Khách Điếm Đại Long Môn

Lượt đọc: 1430 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »
Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch.

❊ ❊ ❊

Sau cơn mưa trời lại sáng. Mười ngày sau khi Long Hiểu Ất rời đi.

Chuồng ngựa nhà họ Long thiếu mất con ngựa Bôn Tiêu, không biết nó có quay trở lại nữa không. Trên bàn trong đại sảnh nhà họ Long có thêm một cuốn sách rách nát, không ai dám lật. Long Tiểu Bính ôm sổ sách kêu ca với Giả quản gia, chỉ những chỗ sai của Long đại tiểu thư. Tiểu Đinh đứng vừa ngăn Tiểu Bính xông vào phòng tiểu thư vừa giơ ngón tay ra hiệu cho hắn khẽ thôi.

- Tôi làm gì phải nói khẽ chứ? Nếu không phải trước khi đi, đương gia dặn dò tôi thì tôi cũng không muốn ở lại đây chỉ sổ sách cho tiểu thư đâu. Ai bảo cô ấy đuổi đương gia đi chứ? Cô ấy thật sự nghĩ rằng mình có khả năng sao? Bao nhiêu sổ sách thế này, cô ấy chẳng hề xem gì cả. Bao nhiêu chuyện thế kia, cô ấy cũng chẳng quản lý. Trốn trong phòng đọc tiểu thuyết vớ vẩn. Đương gia không có ở đây nên không ai trị nổi cô ấy rồi.

Tiểu Đinh khó xử nhìn Giả quản gia rồi nhìn vào phòng tiểu thư. Hai ngày rồi, tiểu thư không ra khỏi phòng, cứ ở lì trong đó, không khóa cửa, vẫn ăn uống như thường. Có điều tiểu thư cứ nằm bò trên giường đọc toàn bộ những cuốn tiểu thuyết đã mua trước kia.

Vì không cần lo lắng có người bỗng nhiên quay về kiểm tra nên tiểu thư đã lật hòm tiểu thuyết của mình ra. Những cuốn sách rải đầy trên giường, dưới đất. Cô sợ phòng bừa bãi nên thu dọn thì bị tiểu thư ngăn lại.

Cạch! - Tiếng cửa gỗ mở ra. Ba người đứng đứng trước cửa phòng.

Long Tiểu Hoa đầu tóc rối bù từ trong phòng thò đầu ra dụi mắt, khẽ nói:

- Tiểu Đinh, ta đói rồi. Ta muốn ăn.

Tiểu Bính nhìn bộ dạng ngủ từ sáng đến tối của nàng mà thở dài hậm hực nói:

- Cô làm gì có chút khí chất của người làm chủ chứ. Ngoài việc ngủ thì chỉ biết xem tiểu thuyết, cô chẳng có chút tài cán gì. Khi đuổi đương gia đi, chẳng phải cô nói sẽ học sổ sách và buôn bán sao? Ngoài nói khoác ra thì cô còn biết làm gì nữa? Cô dựa vào cái gì mà đuổi đương gia đi chứ?

Nàng bị quát mới rụt cổ, như người vừa tỉnh giấc mơ, nàng cào lại tóc, cúi xuống.

- Đúng là đương gia không nhìn nhầm cô. Ngoài tham ăn, lười biếng, gây họa, cô còn biết làm gì nữa. Lại còn lớn tiếng nói sẽ tự chăm sóc bản thân. Cô có thể tự chăm sóc bản thân ở điểm nào. Trà đưa tận tay, cơm bưng tận miệng, rời xa đương gia, cô chẳng là gì cả.

- Tiểu Bính, tiểu thư vẫn còn đau lòng mà… - Giả quản gia giơ tay bịt miệng Tiểu Bính lại nhưng bị Tiểu Bính gạt ra.

- Mọi người tiếp tục theo ý cô ấy đi. Người bất tài như cô ấy, chẳng trách đương gia lại không muốn cô ấy nữa. Tôi cũng không muốn làm sổ sách thay chủ như vậy nữa.

Tiểu Bính vứt phịch chồng sổ sách xuống đất, xoay người bỏ đi.

