Khi Em Mỉm Cười

Lượt đọc: 2686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Kí kết hợp đồng với đội ZGDX xong đã là cuối tuần, Đồng Dao liền an ổn mà bay đi Thượng Hải, khi ngồi ở phòng chờ trước khi lên máy bay, cô chỉ làm có hai việc—-.

Mà chuyện đầu tiên là báo tin cho Kim Dương, nói cho cô ấy biết là cô muốn đi Thượng Hải làm tuyển thủ league, cô- Đồng Dao phải làm một Hoa Mộc Lan trong giới tuyển thủ thể thao điện tử.

(*Mulan thay cha đi đánh giặc, ý nói đánh giặc thường là đàn ông nhưng Mộc Lan lại có tài năng trở thành tướng quân, thì Đồng Dao cũng sẽ trở thành game thủ giỏi trong thế giới vốn được mặc định là của đàn ông)

Chuyện thứ hai chính là đăng tin trên weibo, nói cho nhóm fan vẫn thường xuyên theo dõi trận đấu trực tiếp của cô là cô sắp đi Thượng Hải xem trận đấu chung kết mùa xuân năm nay, cũng nói rõ rằng: Đội ZGDX cố lên!

Đồng Dao vừa cập nhật trạng thái xong thì weibo của quản lí đội ZGDX đã đáp lại:

[Cảm ơn Smiling “hình trái tim” đã chúc may mắn, rất trông chờ vào lúc gặp mặt bạn!]

Phản hồi này đã tạo ra một chấn động nhỏ, khiến cho nhóm fan của Đồng Dao vô cùng hưng phấn, vui vẻ bình luận—–

[A a a, đại thần vậy mà có thể làm cho đội ZGDX nhắn lại, đại thần thật là giỏi! Nhất định là có gian tình, gian tình!]

[Đại thần đi xem trận đấu thật sao! Em cũng đi đấy! Đến đấy em sẽ đoán xem ai là chị!]

[Smiling và em đều cùng thích một đội ngũ này! Đồng ý với em khi đến đấy nhất định phải lấy được chữ kí của Thành ca được không?]

[Nhớ phải đề xuất với họ về việc mua vé máy bay cho chị đấy, dù sao họ cũng có tiền, bảo họ thuê luôn cho chị một khoang thương gia đi!…]

Vào những lúc không có tiết học hay là được nghỉ, nhàn rỗi cô đều cho live-stream trận đấu, nếu không chơi game thì lại tám chuyện kiếm điểm kiếm tiền tiêu vặt—— tuy rằng cô chưa bao giờ mở webcam không giống với những game thủ nữ khác nhưng mà bởi vì cô là nữ, lại từng đánh bại người đứng hạng cao ở server Hàn quốc nên cũng có một chút fan—nhưng mà fan không nhiều lắm, chỉ khoảng 3 đến 5 vạn.

Bình thường số lượng bình luận có thể lên đến vài chục đã được coi là rất nhiều rồi, thế nhưng hôm nay, chỉ nhờ có 1 bình luận của ZGDX, vậy mà trạng thái “muốn đi xem trận đấu chung kết mùa xuân” mới vẻn vẹn mười phút nhưng đã có hơn 300 bình luận…

[Chỉ đi xem một trận đấu mà cũng viết trên weibo, có giỏi thì cô tự mình đi thi đi, live stream cũng không dám bật webcam, định làm vampire ra ngoài sáng thì sẽ chết sao?]

Đồng Dao: “… …”

Cái này vốn cũng có một chút xíu liên hệ với việc không mở webcam. Chỉ vì hồi đầu năm cũng từng có một tài khoản nữ cấp bậc Cao thủ, nhưng mà hoá ra bạn nữ kia thực tế chưa từng đánh một trận nào, đẳng cấp cũng là nhờ người khác chơi hộ, bởi vậy việc này liền trở thành một truyền kì trong giới game thủ, không ai không biết…. Chẳng hạn như hiện tại, có người cười nhạo ác ý……

Phán cứ như thánh, bộ nghĩ mình là thánh thật sao?

