liệu có còn dư lại chút thịt cá rau dưa nào có thể nấu mì được không, một gói mì Hoa Phong Tam Tiên giá 1 tệ rưỡi, đánh thêm một quả trứng gà, lại thêm một lát phomai… Đồng Dao càng nghĩ càng đói, cứ nghĩ đến việc được ăn một ngụm mì là nước miếng của cô sắp trào cả ra ngoài luôn rồi—–

Lúc này, một chuyện tuyệt vọng lại xảy ra.

Mắt nhìn thấy chỉ còn một đoạn nữa là đến nơi thì Lục Tư Thành đột nhiên chuyển hướng, rẽ vào một con đường khác hoàn toàn không dẫn đến trụ sợ——

Đồng Dao: “…?”

“Anh đi đâu đấy?” Mắt mờ trừng trừng nhìn bát mì sắp cất cánh bay đi, Đồng Dao nóng nảy nói, “Thành ca, căn cứ của chúng ta ở đường XX cơ mà, sao anh lại đi đường này? Đi sai đường hả?”

“Không phải.”

“Không phải cái gì?”

“Không đi sai, ” Lục Tư Thành nói, “Em ngồi yên đi, trên ghế có cái gì à mà mông em cứ nhích tới nhích lui vậy?”

Đồng Dao dựa mạnh vào ghế xe: “… … … … Lục Tư Thành, rốt cuộc là anh đi đâu?”

Còn gọi thẳng cả họ cả tên anh.

Lục Tư Thành cầm tay lái, hơi nhếch môi, không hề cảm thấy chán ghét khi cô gọi thế: Nghe cô nghiến răng nghiến lợi, gằn từng tiếng một gọi tên anh khiến anh cảm thấy rất thú vị.

Tự nhiên có chút không đứng đắn, người đàn ông suy nghĩ một chút rồi lười biếng nói: “Tùy tiện tìm một cái thôn nào đó, bán em đổi lấy rượu—– “

“Em thật sự sắp chết đói rồi, chỉ muốn về trụ sở nấu một bát mì nóng nóng thơm thơm để ăn thôi, em không rảnh giỡn chơi với anh đâu. Thế nên trước khi em đập anh mấy phát đồng thời một tháng tới không phân đấu thật hay đấu luyện đều sẽ điên cuồng cướp buff đỏ của anh thì anh hãy nói chuyện cho tử tế đi.”

⚝ ✽ ⚝

Lục Tư Thành nhìn người ngồi bên ghế phụ như nhìn một người điên, cảm thấy cô có thể tùy thời sủa “Gâu gâu” rồi nhào lên cắn anh, người đàn ông trầm mặc, đổi thành giọng nói nghiêm túc trả lời: “Đi ăn cơm, anh cũng đói bụng, sáng sớm lúc lấy coca thì thấy trong tủ lạnh không còn gì để ăn cả đâu, em vội về căn cứ để giành đồ hộp với với mèo của em à?”

⚝ ✽ ⚝

“Thật vất vả mới có một hôm em tắm rửa gội đầu trang điểm đẹp đẽ mà chỉ định đi chợ cây cảnh và thú cưng thôi à? Đáng giá không?”

“Chỉ đi chợ cây cảnh và thú cưng thì không đáng, vậy chết đói trên đường thì đáng giá sao?”

“…” Thiếu nữ bị đói điên cuồng bộc phát sự dũng cảm trước đây chưa từng có, trên mặt lúc này đang hiện mấy dòng chữ “Dỗi trời giận đất oán không khí”. Lục Tư Thành buông tha việc tranh luận với cô, hỏi: “Muốn ăn cái gì?”

“Mì.”

“Con gái không phải là nên thích ăn món Nhật, món Hàn các loại… “

“Con gái? Đó là cái gì vậy? Em muốn ăn mì. Một bát mì nóng hổi có nước có thịt có trứng gà. Nếu như trên thế giới có một giới tính gọi là thích ăn mì thì em chính là giới tính đó.”

