Khách Điếm Đại Long Môn

Lượt đọc: 1320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »
Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công.

❊ ❊ ❊

Trên thực tế, phạm vi đọc của Long Tiểu Hoa tương đối rộng. Ngoài những loại sách về tình yêu nam nữ mà Long đại đương gia cấm, nàng còn đọc cả những loại sách về võ lâm, ân oán trong giang hồ nhưng những ân oán đó không thể không có bang phái, có đàn ông, phải có tình cảm nam nữ thắm thiết thì nàng mới có hứng. Như thế mới càng hay! A ha ha!

Chính vì vậy mà nàng cũng có chút hiểu biết và tương đối sùng bái những tuyệt học võ công. Nhưng nàng không thể ngờ rằng, đời mình cũng có cơ hội bay qua chính bức tường nhà mình, nếm thử cảm giác chim nhỏ vỗ cánh.

Nhưng…

- Bạch đại hiệp, ý đại hiệp là muốn vứt tôi qua tường sao?

Đứng bên bờ tường nhà mình, nàng chống nạnh nhìn Bạch đại hiệp áo đen đứng im trước mặt mình. Hắn không thấy là tường nhà nàng cao hơn những nhà bình thường khác sao? Tất cả là do chủ ý của bà mẹ kế biến thái đó. Sau khi phạt nàng lần đầu, hắn đã sai người xây tường cao lên.

- Long tiểu thư, ý tại hạ là dùng nội lực đẩy tiểu thư qua tường. Tại hạ tuyệt đối không thể nhân cơ hội mà hủy hoại sự trong trắng của tiểu thư được.

- Sự trong trắng của tôi đã sớm bị hủy hoại rồi. Cứ tự nhiên đi. Mau ôm tôi bay qua tường đi. - Người này có đầu làm bằng gỗ sao? Còn dùng nội lực đẩy nàng qua tường nữa chứ? Thế thì khác gì ném nàng qua tường đâu? Có võ công thì hay ho lắm chắc? Hứ!

- Long tiểu thư, nam nữ thụ thụ bất thân. Tại hạ…

- Tôi không coi đại hiệp là nam và đại hiệp cũng đừng coi tôi là nữ nhi là được rồi. Nhanh lên nào. - Nàng giơ tay bám vào người người ta. Để vượt tường, nàng bất chấp người đó là nam hay nữ.

- …

Bạch Vô Ưu nhẹ nhàng nghiêng mình nâng nàng lên không trung, tay phải thúc chưởng lực vào lưng nàng. Nàng bị nâng lên bất ngờ nên vô cùng kinh hãi. Bỗng nhiên cảm thấy có luồng khí nóng ập vào sau lưng mình, tiếp đó, người bị bốc lên cao mấy tấc. Một làn gió mạnh thổi qua khiến nàng mất thăng bằng, khi bình tĩnh lại đã phát hiện ra mình đang bay trong không trung. Chiếc váy voan mỏng phấp phới trong gió, như thể tiên nữ rắc hoa giáng trần.

Nàng vẽ lên bầu trời đêm một đường uốn lượn thật hoàn mỹ. Bay qua bức tường cao nhà họ Long, sau khi bay lên điểm cao nhất, nàng bắt đầu hạ xuống. Tốc độ quá nhanh khiến nàng chỉ có thể bịt mắt kêu oa oa ầm ĩ:

- Oa!!! Mẹ ơi, đại hiệp ném tôi thật sao? Cứu với. Tôi không muốn bay trở về đâu. - Đồ rơi xuống đất thì không lấy gì làm vui cả.

Câu nói vớ vẩn của Long Tiểu Hoa rõ ràng không thể đi ngược lại với lý luận vĩ đại về lực hấp dẫn của trái đất. Nàng vẫn hạ cánh và “hưởng thụ” hậu quả của việc vượt tường.

“Pặp” một tiếng, nàng tiếp đất.

Ồ! Sao nàng không bị đau chút nào vậy? Nàng đã chuẩn bị tâm lý phải nằm sấp để ngủ trong mấy ngày rồi mà.

- Ta biết Vô Ưu chắc chắn sẽ đẩy cô bay lên mà. Nhìn xem, ta đỡ được cô rồi.

Tiếng cười của Bạch Phong Ninh vang lên bên tai nàng. Nàng vẫn bịt mắt nhưng hé khe ngón tay ra. Qua khe nhỏ đó, nàng nhìn thấy chiếc áo trắng như tuyết đang bay trong gió đêm, ngẩng đầu lên là đôi mắt sâu đang nở nụ cười.

Cú tiếp đất hoàn hảo. Cô gái đáng thương đã rơi vào lòng bạch mã hoàng tử. Ông trời ơi, thật đúng là ông đã không đối xử tệ bạc với Long Tiểu Hoa nàng.

- Buông tay xuống đi. Cô còn bịt mắt làm gì thế? Mấy ngày không gặp, lẽ nào cô không muốn thấy ta sao? - Không lẽ có người quên sạch họ đã thân mật đến một mức độ nào đó rồi sao?

Nàng nuốt nước bọt, tiếp tục nhìn qua kẽ tay. Bạch Phong Ninh có chút thân thuộc mà lại có chút xa lạ. Lòng thiếu nữ tràn ngập cảm xác.

- Còn che mặt sao? Hay là cô dã làm chuyện gì có lỗi với ta nên không còn mặt mũi nào nhìn ta? - Hắn hoàn toàn không hề có khái niệm nam nữ thụ thụ bất thân, nâng “vật thể” trong lòng mình lên cao một chút, cúi xuống, mắt nhìn mắt, mũi kề mũi.

- Tôi… Tôi không có. - Tuy sự trong trắng của nàng không còn nữa nhưng trái tim chân thành của nàng vẫn đang đập loạn trong lồng ngực, đầy sức sống. Đó là trái tim không vướng bụi trần, vô cùng hoàn mỹ. Lẽ nào nó không đáng giá bằng thể xác sao?

- Không có? Vậy tại sao Long Hiểu Ất lại gửi thiệp mời cho ta nói rằng hôm nay phu nhân của hắn sẽ giới thiệu bạn thân của cô ấy cho ta? - Thật đúng là một tấm thiệp khiến hắn phải đau lòng.

- … - Mẹ kế giỏi lắm! Hắn dám mượn danh nghĩa của nàng để chia cắt mối quan hệ của nàng và Bạch mã hoàng tử. Phì phì phì! Thật là thâm độc, nham hiểm!

- Mấy ngày không gặp, bây giờ cô còn lấy tay che mặt, xem ra sự thật hoàn toàn không nằm ngoài những gì ta đã nghĩ. - Câu nói ai oán kèm theo nụ cười của Bạch Phong Ninh.

- … Ờ… Ờ… Huynh có thể quay mặt đi trước được không? - Làm sao đây? Theo kịch bản, câu này thật sự rất lãng mạn nhưng nàng hoàn toàn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày thật sự có người nói với nàng câu này. Nàng sẽ tiếp nhận nó thế nào đây?

- Không. - Khi giận thì Bạch Phong Ninh vẫn giữ nguyên nụ cười. Hắn vuốt mấy lọn tóc của nàng xõa trên vai, nhìn thẳng vào mắt nàng: - Nếu trong lòng cô thật sự không có ta thì chắc là chỉ đến thế thôi.

- Quay đi một chút thôi. - Ông trời ơi, hắn thực sự chưa được chỉ bảo gì sao? Tại sao có thể nói những câu động lòng như vậy chứ? Nó khiến lòng nàng nở hoa thật rồi nhưng: - Váy của tôi bị rách rồi. Tóc thì xõa ra. Khi vừa rơi xuống, nước mắt nước mũi cũng chảy ra. Bộ dạng này xấu lắm! Làm sao tôi có mặt mũi nào nhìn huynh chứ?

- … Cô nghĩ đâu ra cái lý do đáng yêu như vậy chứ? Cô mê hoặc ta mất rồi. - Hắn mỉm cười nhìn nàng và không giữ tư thế lãng mạn đó nữa, đặt nàng xuống đất. Sao lại có một cái lý do đáng yêu đến thế cơ chứ?

Chân vừa tiếp đất, nàng lập tức kéo váy ngồi xuống bên mép tường, quay lưng lại với hắn. Túm lớp váy voan ngoài cùng lên, áp vào mặt lau lấy lau để, sau đó hí hoáy chỉnh sửa mái tóc rối bù. Ra ngoài mà lại mất hình tượng như vậy sao? Nàng thật xấu hổ về chính mình.

Nàng đang sửa tóc thì bị Bạch Phong Ninh kéo lại, giọng hắn dịu dàng như nước chảy:

- Không cần chỉnh trang nữa. Thế này trông cô rất đẹp.

- Thế này mà đẹp sao? - Nàng tự nhủ. Chàng châm biếm kiểu gì vậy?

- Rất đẹp! Ta nhìn quen rồi. Sao vậy? Lẽ nào cô nghĩ ta thích cô nương biết cầm kỳ thi họa như Nội Hàm sao? - Những cô nương kiểu đó sẽ không chơi trò hạnh đỏ vượt tường với hắn đâu.

- … - Ồ! Thật dễ chịu! Lâu lắm rồi nàng không nghe thấy những câu nói thật lòng có lý, có tư tưởng và ý nghĩa như vậy. Không biết cầm kỳ thi họa thì sao? Long Tiểu Hoa nàng vẫn có người ngưỡng mộ. Đâu cần phải có những thứ đó. Ít nhất nàng và bạch mã hoàng tử của mình đã tìm được tiếng nói chung. So với bà mẹ kế đáng sợ của nàng thì bạch mã hoàng tử này đúng là người trời hạ phàm. Ồ! Thật tự nhiên kéo tay nàng. Chàng sánh bước bên nàng thật tao nhã lịch thiệp.

Hả? Họ đi đâu vậy? Dù nói thế nào thì họ cũng chỉ gặp nhau hai ba lần thôi mà. Tuy nàng không hề sợ cùng chàng ríu rít hàn huyên vui mừng như cá gặp nước hay dũng cảm làm cành hạnh đỏ vượt tường, nhưng chàng cũng có thể bán đứng nàng lắm chứ.

- Chúng ta đi đâu vậy?

- Đưa cô đi ăn thứ gì đó.

- Ồ! Ăn ư? - Mắt nàng sáng lên. Hỏng rồi. Có phải là nhược điểm của nàng quá dễ dàng bị lộ trước mặt chàng không? Tại sao chàng biết chỉ cần dùng đồ ăn là có thể dễ dàng đập trúng trái tim yếu mềm của nàng?

- Chắc lâu lắm rồi cô không ăn chè trôi nước nhỉ?

- Hả? Huynh huynh huynh, sao huynh biết?

- Lâu lắm rồi cũng không ăn kẹo hồ lô đúng không?

- Hả?

- Còn cả trà mơ nữa?

- Phải…

Hắn quay đầu lại nhìn nàng mỉm cười thật dịu dàng:

- Tối nay ta sẽ đưa cô đi ăn từ đầu phố đến cuối phố nhé.

- …

Ông trời ơi, đúng là ông trời đã ban cho nàng một người đàn ông hiếm có. Sao chàng lại biết nàng bị bà mẹ kế quái ác kìm kẹp suốt bao nhiêu năm nay, đã lâu lắm rồi không được ăn những viên bánh trôi xinh xắn chỉ vì bà mẹ kế độc ác đó không thích những thứ hình tròn. Tất cả những món ăn có hình tròn đều bị loại hết. Chiếc bàn ăn hình tròn cũng lâu lắm không được dùng. Thế là nàng phải xa rời những món ăn đó. Chè trôi nước, kẹo hồ lô! Ôi! Lại còn những quả mơ chua trong chén trà nữa chứ? Ôi… Chỉ cần nhắc đến chúng là nàng đã thèm chết đi được. Nhưng vì bao nhiêu năm bị giày vò nên nàng đã quên mất mùi vị của chúng thế nào rồi. Nước miếng của nàng nhanh chóng ứa ra. Cuối cùng, chàng cũng biết mình đã bị bà mẹ kế hành hạ đến thế nào.

- Trứng muối!

- Hả? - Hắn nhìn nàng đang ứa nước miếng mà không hiểu gì.

- Tôi nói là tôi muốn ăn trứng muối.

- Được. - Hắn mỉm cười đáp.

- Hạnh đào.

- Được.

- Dưa hấu.

- Đến cả dưa hấu Long Hiểu Ất cũng không cho cô ăn ư? - Thế này thì đau khổ thật! Hắn bị mắc chứng sợ vật thể hình tròn nghiêm trọng rồi.

- Có thì có nhưng đều bị bổ thành từng miếng ở bên ngoài phủ, cắt thành những miếng nhỏ hình vuông, ăn chẳng ngon chút nào.

- Vậy cô thích ăn thế nào?

- Tất nhiên là bổ đôi quả dưa ra rồi lấy thìa xúc rồi. - Nàng cũng đã đề nghị Long Hiểu Ất ăn theo cách đó nhưng hắn chỉ khịt mũi lạnh lùng, nói cách ăn của nàng là thiếu lễ giáo. Hắn còn phạt nàng đội vỏ quả dưa hấu làm mũ, đứng ở bên tường chịu phạt.

- Tóm lại, tối nay chúng ta sẽ ăn tất cả những thứ hình tròn nhé.

- Muôn năm! - Đây là sự giải phóng. Giải phóng cả thân thể lẫn đầu óc: - Ơ! Bạch đại hiệp mặc áo đen đâu rồi? Chúng ta không đưa người ta đi ăn cùng sao?

- Cô đúng là tham lam, lại còn muốn đưa cả nam nhân khác đi ăn cùng chúng ta sao? - Tham lam thật đấy!

- Không… Chỉ là tôi nghĩ, người đó đã giúp tôi ra ngoài thì tôi cũng không thể qua cầu rút ván được.

- Cô yên tâm. Người đó không muốn đi đâu. Nếu hắn muốn thì còn lấy được cả viên ngọc trên vương miện của hoàng đế cơ. Có điều mang thanh kiếm đó đi hơi bất tiện nên ta bảo hắn về trước rồi.

- Thanh kiếm ư? Là báu vật gia truyền đó sao?

- Nếu ai đó biết, ta mang vật sát thân đó cùng cô đi dạo phố thì sẽ chết khiếp mất.

- Hả? Ai đó ư? Ai cơ?

- Đi nhanh lên một chút. Ta phải cho cô kịp ăn no. - Hắn không trả lời câu hỏi của nàng mà đi nhanh hơn. Hắn mua hết những món ngon cho nàng nhưng lại chỉ có thể nói thế thôi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tinh dã anh