Đồng Dao bĩu môi, nhìn chằm chằm vào weibo một lúc, sau đó, khi nghe thấy tiếng loa thông báo đã đến giờ chuyến bay của cô bắt đầu mở cửa đăng kí, Đồng Dao cười cười, nhấp vào khuôn mặt mỉm cười, còn nhắn thêm: [Đúng vậy, anh không biết con gái mỗi khi có tin tức gì lớn là đều muốn chia sẻ trên weibo hay sao? Rất là đáng yêu nhé!]. Sau đó bình tĩnh rời khỏi weibo.

–Di động kêu, có điện thoại gọi tới…–

Cô nhìn số điện thoại, là Kim Dương.

Đồng Dao thậm chí có thể tưởng tượng ra toàn bộ những gì mà người ở đầu bên kia sẽ nói, đang cân nhắc xem có nên tự lừa mình dối người rằng bản thân đang đăng kí làm thủ tục lên máy bay nên không nhìn thấy điện thoại hay không, thì điện thoại mới kêu lên hai tiếng đã ngừng. Đồng Dao chưa kịp vui mừng thì có tin nhắn gửi tới—

[Cậu mau nghe điện thoại! Đừng tưởng rằng giả vờ giả vịt không nghe là cậu sẽ thoát, ba mươi lăm giây trước cậu vẫn còn ở trên weibo nhắn qua nhắn lại đấy thôi.]

Đồng Dao: “……”

Sợ rằng khi xuống máy bay sẽ trở thành người không có bạn bè, Đồng Dao chủ động gọi điện thoại, đồng thời hết sức khiêm tốn thành khẩn lắng nghe người kia rít gào—

“Cậu vậy mà mẹ nó muốn làm Hoa Mộc Lan thể thao điện tử!”

“Khốn kiếp, bạn trai tớ đã muốn làm tuyển thủ game thì thôi đi, đến cả bạn thân tớ cũng muốn làm tuyển thủ là sao? Sau này lúc tớ đi xem thi đấu, họ hỏi tớ xem ai, tớ bảo tớ đến xem chồng tớ và bạn tớ, không bị coi là mắc bệnh thần kinh mới là lạ đấy!”

“Bây giờ cậu đang ở đâu? Cậu định lên máy bay đi thật sao? Cậu mau xuống cho tớ. Người đâu, trẫm muốn đi cướp máy bay!”

Đồng Dao tốn rất nhiều thời gian mới trấn an được bạn tốt dạo gần đây đang căm thù đến tận xương tuỷ sáu chữ “tuyển thủ thể thao điện tử”, đến tận khi nữ tiếp viên nhẹ nhàng nhắc nhở cô đã sắp đến giờ lên máy bay cô mới chuẩn bị cúp điện thoại. Chỉ là trước khi cúp điện thoại, cô bạn thân vẫn luôn trong trạng thái kích động bỗng nhiên trầm mặc—

Đồng Dao bỗng linh cảm sắp có chuyện không hay xảy ra.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, thái độ bạn thân bỗng nhiên thay đổi 180 độ, nhẹ nhàng từ tốn hỏi: “Cậu sẽ không phải là vì Giản Dương mới đi làm cái tuyển thủ này đấy chứ?”

“……Không,” Đồng Dao nói ” Tớ là vì tiền lương một năm 80 vạn mà làm.”

“Đồng Dao!”

“Ai nha, thật sự không phải! Đã lâu lắm rồi tớ còn chưa nói chuyện với anh ta đâu… gần đây tớ còn nghe trên mạng nói rằng anh ta và một nữ game thủ xinh đẹp nào đó đang bàn chuyện yêu đương đấy—!”

“Cái gì? Thế cậu không phải là một nữ game thủ hay sao?”

“Xinh đẹp, nữ game thủ.”

“Đừng đi, tuy rằng tớ khinh thường tên cặn bã Giản Dương kia, nhưng tớ cũng chưa từng nghe Ngả Giai nhà tớ nói chuyện này, hình như là vì bên chiến đội CK không cho yêu đương vì sợ làm ảnh hưởng…”

“Tóm lại không phải là tớ đi tìm anh ta.”

“Vậy thì được rồi”, điện thoại ở đầu kia hừ một tiếng, rồi lo lắng nói, “Ngựa khôn thì không ăn cỏ hai lần, cậu còn nhớ rõ hai ngày trước cậu đã nói rằng sẽ không yêu tuyển thủ game đấy!”

“Biết rồi, biết rồi.”

“Nếu không hay là cậu làm bạn gái của Thành ca đi, như vậy tớ còn có thể suy xét đến tham dự hôn lễ của cậu.”

“…….Cậu không cần đến cũng được,” Đồng Dao liền nghĩ đến “Thành ca” trong miệng của bạn thân, liền nói “Mà tớ thấy, với gương mặt của anh ta chắc hẳn sẽ không vừa mắt gương mặt của mấy nhân loại tầm thường như bọn mình đâu!”

Ở bên kia, Kim Dương ha ha cười to.

Đúng lúc này, tiếp viên bảo cô tắt máy lần thứ hai.

Đồng Dao đành phải nhanh chóng cúp điện thoại, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lúc này, máy bay dần tăng tốc cất cánh, trời xanh mây trắng lùi lại phía sau, Đồng Dao nhìn thấy một gương mặt ngốc nghếch đang tràn đấy khát khao trở thành một tuyển thủ league hiện lên trên cửa sổ…

“Phải rụt rè,” Đồng Dao thở dài vỗ vỗ vào mặt mình, “Phải bình tĩnh.”

……

Từ thành phố Đồng Dao sống bay đến Thượng Hải mất khoảng hai tiếng rưỡi.

Khi xuống máy bay, Đồng Dao được một chị gái do ZGDX phái tới đón, chị gái này không nói nhiều lời liền đem Đồng Dao đến khách sạn mà các nhóm tuyển thủ sẽ tham gia chung kết vào ngày mai nghỉ ngơi—

Đồng Dao còn tưởng rằng họ muốn giới thiệu cô với những đồng đội tương lai nên khẩn trương một lúc lâu, nhưng khi đến khách sạn mới biết hoá ra không phải, thực ra quản lí đội ZGDX sợ một cô gái bé nhỏ một mình đến Thượng Hải sẽ phải chịu ủy khuất, nên mới cố ý sắp xếp cho cô một không gian thoải mái để ăn ngon ngủ yên.

Còn về phần gặp mặt cùng với các thành viên khác, cứ để đến bao giờ Minh thần công bố rút lui vào trận chung kết rồi tính sau.

“Như thế thật tốt,” Đồng Dao gật đầu như giã tỏi, “Em cũng thấy gặp luôn bây giờ thì quá gấp gáp rồi.”

Chị gái tiếp đón cô nhìn thấy bộ dáng này của Đồng Dao cũng không nhịn cười được, “Chị còn tưởng em nóng lòng muốn gặp Thành ca trước, các thực tập sinh xưa nay đến đây đều như thế cả.”

“Em cũng rất mong muốn thấy họ.” Đồng Dao trưng ra bộ mặt ngay thẳng, “nhưng mà hôm nay em chưa gội đầu.”

“……”

“Cả ngày hôm qua cũng thế.”

“……”

Đồng Dao xấu hổ cười trừ, cũng may lúc này họ đã tới khách sạn, từ phía xa nhìn lại đã thấy một đám phóng viên ôm đồ tác nghiệp bày ra thiên la địa võng, náo nhiệt không kém các minh tinh màn bạc mỗi khi xuất hiện—

Chị gái ở phía trước lắc lắc đầu nói,”Không hiểu ai tung tin ra là sau mùa xuân năm nay Minh thần sẽ giải nghệ, đám truyền thông đánh hơi được liền điên cuồng theo dõi hòng tìm ra một tin tức chấn động…”

Đồng Dao:”Ô.”

Chị gái nhìn thấy vẻ mặt tiếc hận của Đồng Dao qua gương chiếu hậu đắc ý nói: “Nhưng mà cái lũ nhân loại ngu ngốc kia căn bản không biết tin tức lớn đang ngồi ở phía sau chiếc xe này.”

“Đừng đừng đừng.” Đồng Dao xua tay nói, “tin tức lớn hôm nay chưa gội đầu.”

Hai người vừa nói xong thì một chiếc xe màu đen có in hình China Telecom đi đến, bên cạnh là một chiếc xe bảo mẫu đưa đón. Chiếc xe màu đen kia dừng lại ở trước cửa khách sạn, đến khi Đồng Dao thấy xe của bọn họ đã dừng lại hẳn thì có một vài người mặc bộ đồ nhân viên bảo vệ đứng trước cửa xe, xua đuổi đám phóng viên, tạo thành một con đường. Ngay sau đó, một vài người trẻ tuổi từ trong xe bước ra–

Mấy người kia trông vẫn còn rất trẻ, người lớn tuổi nhất còn không vượt quá hai mươi lăm, người đầu tiên bước xuống là một tên béo, anh ta mặc quần áo phối hợp hai màu đỏ đen, mặc chiếc áo có hình “ZGDX” ở phía bên tay áo, mặc một chiếc quần thể thao rộng rãi màu đen. Anh ta bước xuống còn vô cùng thoải mái cười nói, đưa tay vẫy vẫy với đám truyền thông.

Sau đó, từ trên xe có thêm vài người nữa bước xuống, nhưng mà đến người cuối cùng, Đồng Dao chú ý thấy máy quay đều không hẹn mà chuyển sang ngắm vào mặt anh ta—

Nếu mà những người đi trước chỉ được gọi là “thiếu niên”, thì người này phải được gọi là “chàng trai trẻ”, anh ta dường như so với người khác còn cao hơn một cái đầu.

Tuy rằng cũng mặc đồng phục đỏ đen hai màu như những người khác, nhưng anh ta còn khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài… Vào lúc này, hai tay anh ta đặt trong túi áo, hai tai đeo tai nghe điện thoại, mũi cao thẳng, mắt một mí, môi mỏng, gương mặt trông qua không chút thay đổi có vẻ không được tốt cho lắm.

Nhưng anh ta thật là đẹp trai.

Khi anh ta đang đi thì người đồng đội phía trước quay lại nói chuyện, anh ta liền tháo tai nghe ra, hơi nghiêng đầu một chút tựa như đang lắng nghe vô cùng chăm chú…Lúc này không biết là người kia nói cái gì mà khoé miệng anh ta hơi cong cong— nhưng khi đặt vào cái gương mặt than kia thì thật sự không nhìn ra chút nào có thể gọi là “vui mừng”.

Đồng Dao:”……”

Đồng Dao đã từng xem qua weibo tuyên truyền về đội ngũ của người này, mọi người đều than thở “gương mặt đó có thể đi làm ngôi sao vậy mà lại cố tình muốn trở thành một tuyển thủ thể thao điện tử”. Mà nay, nhìn thấy người thật chỉ cảm thấy hình dáng bên ngoài so với ảnh chụp chỉ có hơn chứ không có kém—

Có phải tên kia khi đi sang Hàn Quốc thi đấu cũng đi đập mặt làm lại luôn rồi? Chẳng lẽ bây giờ những thành phần thiếu niên nghiện mạng đều mang một vẻ bề ngoài điên đảo chúng sinh như thế kia hay sao? Như Đồng Dao, ít nhất cô còn biết không gội đầu để phù hợp với hình tượng thiếu nữ nghiện mạng đây này–

“Oa, hãy nhìn Thành ca nở nụ cười “mà như không cười của Tư Mã “, hẳn là hôm nay huấn luyện thi đấu lại thua đội tuyển Hàn quốc.”

Từ bên người Đồng Dao truyền đến một tiếng thở dài, người chị gái tiếp đón Đồng Dao lắc đầu thở dài…Đồng Dao không nói chuyện bởi vì lúc này hai mắt của cô vẫn còn chăm chú dõi theo bóng lưng lười nhác đang dần đi xa của chàng trai phía cuối đội hình.

Đây chính là tuyển thủ chơi ở vị trí ADC “Chessman” của đội ZGDX mà Đồng Dao sắp ra nhập, chính là “Thành ca” mà người bạn tốt của Đồng Dao tuy rằng đã có chồng nhưng vẫn điên cuồng nhung nhớ.

“Chessman” tên thật là Lục Tư Thành, dịch sang tiếng Trung có nghĩa là “Quân cờ”, thế nhưng bản thân Lục Tư Thành lại là người có vị trí không hề vô danh tiểu tốt như là ID của anh ta, đặc biệt là kể từ khi anh ta bắt đầu làm tuyển thủ tới nay, vào mỗi giải thi đấu hàng năm những thao tác của anh ta đều được máy quay ghi lại, chiếm đến hơn nửa màn hình, vượt qua không biết là bao nhiêu hiểm cảnh sóng dữ, đưa đội ngũ đến thắng lợi—

Anh ta cũng là tuyển thủ hai năm liên tiếp chơi ở vị trí ADC trong đội tuyển Trung Quốc đi thi đấu quốc tế. Fan phải lên tới hàng ngàn hàng vạn, còn lương của anh ta so với “80 vạn đồng” của Đồng Dao thì lớn hơn không biết bao nhiêu lần, bộ dáng cao, gương mặt đẹp trai, nói ít, không tự cho mình là đúng, khả năng chỉ huy cùng đưa ra chiến lược đều là đứng đầu, chỉ riêng đối với đội ngũ thì anh ta cũng đã là một liều thuốc an thần tốt nhất…

Anh ta làm tuyển thủ nhiều năm như vậy, trong khi các tuyển thủ khác đều có scandal bay ngập trời trên các tờ báo thì chỉ riêng “Chessman” là vẫn giữ được lí lịch trong sạch, không ai không yêu, không ai không quý.

Tuy rằng tính tình của anh ta không được tốt cho lắm, thế nhưng đối với một người đẹp trai thì “tính tình có vấn đề” chính là một dạng “có cá tính”.

Lục Tư Thành chính là toàn bộ linh hồn của chiến đội ZGDX.

Thực ra thì nói đúng hơn, phạm vi ảnh hưởng của anh ta đã vượt qua khỏi đội ngũ ZGDX, lan ra toàn bộ nền thể thao điện tử Trung Quốc.

Trước kia Đồng Dao đã tưởng tượng ra đến một vạn tình huống nếu lần đầu tiên gặp được nhân vật phong vân này thì nên biểu hiện ra bộ dạng như thế nào. Còn bây giờ thì cô chỉ hi vọng mình sẽ thể hiện là một tuyển thủ thật tốt, tốt nhất là đừng khiến cho khuôn mặt anh tuấn nhăn mày vì cô dù chỉ là một cái, bởi cô thật sự không dám tưởng tượng ra một gương mặt suốt ngày ám khí quanh quẩn như thế này nếu như cô làm việc không tốt nữa thì sẽ mẹ nó khủng bố đến mức độ nào.

Đồng Dao:” Là ảo giác của em phải không? Em nhìn anh ấy có cảm giác hơi dữ.”

Chị gái tiếp đón:”….Phải sửa một chút, không phải là “nhìn””

Đồng Dao:”…”

Rất sợ hãi.

Mà vào đúng lúc này khi Đồng Dao đang thất thần thì những bạn bè tương lai của cô đã lần lượt kéo nhau vào khách sạn.

“Chúng ta cũng vào đi thôi.”

Chị gái tiếp đón bày tỏ về mặt thông cảm vỗ vỗ vai Đồng Dao, mang theo cô vào khách sạn, sau đó lại đi đăng ký ở quầy lễ tân, đưa chìa khóa phòng cho cô. Đồng Dao chạy vào trong phòng thả hành lý xuống, đi tìm quản lý chào hỏi. Sau đó chính là thời gian tự do của cô.