⚝ ✽ ⚝

Thế nên.

Lục Tư Thành dừng xe ở trung tâm thương mại gần trụ sở đội ZGDX, lấy túi nilon đựng cá được treo trên kính chiếu hậu chọc mấy lỗ thoát khí. Sau đó Lục Tư Thành vỗ vỗ tay lái: “Xuống xe, đi ăn.”

Đồng Dao nhìn chằm chằm con cá vàng màu đỏ đang bơi qua bơi lại trong túi nilon: “Trên thời sự nói là không được để thú cưng ở một mình trên xe, cá vàng có được tính là thú cưng không?”

Lục Tư Thành: “Nhưng anh lại phải dẫn một nhóc thú cưng khác đang gào khóc vì đói bụng đi ăn thì phải làm sao bây giờ?”

Đồng Dao: “…”

Lục Tư Thành: “Nó không biết nói thế nên nó phải chịu thiệt thôi, hài lòng chưa? Dạy em một đạo lý nhân sinh này, đó chính là đã chiếm tiện nghi của người khác rồi thì nên bớt nói đi—— Còn hiện tại thì xuống xe nhanh lên, nếu không thì em cứ ở trong xe với nó là được.”

Đồng Dao: “…”

Đồng Dao phồng má lên, lầm bà lầm bầm nói cái gì đó rồi tháo dây an toàn nhảy xuống xe, cùng lúc đó Lục Tư Thành cũng đóng cửa xe lại, mang theo quỷ chết đói đầu thai bên ghế phụ rời khỏi bãi đỗ xe.

Năm phút sau, hai người đứng trước một cửa tiệm bán mì—–

Đẩy cửa ra, bên trong lúc này không có nhiều người lắm vì hôm nay không phải ngày lễ, hai người tìm một góc ngồi xuống, Đồng Dao lật xem thực đơn rồi rất lưu loát gọi món mì mà mình muốn ăn, sau đó cô nâng mắt nhìn Lục Tư Thành chằm chằm.

Nhìn chăm chú 10 giây.

Lục Tư Thành rốt cuộc không thể nhịn được nữa, anh khép thực đơn lại, mặt đen nói: “Một phần giống cô ấy, tạm thời thế đã. Quan trọng là phải nhanh nhé, có người sắp chết đói rồi.”

Đồng Dao làm mặt quỷ với anh, nhân viên phục vụ đứng cạnh thầm cười trộm, ghi nhớ món hai người gọi rồi xoay người rời đi, lúc đi còn rất săn sóc để lại một quyển thực đơn cho Lục Tư Thành—– Ném cho người đối diện một ánh mắt “Hài lòng chưa” rồi anh liền cúi đầu mở thực đơn ra xem, không nhanh không chậm chọn thêm vài món ăn nữa…

Một lát sau, mì còn chưa được mang lên nhưng mấy món ăn anh gọi thêm lại được mang lên trước.

Lục Tư Thành đẩy đũa: “Ăn trước mấy món này lấp bụng đi, đừng có trừng mắt nhìn anh mãnh liệt như thế, có ai không cho em ăn cơm à?”

Đồng Dao không nói chuyện, thế nhưng cũng không nhìn Lục Tư Thành chằm chằm nữa—— Cô gắp một cái cánh gà lên ăn, sau đó cảm giác đói bụng dần dần biến mất, đồng thời cũng hơi tỉnh lại từ cơn thèm ăn, Đồng Dao ngẩng mặt lên khỏi bát nhìn người đàn ông đối diện: Ngay cả người này cũng không quá đáng ghét nữa.

Sau khi mì được mang lên, hai người yên lặng ăn mì——-

Từ khi bị trừ lương, trừ khi có người mời cơm thì đã lâu Đồng dao không được ăn một lượng lớn thịt như thế này, lúc này cô vùi đầu ăn rất nghiêm túc, mãi đến khi người đối diện đột nhiên để đũa xuống, hơi không yên lòng lướt lướt điện thoại hỏi: “Ăn xong đi đâu?”

