Khách Điếm Đại Long Môn

Lượt đọc: 1349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »
Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ.

❊ ❊ ❊

Thực ra khi Long Hiểu Ất giơ tay kéo nàng từ trên đài diễn xuống, nàng gần như đã muốn vươn tay kéo áo hắn, quỳ xuống cảm tạ hắn. Nhưng nàng đã hoàn toàn kiệt sức, càng không thể bò dậy mà thở. Thực ra, nàng gần như sắp nhào hẳn vào hắn. Toàn thân nàng đau nhức, người mềm nhũn, vừa nghe thấy tiếng hắn thì liền muốn làm nũng. Nàng quen thế rồi. Nàng bất tài, việc thành thì ít, việc bại có thừa. Nàng không muốn đi làm công, cũng không muốn bị Võ Tòng bắt nạt, không muốn người khác cười nhạo mình. Khó khăn lắm, nàng mới cùng hắn về đến nhà.

Kế hoạch tự lập của nàng nghe ra không đủ vĩ đại rồi. Làm còn thất bại hơn nghe rất nhiều. Nàng bị hắn lôi từ trên đài xuống, vứt lên ngựa. Con Bôn Tiêu rất ghét người khác ngoài chủ nhân của nó cưỡi lên. Nó không hài lòng phát ra những tiếng thở phì phò. Nàng thấy sợ, vội ôm lấy cổ ngựa, chỉ lo nó hất mình xuống đất. Nhưng nàng cảm thấy người phía sau đã nhẹ nhàng vòng tay qua người nàng, giữ lấy dây cương. Hắn dịu dàng vỗ vỗ con ngựa yêu của mình như muốn nói với nó, phiền nó cho kẻ nào đó cưỡi lên. Bôn Tiêu phải chạy suốt đêm trong mưa nên ướt sũng cả bộ lông. Cuối cùng vì sự dỗ dành của chủ nhân mà nó đã thôi bực tức.

Cả người nàng trốn trong bộ đồ hổ nhưng lại cảm nhận được mọi cử chỉ của người phía sau. Bôn Tiêu có thể chạy nghìn dặm một ngày đưa hắn đi đâu thì đi đó. So với kẻ không biết gì như nàng thì nó tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Thế nên hắn thà kiên nhẫn với con ngựa chứ không chịu nói với nàng lời nào tử tế. Vì nàng chỉ là một thứ vừa hay tồn tại trong phạm vi thế lực của hắn mà hắn shông thể không cần đến.

Nàng bỗng thẳng người lên, ngồi vững vàng, cố gắng để không đổ người ra sau. Nàng không biết nếu nàng dựa vào hắn thì liệu có bị hắn coi là dựa dẫm không, thế nên đành phải giữ khoảng cách một đoạn. Người phía sau không nói bất cứ lời nào về khoảng cách này, cũng không có ý khen ngợi sự tự lập của nàng, khiến nàng cảm thấy lúng túng khi ngồi trước mặt hắn.

Hắn biết mình phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn trước tất cả những hành động ngang ngược, vô lý của nàng. Trái tim hắn như càng thêm buốt giá nhưng vẫn phải tiếp tục kiên trì.

- Tắm rửa, thay đồ cho cô ấy rồi dẫn đến chỗ ta.

Đây là câu đầu tiên Long Hiểu Ất bước vào Long phủ. Hắn đã phát huy sở trường của mình, khiến cho mọi người đều biết tâm trạng của hắn không tốt. Tất cả mọi người đều tự động lùi lại giữ khoảng cách với hắn. Đến cả Tiểu Đinh vừa nhận mệnh lệnh cũng nhanh chóng đi làm việc. Tiểu Đinh giúp tiểu thư tắm rửa, thay đồ rồi dẫn nàng đến đại sảnh.

Long Hiểu Ất vẫn chưa đi tắm, để mặc chiếc áo choàng của mình ướt sũng nhỏ nước. Hắn giơ chân đá bộ trang phục hổ của nàng ra khỏi phòng khách, lạnh lùng ra lệnh:

- Đốt nó đi cho ta. - Lúc đầu là vì thấy vui nhất thời, thấy nàng cũng thích nên mới giữ lại tặng cho nàng, đùa nghịch ở nhà thôi. Ai ngờ nàng lại mặc nó ra ngoài cho người khác xem.

- Huynh đốt nó rồi thì ngày mai tôi mặc cái gì? - Long Tiểu Hoa phản đối. Nàng thật sự rất thích bộ trang phục đó. Nàng vội nhào ra ôm lấy bộ đồ bẩn thỉu mà hắn vừa đá bay đi, bộ đồ sạch sẽ trên người lại lấm lem vết bẩn.

- Ngày mai ư? Muội còn mặt mũi nhắc đến ngày mai với ta sao? Ai cho muội đến đó làm việc? - Dường như hắn cảm thấy nàng đang nói đùa nên phát ra tiếng cười chế giễu.

Nàng bị nhạo báng nên sống mũi cay cay. Nàng bĩu môi:

- Không phải huynh sao?

- Ta bảo muội đi làm công bao giờ?

- Không phải huynh nói tôi đừng việc gì cũng ỷ lại vào người khác, không phải huynh nói tôi phải tự chăm sóc mình, không phải huynh nói tôi chẳng làm được việc gì sao?

- Muội tự chăm sóc mình như thế này à? - Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới, không biết nên đánh giá thế nào về việc làm vừa rồi của nàng: - Muội đi làm công là để kiếm tiền mua tiểu thuyết chứ gì? Muội cho rằng thế là hiểu biết sao? Thế là tự lập sao?

- …

- Ta không mong muội phải tinh thông cầm kỳ thi họa, nhưng sao bây giờ muội đến con gái nhà bình thường cũng chẳng bằng thế?

- Đúng vậy. Tôi bất tài như vậy đấy. Tôi đi làm công để lấy tiền mua tiểu thuyết đấy. Tôi không hiểu chuyện. Tôi dựa dẫm vào người khác. Tóm lại, cả đời tôi cũng không thể biến thành kẻ thần kinh biết cầm kỳ thi họa cho huynh thưởng thức. Việc gì huynh cứ phải chế giễu tôi như vậy? Tôi đâu có nhờ huynh tìm chồng giúp tôi. Huynh không cần phải lo tôi không gả đi được, vội vàng vứt tôi cho người khác. Tôi không dựa dẫm vào huynh nữa là được chứ gì? Hôm nay, tôi không học được thì ngày mai tôi học. Ngày mai tôi không học được thì vẫn còn ngày kia. Sớm muộn gì cũng có ngày tôi làm được thôi.

- …

- Huynh nói ghét tôi ỷ lại huynh, chê tôi không hiểu biết gì. Vậy huynh không cần phải lo cho tôi nữa. Huynh không thấy một mình tôi cũng có thể sống rất tốt sao? Huynh vốn chẳng biết gì cả. Dựa vào cái gì mà huynh đòi đứng ra tìm chồng cho tôi chứ? Sống thế nào là chuyện của tôi. Tóm lại, huynh đã bỏ tôi từ lâu rồi mà. Hai chúng ta vốn không hề có quan hệ gì cả.

- …

- Khi tôi bị cả thành cười nhạo, huynh không có ở đây. Khi tôi bị các thiên kim tiểu thư coi thường, huynh không có ở đây. Khi tôi phải một mình đón năm mới, huynh cũng không có ở đây. Huynh là cha gì chứ? Huynh nghĩ rằng tìm chồng giúp tôi là có thể làm cha tôi sao? Đừng có luôn yêu cầu tôi thế này thế khác. Tôi đã đủ khổ lắm rồi. Không phải tôi không biết mình thua kém người khác. Nhưng không theo kịp người ta, thì huynh muốn tôi phải ngồi khóc sao?

Có lẽ là do khí thế mấy ngày đóng vai hổ mà nàng không biết rằng những điều nàng nói có ý nghĩa lớn lao đến mức nào. Nàng nhìn kẻ đó không nói nên lời, chỉ cúi xuống quan sát chiếc roi ngựa của mình. Tấm áo choàng đen vẫn nhỏ nước. Sau khi nàng gào thét xong, không gian yên tĩnh trở lại khiến nàng có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ tí tách.

Thực ra, nàng luôn oán trách hắn, oán trách hắn đã bỏ mình. Hồi nhỏ thì xấu hổ, lớn lên thì bị người khác chê cười. Thực ra, nàng luôn oán trách hắn đã đặt ra cho nàng hết tiêu chuẩn này đến tiêu chuẩn khác khiến nàng không thể đạt tới, mà chỉ biết ngẩng đầu lo lắng. Thực ra, nàng luôn oán trách hắn, oán trách hắn chạy ra ngoài bận bịu không nhớ quay về, cả năm không chỉ lễ đón Giao Thừa mà ngay cả các ngày tết khác như tết Trùng Dương, tết Đoan Ngọ, đều bỏ nàng ở nhà một mình. Bên cạnh nàng vẫn có người, nhưng sao hắn không thèm quay về lấy một lần chứ?

Nếu hắn không lén hôn trộm nàng thì nàng đã không thèm dùng ánh mắt khiến cả Tiểu Đinh cũng cảm thấy lạ để chờ đợi hành động tiếp theo của hắn. Kết quả, hành động tiếp theo của hắn là bảo nàng đừng ỷ lại hắn rồi hắn đi.

Nàng không muốn thừa nhận rằng ánh mắt nàng nhìn hắn có gì khác thường. Cũng giống như nàng không muốn thừa nhận rằng mình không bằng người khác. Nói cách khác, nàng vẫn có thể tiếp tục sống như vậy.

Lúc này nàng không hiểu vì cái gì mà hắn không cho nàng dựa dẫm vào hắn nhưng lại ngăn cản nàng sống một mình. Hắn làm cho cuộc sống của nàng khốn khổ. Nàng quay người, muốn rời xa hắn, vừa định lao ra khỏi cửa thì lại đụng phải Giả quản gia đang nhìn mình cười. Giả quản gia nhét đồ vào tay nàng, shuyên nhủ:

- Thôi mà. Tiểu thư đừng giận nữa. Đương gia quay về vẫn còn chưa kịp uống chén trà thì đã vội vàng đến trà quán đón cô về nhà. Cô xem, đây là quà đương gia mang về cho cô đấy.

Nàng bóc tờ giấy dầu gói món quà ra, trút cơn gận của mình lên nó, vừa lầm bầm vừa xé:

- Ai cần yuà của hắn chứ. Tôi không cần thứ bỏ đi của hắn. Tôi không thèm ỷ lại hắn. Tôi không muốn để hắn coi thường tôi.

Tiếng xé giấy cùng với tiếng mưa truyền đến tai Long Hiểu Ất. Hắn chỉ ngồi bên chiếc bàn gỗ tròn không nói lời nào để mặc cho thứ âm thanh hỗn tạp đó chảy vào tai khiến cho các dây thần kinh hắn đau nhói. Nàng vẫn chưa thấy hắn mua cho nàng thứ gì, cũng không Fuan tâm ở ngoài hắn đã nhớ nàng như thế nào. Sở thích của nàng, tính khí của nàng, ý chí mạnh mẽ của nàng, thực ra hắn đều rõ cả. Chỉ là hắn shông ngừng yêu cầu nàng, mong nàng có thể tốt hơn. Không vì điều gì khác. Chỉ là để nếu sau này không có hắn, nàng vẫn có thể sống tốt một mình. Hắn thường không ở nhà cũng là để tạo thói quen cho nàng. Cơ nghiệp cần có người quản lý, không vất vả thì sẽ rơi vào tay người khác mất. Hắn phải giữ cho nàng. Hắn không yên tâm. Hắn phải dọn đường cho nàng. Hóa ra, nàng shông hề hiểu chút nào.

Bịch!

Quyển sách dày cộp rơi xuống mặt đất ướt phát ra tiếng nặng trịch. Hắn nhìn qua cửa thì chỉ thấy cuốn sách bị nàng xé vứt lại trên đất. Nước mưa ngấm vào từng trang khiến hắn chỉ biết mím chặt môi.

Nhưng nàng chê hắn mím môi còn chưa chặt nên giẫm chân lên cuốn sách đó, đá nó đi. Những trang giấy trắng lấm lem bùn đất khó mà trở lại được như cũ. Hắn chau mày, nhìn đi chỗ khác. Không xem cuốn sách đó thì có gì không tốt chứ…

- Tiểu thư! Tiểu thư chạy đi đâu thế?

Rầm!

Tiếng cửa sập lại vang đến bên tai hắn. Hắn bỗng đứng lên bước ra ngoài nhìn cuốn sách bị giẫm nát trên mặt đất. Hắn dừng lại, quay người bước vào thư phòng nhẹ nhàng shép cửa.

Nếu có thể mặc kệ mọi thứ thì tốt biết mấy.

Mưa vẫn giăng giăng. Long Tiểu Hoa không biết nàng có thể coi là không có nhà để về không. Nàng đi trên phố không phương hướng, có người đoán nàng bị Long đại đương gia bắt về nhà ngược đãi nên phải bỏ ra ngoài. Có lẽ không ai ngờ rằng nàng đã thét vào tai người đàn ông đầy quyền lực trong nhà họ Long rồi hoan hỷ bỏ nhà đi.

Nàng thấy mệt rồi. Thân thể đau nhức của nàng khiến nàng không muốn đi tiếp nữa. Nàng ngồi xuống bên một cửa tiệm đến tận chập tối. Người chủ cửa tiệm đó dọn dẹp xong, đi ra nhìn thấy nàng ngồi ngoài cửa liền hỏi:

- Mai tôi định mang hàng đến phủ của cô. Thật không ngờ cô lại đến lấy hàng.

Nàng quay đầu lại nhìn người vừa nói với mình. Nàng đứng lên lau mặt, che giấu phần nào bộ dạng tồi tệ của mình, đang định lên tiếng thì thấy chủ tiệm đã đưa cái bàn tính bằng gỗ đến trước mặt nàng nói:

- Theo như cô muốn, bàn tính với quân tính hình vuông. Ông chủ Long đã dùng chiếc bàn tính kia lâu rồi, cũng nên đổi rồi. Nhưng ông chủ Long có quen dùng bàn tính bằng gỗ không?

- Tiền tôi kiếm được không đủ mua bàn tính bằng ngọc, dùng bàn tính bằng gỗ là tốt rồi. - Nàng cầm cái bàn tính mà cảm thấy ấm ức. Nàng chịu đựng thế là đủ rồi. Mang thứ vô vị này về làm gì. Biết là khó kiếm tiền như vậy, vậy mà những đồng tiền vất vả mà nàng vốn không nỡ tiêu lại chạy đến đây đặt thứ này. Dù sao, hắn cũng đang nghĩ rằng nàng kiếm tiền để mua mấy cuốn tiểu thuyết vớ vẩn nên không nhớ sở thích của hắn là gì, không nhớ hắn cần gì. Nàng rất bực tức, rất phiền não. Sao hắn có thể coi thường nàng như vậy chứ? Thế nên nàng đã phải nhảy lên to tiếng với hắn.

Rõ ràng là biết hắn đối xử tốt với nàng. Rõ ràng là biết hắn lo cho nàng rất chu đáo. Rõ ràng là biết từ nhỏ đến lớn, nhờ có hắn nên nàng không phải chịu khổ, vì vậy nàng cũng muốn tặng hắn thứ gì đó. Rõ ràng bản thân không phải là kẻ vô tình nhưng tại sao lại toàn như vậy. Rõ ràng là nàng mong hắn về, muốn làm nũng hắn, muốn hắn nói nàng đừng tự lập, nàng cứ việc ở bên hắn mà tham ăn. Hắn không thể cưng chiều nàng bao nhiêu lâu rồi bỗng nhiên tuyên bố chấm dứt như vậy.

Bây giờ thì tốt rồi. Bỏ tiền ra mua thứ vớ vẩn này mà lại không tặng được. Nàng vừa vứt quà tặng của hắn đi. Chắc chắn hắn sẽ ăn miếng trả miếng. Để tránh hắn làm hỏng món đồ này, tốt nhất là đem giấu nó đi trước đã.

- Đừng giận tôi được không. Tôi không cố ý nói chúng ta không có quan hệ gì. Bảo huynh cứ mặc kệ tôi là vì tôi không biết nên nói thế nào… - Nàng lẩm bẩm. Những lời ân hận nhỏ bé đó bị tiếng mưa át đi nên chẳng ai có thể nghe thấy cả…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Bái đường bỏ vợ. Q.1 Chương 2: Ân oán giang hồ. Q.1 Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch. Q.1 Chương 4: Đương gia trở về. Q.1 Chương 5: Gà bay chó sủa đón đương gia (thượng). Q.1 Chương 6: Gà bay chó sủa đón đương gia (hạ). Q.1 Chương 7: Quy tắc dùng bữa của Long gia. Q.1 Chương 8: Dùng bữa xong tiếp tục ngược đãi. Q.1 Chương 9: Thế giới mà ngay cả “mẹ kế phiên bản nam” cũng có nữ nhân thèm muốn. Q.1 Chương 10: Cầm kỳ thi họa ư? Hãy biến đi!. Q.1 Chương 11: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (thượng). Q.1 Chương 12: Điều kiện kén vợ quái gở của Bạch thiếu chủ (hạ). Q.1 Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng). Q.1 Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ). Q.1 Chương 15: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (thượng). Q.1 Chương 16: Bạch mã hoàng tử mê hoặc (hạ). Q.1 Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu. Q.1 Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng). Q.1 Chương 19: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (hạ). Q.1 Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên. Q.1 Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!. Q.1 Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng). Q.1 Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ). Q.1 Chương 24: Chương 24: Hạnh đỏ vượt tường thành công. Q.1 Chương 25: Kiến thức uyên bác. Q.1 Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ. Q.1 Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!. Q.1 Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!. Q.1 Chương 29: Đạo quán trà ư? "Vợ trước" vẫn bám theo sao? Võ Tòng đánh hổ ư? Đó là gì vậy?. Q.1 Chương 30: Chương 30: Võ Tòng đánh hổ ư? Sai rồi. Võ Tòng đánh Tiểu Hoa đấy. Híc!. Q.1 Chương 31: Hả? Bị dụ dỗ? Ai dụ dỗ vậy?. Q.1 Chương 32: Cha làm xằng quá!. Q.1 Chương 33: Đặc quyền của vương tôn công tử. Q.1 Chương 34: Cha, người ta muốn…. Q.1 Chương 35: Động phòng lạ lùng. Q.1 Chương 36: Một bát mỳ hấp dẫn. Q.1 Chương 37: Bị “chúa thượng” bắt cóc. Q.1 Chương 38: Bạch mã hoàng tử cũng có lúc nóng tính. Q.1 Chương 39: Sự khó chịu của Bạch mã hoàng tử. Q.1 Chương 40: Bắt gian dâm trên giường. Q.1 Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!. Q.1 Chương 42: “Cha” đã về. Q.1 Chương 43: Hổ Tiểu Hoa giận dữ. Q.1 Chương 44: Nói muội cần ta đi. Q.1 Chương 45: Thập cửu điện hạ hồi kinh. Q.1 Chương 46: Tâm sự của Tiểu Bạch. Q.2 Chương 47: Kinh nghiệm làm ăn trong tiểu thuyết. Q.2 Chương 48: Hy vọng của Long Tiểu Bính. Q.2 Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết. Q.2 Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý. Q.2 Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng. Q.2 Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng. Q.2 Chương 53: Long Tiểu Bính đỏ mặt. Q.2 Chương 54: Sẩy chân thành hận thiên cổ. Q.2 Chương 55: Tiểu Bạch vào kinh. Q.2 Chương 56: Tiểu hoàng tôn bị coi thường. Q.2 Chương 57: Mưu đồ xấu xa của đứa cháu. Q.2 Chương 58: Trò nham hiểm của đứa cháu. Q.2 Chương 59: Tâm tư của Thập cửu điện hạ. Q.2 Chương 60: Kế hoạch của hai con quỷ vô lương tâm. Q.2 Chương 61: Thập cửu điện hạ thất thường. Q.2 Chương 62: Tiểu vương gia cao một tấc, “cha” cao một trượng. Q.2 Chương 63: Trước cuộc chiến bảo vệ tú cầu. Q.2 Chương 64: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu Tiểu Bạch giá đáo. Q.2 Chương 65: Cuộc chiến bảo vệ tú cầu đáng sợ. Q.2 Chương 66: Bảo vệ tú cầu uổng công rồi. Q.2 Chương 67: Kết cục của cuộc tranh giành tú cầu, phu thê đoàn tụ. Q.2 Chương 68: Phu quân cưỡi hắc mã. Q.2 Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa. Q.2 Chương 70: Người vợ hiền đáng yêu. Q.2 Chương 71: Trò đùa của phu quân. Q.2 Chương 72: Lưỡng lự giữa vượt tường và đạo làm thê tử. Q.2 Chương 73: Yến tiệc đông chí. Q.2 Chương 74: Yến tiệc đông chí phần 2. Q.2 Chương 75. Q.2 Chương 76: Vào cung gặp Thánh thượng Đại sứ thân thiện. Q.2 Chương 77: Cùng bạch mã hoàng tử dạo kỹ viện. Q.2 Chương 78: Lời nói thật lòng, mạo hiểm lớn. Q.2 Chương 79: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 1. Q.2 Chương 80: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 2. Q.2 Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ phần 3. Q.2 Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu. Q.2 Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ. Q.2 Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện. Q.2 Chương 85: Lại là một bát mỳ suông. Q.2 Chương 86: Không khí căng thẳng, chiến tranh sắp bùng nổ. Q.2 Chương 87: Kết cục không bằng cầm thú.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tinh dã anh