Nàng không nói, chỉ ngồi xuống ôm chồng sổ sách lên, xoay người đi vào phòng, đóng cửa lại. Sau đó, tiếng nức nở khẽ vọng ra từ trong phòng.

Giả quản gia thở dài, quay lại hỏi Tiểu Đinh:

- Vậy hôm nay, Bạch thiếu gia cũng đến sao?

- Hôm nay vẫn chưa đến. Hai ngày trước đều đến ạ.

- Đinh nha đầu, cô nói cho ta nghe, có phải ta đã già rồi, không hiểu chuyện của nam nữ nữa không? Bạch thiếu gia đối với tiểu thư nhà chúng ta là thế nào? Thật không ngờ đương gia lại có thân phận cao quý như vậy? Lần này, tiểu thư không bằng người ta rồi. Tiểu thư nên sớm quên đi mà thay đổi mục tiêu thôi.

- Giả quản gia, ông đừng hỏi tôi. Tâm tư của đương gia đúng là khó đoán, nhưng Bạch thiếu gia thì Tiểu Đinh cũng không hiểu. Từ sau khi đương gia đi, ngày nào Bạch thiếu gia cũng đến phủ của chúng ta nhưng chỉ bảo tôi rót trà, ngồi ở đại sảnh, không bảo tôi đi gọi tiểu thư, cũng không bảo tôi đi báo với tiểu thư là thiếu gia đến, chỉ ngồi uống hết ấm trà rồi đi. Trà của phủ chúng ta ngon đến vậy sao?

- Đương gia là người sành trà. Trà của phủ chúng ta là loại thượng hạng nên đương nhiên là rất ngon rồi.

- … Giả quản gia, khoảng cách thế hệ của chúng ta khá xa.

- Vậy phải làm thế nào đây? Đương gia luôn đem Tiểu Bính theo học quản lý sổ sách nhưng hắn lại giận tiểu thư, buông tay mặc kệ rồi. - Giả quản gia thở dài. Lần này tuy không khó khăn bằng mấy năm trước, khi phu nhân ra đi nhưng một gia sản lớn không có người quản lý, lại thêm một tiểu thư không hiểu biết. Ông đã hiểu được gánh nặng mà đương gia phải gánh vác năm đó.

- Được rồi. Cứ giao cho Bạch mỗ đi.

Tiếng Bạch Phong Ninh bỗng vang lên từ phía sau hai người một già một trẻ. Hắn từ đại sảnh bước đến, vẫn bộ đồ trắng, vẫn mỉm cười, không nói gì nhiều, chỉ giơ tay lên ra hiệu cho họ. Hắn đưa tay đẩy cánh cửa phòng nàng bước vào.

Bóng trắng lướt qua, không gian yên tĩnh quay trở lại.

Bạch Phong Ninh đang định đóng cửa thì thấy Giả quản gia nhìn Tiểu Đinh nháy mắt, ý bảo cô ấy đi theo hắn vào ngăn cản cô nam quả nữ một mình.

Bạch Phong Ninh cười:

- Giả quản gia đừng lo. Bạch mỗ chỉ đến tìm Long Nhi tâm sự thôi. Bây giờ, cô ấy như thế, Bạch mỗ không ra tay nổi đâu. Xin phép. - Hắn làm động tác tiễn khách rồi đóng cửa lại.

Hắn tắt nụ cười, nhìn căn phòng bừa bộn toàn sách. Dường như không có chỗ nào cho hắn đặt chân. Hắn cúi xuống nhặt mấy cuốn sách, tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống. Hắn bắt chéo chân mình nhìn những cuốn sách mà nàng cất giấu trước đây, nói:

- Mười năm trước, Thánh thượng đã giáng tội làm thâm hụt quốc khố cho Thập cửu điện hạ, bị tước ngôi vị. Bây giờ người đã bỏ qua chuyện cũ, triệu điện hạ về triều. - Bóng người trên giường động đậy và bắt đầu run run.

- Muốn biết điều này có nghĩa là gì không?

- …

- Huynh ấy sẽ không quay về nữa. Muội cứ ngập trong căn phòng tiểu thuyết cũng tốt, mòn mỏi cũng tốt, không quản lý sổ sách cũng tốt, bị người ta ức hiếp cũng tốt. Huynh ấy sẽ không quay về nữa.

- …

- Huynh ấy có việc phải làm. Không có thời gian lo cho muội đâu.

- … Huynh cố ý sao? - Tiếng nói cáo buộc truyền đến tai Bạch Phong Ninh. Mỗi từ truyền đến tai hắn đều trở nên cứng rắn và căng thẳng.

- Huynh đã trù tính…

Hắn muốn lập tức thừa nhận nhưng rồi lại nuốt câu nói lại. Hắn không muốn thừa nhận từ đầu đến cuối đều là do hắn trù tính, cũng không muốn nghe giọng nói cứng rắn và có phần căng thẳng kia nữa.

- Huynh làm gì mà phải thăm dò tôi… - Tiếng nói uất nghẹn. Nàng không phải là kẻ ngốc. Nàng biết tại sao hắn lại thăm dò, hắn cố ý nhắc nhở nàng về khế ước bán thân của Long Hiểu Ất, chỉ đợi nàng vào lúc quan trọng nhất lấy ra. Hắn mượn cớ là học làm sổ sách, dùng bàn tính để khích nàng đi làm công, hy vọng nàng có thể tiến bộ, không cần bám chân Long Hiểu Ất nữa… Không đâu. Nàng vẫn là kẻ ngốc, ngốc đến mức bây giờ mới phát hiện ra mình bị người khác đùa cợt, ngốc đến mức tin vào lời nói vớ vẩn của Bạch mã hoàng tử, ngốc đến mức đuổi người duy nhất mình có thể dựa dẫm đi, đến cả lời hối hận cũng không dám nói.

- Vì Long Hiểu Ất là vị quân vương có thể mở ra thời kỳ hưng thịnh cho đất nước, vì trung thần không thờ hai chủ, vì… nếu chỉ ở lại đây, ở bên muội cả đời thì huynh ấy sẽ hối hận.

Câu cuối cùng khiến người ta đau lòng. Nó khiến cho Long Tiểu Hoa bị châm chọc nhảy khỏi giường, giơ tay muốn đánh kẻ kiêu ngạo kia. Nói cái gì mà Long Hiểu Ất ở lại bên nàng thì sẽ phải hối hận. Tại sao mọi người đều cảm thấy nàng là vật cản trở hắn chứ? Cho kẻ này một cái tát, để hắn im miệng, chắc chắn nàng sẽ bớt phẫn nộ, chắc chắn nàng sẽ thấy vui, chắc chắn những ấm ức sẽ tiêu tan.

Bạch Phong Ninh nhìn nàng hung hãn lao về phía mình, tóc rối tung, váy áo xộc xệch, liền kéo chăn dưới chân lôi đi khiến nàng đứng không vững, ngã ngửa ra. Hắn vội giơ tay kéo nàng để nàng khỏi đập đầu xuống nền nhà. Nàng không thèm nhận ý tốt của hắn, gạt tay hắn ra nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng hắn lại hài hước nhìn nàng.

- Muội muốn đánh ta sao? - Đôi môi mỏng của hắn nhẹ nhàng khép mở đem theo tiếng thở dài khó hiểu.

- Nhìn là biết mà. Tôi muốn tát huynh.

- Bên trái hay bên phải?

- Gì cơ?

- Ta hỏi muội muốn tát má trái hay má phải của ta?

- …

- Hay là ta để muội tát rồi lại tát tiếp nhé?

- …

- Ta để muội tát, sao muội còn khóc? Khóc mười ngày rồi vẫn chưa đủ sao?

Nàng cũng biết là mình rất vô lý. Là nàng ngốc nên mới mắc lừa, nên “cha” nàng mới nói với nàng rằng, ai cũng được, trừ Bạch Phong Ninh không được vì nàng sẽ bị hắn lừa, hắn ức hiếp. Sao có thể có người cần nàng chứ? Không phải hắn đã coi thường nàng mà là nàng đã nghĩ quá cao. Nàng thu móng vuốt lại, chần chừ, ôm lấy đầu gối, òa lên khóc, khóc đến kinh thiên động địa.

Nàng đã kìm nén ấm ức suốt mấy ngày liền. Long Hiểu Ất đi rồi. Nàng hoàn toàn không biết nên làm thế nào? Không phải là nàng không muốn cố gắng. Nàng có lén đến phòng hắn đem sổ sách về xem nhưng vừa bước vào cửa thì nàng lại bật khóc, cầm sổ sách lên, nàng khóc càng dữ hơn. Toàn là chữ của hắn. Điều tồi tệ nhất là nàng hoàn toàn không hiểu. Nàng mụ hết cả đầu. Nàng rất muốn trốn đi không cần lo, không cần chịu trách nhiệm gì.

Nàng rải tiểu thuyết khắp phòng. Không ai quản lý nàng. Cuộc sống của nàng đảo lộn ngày đêm, không ai chú ý đến nàng. Nàng muốn ăn khi nào, ăn gì, không ai kìm hãm. Nàng không đi làm cũng không có ai trừ tiền công. Hóa ra, đây chính là cuộc sống tự do mà nàng muốn sau khi hắn rời đi. Nàng muốn nếm lại mùi vị, bỗng thấy nhớ người phạt nàng cầm cành hạnh đỏ đứng bên tường, người ép nàng hầu trà, bắt nàng ngồi trên ghế con để gắp thức ăn cho nàng, dạy nàng không được kén chọn thức ăn.

- Muội khóc ồn quá. Ta biết có thứ có thể làm muội thôi khóc. Ta vốn không muốn lấy cho muội xem. Nhưng xem ra không đưa cho muội không được.

Đôi mắt đỏ au của nàng ngước lên, nàng chỉ nhìn thấy cuốn sách nát có phần quen thuộc trên tay Bạch Phong Ninh. Đó là dấu vết nàng đã xé. Nàng run rẩy đón lấy cuốn sách, nhìn tên sách mơ hồ, nàng bỗng bật khóc. Nàng mím chặt môi, phát ra những tiếng nức nở.

Cha, người ta muốn.

Hóa ra nàng đã tự tay xé thứ mà nàng luôn muốn có nhất. Hóa ra nàng đã nằm trong phòng đau khổ, hối hận, hối hận vì nàng nói những điều mà lòng nàng không muốn, hối hận vì nàng cố ý vờ tự lập, hối hận vì nàng đã tự tay xé thứ mình muốn nhất, hối hận vì nàng đã cho rằng mình được dung túng, nên từ chối trưởng thành, hiểu chuyện.

- “Cha tôi” đi rồi, còn cần làm gì? - Nàng cười đau khổ lật trang sách. Một tờ giấy rơi xuống, nàng nhặt nó lên…

Khế ước bán thân…

Khế ước bán thân của Long Hiểu Ất.

Nàng cứ nghĩ hắn muốn có khế ước bán thân này nhất. Hắn đã đi mà không đem theo nó.

Nàng bỗng thấy mơ hồ, cố nhìn trên mảnh giấy đó viết gì, nhưng chỉ thấy nước mắt rơi trên đó. Nhưng không phải không thể nhận ra đó là khế ước bán thân, chỉ có điều hắn không cần. Điều này khiến nàng bỗng cảm thấy an tâm. Có lẽ hắn thật sự sẽ không quay lại. Nhưng ít nhất không phải nàng không có gì, nàng có một tờ khế ước bán thân của hoàng đế tương lai, không phải nàng cũng rất mạnh sao?

- Khế ước bán thân của hoàng đế, có phải là rất giá trị không? - Nàng ngẩng đầu lên đờ đẫn hỏi Bạch Phong Ninh.

- Có lẽ phải xem huynh ấy có thể nhận không đã. - Bạch Phong Ninh mỉm cười, nhưng không nói gì nhiều. Hắn giơ tay sờ trán nàng xem nàng đã nghĩ thông được điều gì. Lần này thì hay rồi. Cái miệng xui xẻo của mẹ hắn đã linh nghiệm. Giữ mình như ngọc cũng mặc kệ, nhưng hắn sẽ khó ăn nói với liệt tổ liệt tông đây.

Người con gái như hoa đã có chủ, thật là chướng mắt mà!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tinh dã anh