Đồng Dao phản ứng chậm một nhịp, gần như không nhận ra Lục Tư Thành đang nói chuyện với mình: “Về trụ sở… “

2 chữ “Đấu rank” còn chưa nói ra khỏi miệng.

Lục Tư Thành: “Hôm nay không có huấn luyện thi đấu, không muốn chơi game, đi xem phim đi… <Ngày Độc Lập 2> mới ra anh vẫn chưa xem, đợi rất lâu rồi, lúc này cũng bị Tiểu Bàn xem trước rồi spoil, lần này anh muốn xem trước cậu ta, em đi xem với anh.”

Đồng Dao: “…”

… Vụ gì đây trời?

Từ đầu đến cuối đều là câu trần thuật.

… … … … … Chơi trò gì đây?

Im lặng ăn nốt mấy miếng mì, Đồng Dao suy nghĩ một chút: “Xem phim? Hai chúng ta?”

“Ừ, ” Lục Tư Thành không ngẩng lên, ấn ấn bấm bấm gì đó trên điện thoại, “Vừa lúc tầng trên cùng của trung tâm thương mại này mới mở một rạp chiếu phim… Tên là gì nhỉ? À, Vạn Thái Ảnh Thành, mua xong vé rồi.”

Đồng Dao: “…”

Đồng Dao: “Chỉ hai chúng ta đi xem phim là có chuyện gì?”

Lục Tư Thành: “Có chuyện gì là cái gì? Phim điện ảnh không phải 2 người xem thì mấy người xem? Chẳng lẽ em đều đi xem phim điện ảnh một mình?”

Đồng Dao lắc đầu, muốn nói với anh là em với bạn thân đi xem, thế nhưng lại đột nhiên nghĩ tới chuyện con báo đất Kim Dương kia còn chưa từng xem phim điện ảnh nước ngoài, năm đó khi cả thế giới đều ra rạp xem Transfomer cô còn phải kiên trì giải thích cho cô ấy hiểu: Robot màu sắc rực rỡ là người tốt, màu đen là xấu, tốt với xấu đánh nhau để đuổi xấu ra khỏi trái đất…

Đồng Dao lại gật gật đầu: “Một người xem rất tốt, không cần phải tương tác với người bên cạnh.”

Lục Tư Thành sửng sốt một chút, lập tức nở nụ cười: “Anh không làm phiền em.”

Đồng Dao nhìn người đàn ồng hơi nhếch khóe môi lên, gật đầu “Ừm” một tiếng rồi nói được.

Sau khi nói xong, Lục Tư Thành để điện thoại di động xuống, cô cũng tiếp tục cúi đầu chuyên tâm ăn mì—— Ăn được vài miếng, cô mới phản ứng được hình như có cái gì không đúng lắm: Trọng điểm của cô không phải là “có người làm ồn bên cạnh hay không”!

Đồng Dao đặt đôi đũa xuống: “Đội trưởng, anh lại qua mặt em.”

Lục Tư Thành “Hửm” một tiếng, cầm điện thoại vừa đặt xuống lên, cũng không ngẩng đầu lên mà vừa bấm bấm bấm gì đó vừa hỏi: “Anh làm gì em?”

Đồng Dao: “Anh lừa em cùng đi xem phim với anh.”

Lục Tư Thàng dừng động tác nghịch điện thoại lại: “Theo anh đi xem phim mà còn phải để anh lừa hả?”

Đồng Dao: “…”

Lục Tư Thành: “Em có vấn đề lớn rồi, anh rất đau lòng.”

Đồng Dao: “… Xin lỗi.”

Đồng Dao: “… … … … …”

Đồng Dao: “… … … … Lục Tư Thành, em không bao giờ muốn nói chuyện với anh nữa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »