Khách Điếm Đại Long Môn

Lượt đọc: 1341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »
Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ).

❊ ❊ ❊

Haizzz haizzz haizzz! Có phải sự việc phát triển hơi chệch khỏi quỹ đạo bình thường không? Tối qua hắn chẳng thèm nhìn nàng thêm một chút, hôm nay lại liền một mạch dẫn về sáu cô gái “thân thế đáng thương”, còn đứng trước mặt nàng diễu võ dương oai. Lẽ nào hắn chẳng qua chỉ là một người cưỡi ngựa trắng. Chẳng lẽ tìm bạch mã hoàng tử khó thế sao? Hắn lại còn rủ nàng... vụng trộm với hắn nữa chứ? Đáng ghét! Điều đó càng hấp dẫn hơn.

- Cô có muốn không? Hả? - Hắn ghé sát tai nàng hơn.

- Tôi...

- Có muốn không? Hả? - Đôi mắt xám của hắn hơi khép hờ, kề sát môi nàng hơn nữa, nhìn như thể sắp chạm vào đôi môi của nàng.

Đợi... đợi một chút. Nếu như miệng nàng bị bịt lại, mũi cũng bị nút thì sao? Nàng sẽ thở bằng gì? Nàng sẽ về chầu trời mất.

- Xì! - Hơi thở của Long Tiểu Hoa làm máu trong mũi dồn xuống cổ họng. Bà mẹ kế chết tiệt! Đến cả việc hôm nay Bạch mã hoàng tử sẽ đến mà hắn cũng đoán trước được sao? Hắn làm cho nàng chảy máu cam, không hít thở được! Như thế nàng không thể gần gũi Bạch mã hoàng tử được rồi. Hu hu!

Bạch Phong Ninh lùi lại, kịp thời phản ứng. Nụ cười rộng lượng, chỉ vào mũi nàng:

- Xem ra hôm nay cô không tiện rồi. Nhưng không sao. Chúng ta...

Hắn ngừng lại, đứng thẳng người, lùi xa nàng, giọng vẫn bủa vây lấy nàng:

- Ngày tháng còn dài.

- Bạch thiếu chủ xem thông báo viết thế này được chứ? Thiếu chủ! - Ông chưởng quỹ hồ hởi từ nhà kho đi ra, tay cầm tờ thông báo vừa viết xong.

Bạch Phong Ninh lập tức xoay người, lại tỏ vẻ chẳng thèm để ý đến nàng. Hắn liếc nhìn chưởng quỹ 420 mở tờ thông báo ra, chỉ lạnh lùng đáp:

- Ông cứ quyết định là được rồi.

- Nhưng không phải Bạch thiếu chủ...

- Tiền tẩu phu nhân! - Hắn quay người gọi Long Tiểu Hoa vẫn đang trong trạng thái đờ đẫn. Hắn giữ khoảng cách vừa đủ để chưởng quỹ không thể nhìn thấy nụ cười của hắn dành cho nàng: - Mong cô suy nghĩ về lời đề nghị vừa rồi của Bạch mỗ.

-...

- Tại hạ sẽ đợi câu trả lời của cô.

Hắn nói rồi, vén áo choàng bước ra ngoài bỏ lại chưởng quỹ cầm tờ thông báo vò đầu đứng nguyên tại chỗ.

- 1227, Bạch thiếu chủ nói gì với cô vậy?

- Hắn... ờ, hắn hỏi con ngựa trắng của hắn ngủ ở Long phủ tối qua có đạp chăn ra không?

-... Không biết nói dối thì đừng nói. Nói ra thật là mất mặt.

-...

Nàng không có thời gian để lo chuyện mất mặt hay không. Nàng muốn xem xem bạch mã hoàng tử của nàng đã viết lời yêu thương gì trong mảnh giấy đó. Nàng lén ngồi xuống, nấp sau quầy, vừa thở dồn dập, vừa giở mảnh giấy vẫn còn đượm hương thơm:

“Long Nhi...”

Ồ, mới mở đầu mà đã hợp với nàng rồi. Nghe nhé: “Long Nhi”, “Long Nhi”, “Long Nhi”... Không phải là gọi cả họ lẫn tên: “Long Tiểu Hoa”, cũng không phải gọi một tiếng khó nghe như gọi cún con: “Tiểu Hoa”, mà là...

“Long Nhi...”

Ồ, không được. Nàng đang ngây ngất...

Tiếp theo nào...

“Tối qua vừa gặp, lòng đã thấy lo. Ta biết cô thân ở Long phủ, khổ sở vì Long huynh, không được tự do. Hẹn cô giờ Ngọ ba khắc ngày mai, gặp nhau bên bờ sông ngoài thành.

Tái bút... Một cành hạnh đỏ.”

Hả? Hạnh đỏ ư? Sao lại chui ra một cành hạnh đỏ chứ? Nó đã khiến nàng bị ảnh hưởng tâm lý hết sức nặng nề. Nàng nghĩ cuối cùng người đó đã phát hiện ra cuộc sống đau khổ của nàng. Nàng biết chàng tuyệt đối sẽ không vờ như không thấy. Hóa ra, chàng cố ý che giấu trước mặt Mẹ kế, đợi ngày giúp nàng tháo cũi sổ lồng. Dù là hạnh đỏ thì nàng cũng mặc kệ. Thật là hạnh phúc!

Nàng áp má mình vào mảnh giấy trắng đó mà không hề cảm thấy bóng đen phía sau đang bao trùm lấy nàng.

- Xem ra, bệnh cũ của cô lại tái phát rồi!

Haizzz! Sao lại có tiếng của Long Hiểu Ất vậy? Tuyệt đối không có chuyện ngày nhớ đêm mơ đến hắn. Bây giờ mới là sẩm tối, còn chưa tới lúc mơ ngủ, hơn nữa, nàng vừa véo mình vài cái để chứng minh là mình không nằm mơ giữa ban ngày rồi. Ồ... Không phải là nằm mơ, mà nàng lại nghe thấy tiếng Long Hiểu Ất sao? Đừng, đừng mà...

Nàng vội quay đầu lại thì chỉ thấy một cái bóng cao mặc áo choàng đen, khoanh tay trước ngực, nở nụ cười lạnh lùng phía sau mình. Nàng còn chưa kịp mở to đôi mắt ra nhìn thì đã vô thức nhét ngay mảnh giấy trên tay vào miệng để hủy chứng cứ.

- Giờ Ngọ ba khắc ở bờ sông ngoài thành ư? Hừm! - Có mấy chữ đó mà cô cũng phải ngồi xổm trên nền nhà nghiên cứu. Cô quả là ngốc nghếch!

Nhai giấy được nửa chừng thì nàng nghe thấy kẻ địch cho biết đã biết toàn bộ tin tức về lá thư bí mật của mình. Nàng khóc dở mếu dở không biết nên nuốt tiếp mảnh giấy đó hay là nhổ ra nữa.

Hắn lặng, nhếch môi nhìn nàng, điệu bộ bình thản đến nỗi khiến nàng cảm thấy như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn đón lấy chén trà chưởng quỹ 420 cung kính đưa, mở nắp nhấp một ngụm rồi hỏi ông ta:

- Hôm nay ai đến đây vậy?

Chưởng quỹ 420 cúi đầu, nhíu mày nhìn ánh mắt dò xét khách điếm của đương gia. Hu hu! Làm sao để đương gia trách tội lên 1227 đây?

- Thưa đương gia, bây giờ 3ạch công tử đã bao trọn khách điếm này. Người hôm nay đến cũng chỉ có Bạch công tử...

Người có thể để tái bút là “Một cành hạnh đỏ” thì cũng chỉ có Bạch Phong Ninh thôi. Hắn hứ một tiếng lạnh lùng, đặt mạnh chén trà lên mặt quầy khiến nó phát ra tiếng “cạch” giòn tan. Thấy người ở dưới chân mình vẫn đang do dự không biết nên nuốt mảnh giấy đó hay là nhổ nó ra, hắn vén áo choàng, cúi người xuống nhìn nàng nở nụ cười nguy hiểm.

- Muốn đi không? - Khẩu khí thương nghị cực kỳ dân chủ.

- Hả?

- Giờ Ngọ ba khắc ngày mai, ở bờ sông ngoài thành. Muốn đi không? - Giọng hỏi han đầy mê hoặc.

- Tôi... - Nàng có thể nói nàng muốn đi sao?

-... - Cô dám nói?

-... - Vậy huynh còn hỏi tôi làm gì?

- Ta hỏi lại cô một lần nữa. Có muốn đi không? - Giọng hỏi han đầy mê hoặc, có thêm phần uy hiếp.

-... - Hắn cố ý. Chắc chắn là hắn cố ý.

- Hả? - Giọng uy hiếp cao lên. Lần này, hắn không che giấu bản chất nữa rồi.

-... Không muốn. - Nàng rất muốn khóc...

- Nói nhỏ quá! Ta không nghe thấy. - Hắn chậm rãi phủ định.

-... Không muốn... - Hu hu... Làm gì có kiểu ép người như vậy. Nàng muốn đi, muốn đi, rất muốn đi. Nàng vô cùng muốn đi...

- Không nghe thấy. - Hắn tiếp tục thản nhiên phủ định.

- Không muốn. - Hu oa oa! Nói dối sẽ bị giảm thọ. Hắn đang từ từ giết chết, giết chết, giết chết nàng!

- Không nghe rõ.

- Tôi không muốn đi, không muốn, không muốn, không muốn đi. Ai đi người đó là con rùa, là cóc nhái. Ai đi người đó sẽ bị chó đuổi cắn. Ai đi người đó sẽ rơi xuống sông, bị hà bá ăn thịt.

- Tốt lắm! Bản thân cô không muốn đi thì ta cũng không ép cô nữa.

- Hu hu...

- Bây giờ, cô đi theo ta. - Sau đó, hắn sẽ trị cái tật xấu của nàng.

- Hả?

Một lát sau, cảnh tượng cực kỳ quen thuộc lại xuất hiện bên trong bờ tường Long phủ. Long đại tiểu thư lại một lần nữa biểu diễn tuyệt kỹ “hạnh đỏ vượt tường”.

- Tiểu thư không sao chứ ạ? - Tiểu Đinh lo lắng nhìn ánh chiều tà chiếu trên đầu. Tiểu thư của cô bị phạt tay cầm cành hạnh đỏ đứng trên chiếc ghế nhỏ với tư thế thật hiên ngang.

- Hứ! Đúng là một kẻ thiếu sáng tạo. Cái cách cũ rích này vẫn còn dùng lại. Quá kém! Dù sao ta cũng quen rồi. - Long Tiểu Hoa nói, rung rung chiếc khăn trắng nhét ở lỗ mũi mà không hề cảm thấy những câu nói của mình làm cho da mặt mình dày hơn. Dù sao bây giờ là mùa hè, thể lực của nàng cũng tốt hơn lần trước rất nhiều.

- Tiểu thư, Tiểu Đinh thật thấy xấu hổ cho tiểu thư.

- Làm gì phải xấu hổ? Tư thế của ta rất anh dũng. Một cành hạnh đỏ hướng về phía chiều tà thể hiện quyết tâm không hổ thẹn của nàng. Ngày mai! Để xem làm sao nàng vượt qua được sóng gió, mò trăng đáy bể, để đi gặp gian... không, không phải gian phu mà là bạch mã hoàng tử của nàng.

- Tiểu thư không thấy mỗi lần tiểu thư bị đương gia bắt gặp thật là mất mặt sao?

-... Là hắn quá xuất quỷ nhập thần. Làm sao ta biết được hôm nay hắn sẽ đến kiểm tra khách điếm chứ? - Ưu điểm lớn nhất của Long Tiểu Hoa chính là chưa 3ao giờ đổ lỗi cho mình: - Tiểu Đinh, em nói xem thường ngày Long Tiểu Hoa ta đối xử với em thế nào?

- Ồ! Không thế nào ạ.

- Sao lại không thể nào? Ta luôn chia sẻ mọi thứ với em, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu mà.

- Vâng, đúng vậy. - Tiểu Đinh gật đầu: - Nhưng từ khi đi theo tiểu thư, thời gian hưởng Uhúc của em cũng ngày càng ít đi, còn tai họa thì càng ngày càng nhiều.

-...

- Giống như bây giờ, tiểu thư bị phạt, em cũng phải đứng dưới nắng cùng tiểu thư. Tiểu thư đừng nói nữa sẽ tốt hơn đấy ạ.

- Tại sao? - Đến tự do phát ngôn cũng không có ư?

- Bởi vì đương gia nói, từ lúc tiểu thư bắt đầu chịu phạt đến giờ Ngọ ba khắc ngày mai, mỗi câu nói của tiểu thư với em đều được ghi lại để báo cáo với đương gia?

-... Em sẽ không báo cáo câu này chứ? - Đó chẳng phải là tận tụy quá đáng sao?

- Có chứ. Bao gồm cả câu nói của tiểu thư, tiểu thư đã quen rồi và đương gia chẳng có chút sáng tạo gì cả ạ.

-...

May mà nàng còn chưa nói kế hoạch vĩ đại của mình với nha đầu phản đồ này. Nàng quyết định rồi. Không thể chịu tiếng mà lại không làm được. Ngày mai, nàng nhất định sẽ...

- Tiểu thư, có ai nói chuyện này với tiểu thư chưa?

- Chuyện gì vậy? - Nàng nhìn Tiểu Đinh phản đồ đang nhìn nàng với ánh mắt xót xa.

- Nhìn nét mặt của tiểu thư có thể dễ dàng biết tiểu thư đang nghĩ gì. “Giờ Ngọ ba khắc ngày mai, mình nhất định sẽ đi tìm Bạch mã hoàng tử.” Đúng không ạ?

-...

- Ghi lại thôi.

-... Tiểu Đinh, em... Hu hu hu...

- Tiểu thư giả vờ khóc. Ghi lại.

-... Oa oa oa oa!

- Tiểu thư ngã từ trên ghế xuống. Ghi lại.

- Vì Bạch mã hoàng tử, ta phải cố lên. Dù có phải vào hang hùm miệng sói thì ta cũng tin hạnh phúc của mình giống như ngôi sao không thể bị dập tắt như đốm lửa.

-... Ừm. Ghi lại.

- …

Khi trong tường Long phủ đang huyên náo thì ngoài tường lại có tiếng nói chuyện:

- Thiếu chủ không về sơn trang. Thiếu chủ đã đến Long phủ nhưng lại không vào. Thế là thế nào ạ? - Thiếu hiệp mặc đồ đen xách kiếm, đứng bên cổng Long phủ cười, nhìn nét mặt kỳ quái của Bạch Phong Ninh. Bây giờ không phải là lúc đi dạo. Ngày nào thiếu chủ ra ngoài cũng có các cô nương với số phận bi thảm xông đến.

- Ta ngắm xem cành hạnh đỏ đó có thể vượt tường không.

- Hả?

- Ngươi không thấy cành hạnh đỏ đó đang chào ta sao? Thật đáng yêu! Ái chà! Ngã mất rồi. Ha ha!

-... Thiếu chủ, thứ của người khác thì rất khó lấy. Thiếu chủ nên an phận một chút đi ạ.

- Với chiều cao của cô ấy đúng là khó có thể, nhưng nếu ta ôm cô ấy để cô ấy vươn tay ra ngoài thì sớm muộn gì cũng vượt được tường thôi. Đúng không?

- … Thiếu chủ, đã có ai nói là thiếu chủ rất hạ lưu chưa?

- Không phải câu này từng nói rồi sao? - Đôi mắt màu xám nhìn lại phía sau, Bạch Phong Ninh xòe quạt cười: - Nhưng “người không hạ lưu, phí đi tuổi trẻ”[1].

[1] Câu gốc là “Nhân bất khinh cuồng, uổng thiếu niên”. Đây là câu đại ý được rút ra từ bài thơ Lão thiếu niên của Đường Bá Hổ đời nhà Minh, có nghĩa là: Người không dũng khí, uổng phí tuổi trẻ.

- Thiếu chủ, tốt nhất đừng sửa câu nói của người xưa.

Thật hổ thẹn cho thiếu chủ. Từ nhỏ đã học võ công thoát thân, thích châm biếm những câu nói của người xưa, lại còn sửa đổi nó hạ lưu như vậy.

- Đến giờ Ngọ ba khắc ngày mai, còn mấy canh giờ nữa? - Xoay người, Bạch Phong Ninh nhún vai, dứt khoát rời khỏi cổng Long phủ: - Không biết Long Hiểu Ất nghĩ thế nào về cành hạnh đỏ của ta?

- … - Còn có thể nghĩ gì được chứ? Đương nhiên là muốn cho thiếu chủ một trận rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tinh dã anh