Quan sát căn phòng của mình một lượt, Đồng Dao phát hiện ra rằng số lượng nước khoáng miễn phí khách sạn cung cấp thật không đủ uống. Vì vậy Đồng Dao mang theo ví tiền chạy xuống tầng dưới mua nước. Trước khi đi vào khách sạn, cô đã chú ý tới ngay bên cạnh khách sạn có một cái siêu thị. May mắn là khi cô đến còn có một thùng nước. Đồng Dao vui vẻ ôm lấy thùng nước, nhưng tìm đi tìm lại vẫn không thấy chiếc xe đẩy….

Nhưng mà bây giờ cô lại muốn ăn kem cùng với hoa quả.

Dù sao thì lương một năm 80 vạn cũng không nên ủy khuất chính mình, Đồng Dao liền chạy đi lấy hoa quả và kem, còn thùng nước sẽ quay trở lại ôm sau….. Hạ quyết tâm xong, Đồng Dao liền quan sát xung quanh, sợ rằng có người nào đó sẽ mang theo sinh mệnh cuối cùng này của cô đi mất. Sau đó cô tìm tìm ra một giải pháp cực kì thông minh—

Cô nhón chân, đem thùng nước giấu vào chỗ tối cao nhất ở gian hàng phía trên cao.

Như thế thì sẽ không có người ở thấy.

Hài lòng vỗ vỗ tay, Đồng Dao đắc ý nhìn thùng nước đã bị che giấu ở trên kệ hàng, sau đó xoay người đi lấy đồ ăn.

Nhưng mà cô thực sự không ngờ rằng—

Khi cô vừa đi không bao lâu thì có một người thân hình cao lớn từ kệ hàng phía sau đi ra, một tay của người này bỏ vào trong túi áo, qua chiếc áo khoác có thể nhìn thấp thoáng thấy biểu tượng ZGDX nổi bật trên nền áo màu đỏ bên trong. Anh ta tiến đến chỗ kệ hàng có thùng nước bị giấu, một tay vẫn đút trong túi áo, tay kia cầm lấy thùng nước dễ dàng lấy xuống.

Xoay người, tính tiền, chạy lấy người.

Nhiệm vụ thành công.

Khi Lục Tư Thành vừa quẹt thẻ mở cửa phòng thì trong phòng có một cái đầu màu hồng đang chơi trò chơi nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên. Khi anh ta nhìn thấy thùng nước trong tay Lục Tư Thành thì hoan hô chạy tới.

“Lần sau tự đi.” Lục Tư Thành thả thùng nước xuống.

“Biết rồi biết rồi. Đội Trưởng Đại Nhân vạn vạn tuế!” Người thanh niên nhảy nhót xung quanh như con khỉ, xoay tới xoay lui. Sau đó lấy một chai nước vặn nắp uống.

Sau đó liền cảm giác được có người đang trầm mặc nhìn mình—

Anh ta có phần hơi sợ hãi, nhanh chóng nuốt mấy ngụm nước xuống, quay sang người bên cạnh vô cùng vô tội hỏi:”Có chuyện gì sao?”

“Đây là thùng nước cuối cùng của siêu thị.”

“Hả?”

“Anh tận mắt nhìn thấy một chú lùn để cái thùng nước giấu ở trên chỗ cao nhất- đó là nơi mà tất cả các chú lùn đều nghĩ rằng đó là nơi giấu đồ tốt nhất, nhưng đối với anh thì chỉ cần dùng cằm cũng có thể thấy được.”

“……”

Lục Tư Thành tạm dừng lại, buồn bã nói:” Thật là đần độn đến mức anh cũng xấu hổ thay!”

Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: khi tôi dùng phương thức vô cùng hưng phấn kể với cô ấy (Đồng Dao) chuyện này thì cô ấy bình tĩnh nói: chỉ có những chú lùn mới có thể GET được gương mặt lạnh lùng này.

Nói láo.

Rõ ràng là vô cùng dễ thương có phải không?

Tiểu Vũ

p/s: Lúc đăng lại truyện lên wordpress thì mình thấy Lục Tư Thành với Đồng Dao có vẻ giống chiều cao cặp này, đáng yêu vc ý =))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang