Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 60
cô ấy ngoan và dễ thương quá (1/2)

❊ ❊ ❊

Chỉ trong hai phút, Tần Dực Trì đã lái xe đến đỉnh núi sau căn cứ huấn luyện.

Thật ra tốc độ không nhanh, chỉ là đường lên núi khá dốc, dễ khiến người ta sợ, hơn nữa cảm giác của người lái xe và người ngồi sau xe là không giống nhau.

Anh vừa định xuống xe, nhưng eo anh vẫn bị cô gái nhỏ bám chặt, lưng cũng dán sát vào một cơ thể mềm mại.

Yết hầu của Tần Dực Trì khẽ nhúc nhích, không kìm được mà nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cô, giọng nói dịu dàng trấn an: "Ngoan, đến nơi rồi."

Kiều Trân ngây người trên ghế sau, gương mặt ngây thơ, phải mất hai ba giây mới kịp phản ứng, từ từ buông tay ra.

Tần Dực Trì không nhịn được mà nhếch môi cười, trong lồng n.g.ự.c phát ra tiếng cười trầm thấp, bất đắc dĩ đưa tay bế Kiều Trân xuống, động tác nhẹ nhàng, còn tiện tay áp lên đầu cô, xoa xoa nhẹ.

Anh kéo giãn khoảng cách, hướng về phía mặt trời: "Nhìn đi."

Kiều Trân nhìn theo hướng anh, bất ngờ, đôi mắt cô từ từ mở to, ánh lên những ngôi sao sáng rực.

Dưới ánh nắng, muôn hoa rực rỡ nở rộ khắp núi đồi, màu xanh nhạt, hồng phấn, vàng kim... những loài hoa đa dạng đan xen tạo thành một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc, hương thơm nồng nàn, dễ chịu vô cùng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, biển hoa dập dờn từng đợt sóng, lãng mạn và chữa lành, bướm cũng bay lượn theo.

Khóe môi Kiều Trân bất giác nở nụ cười, như đóa hoa mùa xuân rực rỡ.

Đẹp quá...

Cô thật sự rất thích hoa, rất thích thiên nhiên.

Chỉ đứng ở đây nhìn thôi, cũng thấy lòng khoan khoái, cả người thoải mái nhẹ nhàng.

Tần Dực Trì tay đút túi, lơ đễnh quay đầu lại, giọng nói thấp trầm hỏi cô: "Đẹp không?"

"Ừm." Kiều Trân cười gật đầu, như phát hiện ra một báu vật quý giá, hoàn toàn không thể rời mắt.

Tần Dực Trì đứng bên cạnh cô, đôi mắt đen như mực ánh lên vẻ mơ màng, khóe môi hơi cong lên: "Đợi lát nữa khi mặt trời lặn, sẽ còn đẹp hơn."

Trong mắt Kiều Trân tràn ngập sự mong đợi, không kìm được mà kỳ vọng, cả người như được rót đầy mật ong ngọt ngào.

Vậy nên, anh đưa cô đến đây, là muốn cùng cô ngắm hoàng hôn sao?

Đột nhiên, Tần Dực Trì đưa tay về phía cô, ngón tay thon dài khẽ cong lại, nhẹ nhàng vẫy vẫy, giọng điệu lười biếng:

"Đưa cho tớ."

Kiều Trân chợt tỉnh lại, trong mắt có chút nghi hoặc, trên đầu như có một dấu hỏi chấm.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Ừm, anh đã nói vậy, chắc chắn là có lý do!

Khi đầu ngón tay chạm vào, cô đột nhiên cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của anh.

Tâm trạng Kiều Trân trở nên khó tả, tay khẽ rụt lại, hàng mi cũng nhẹ nhàng run rẩy.

Ngay giây sau, Tần Dực Trì hơi ngạc nhiên nhướn mày, vẻ mặt phức tạp, nhìn thẳng vào cô, dường như vừa cười vừa không:

"Ý tớ là, đưa quà cho tớ."

Lời vừa dứt, Kiều Trân mở to mắt, như bị điện giật, lập tức rút tay về.

Là... đưa quà cho anh?

Không phải đưa tay cho anh?!

Đầu óc Kiều Trân rối tung lên, tai bắt đầu nóng bừng, tự nhủ sao mình lại hiểu lầm nữa rồi huhu...

Cô muốn khóc mà không được, nhẹ nhàng than thở: "Tớ... sao mà biết cậu nói gì, cậu đúng là nói nửa vời."

Hừ hừ, tức quá, thật sự tức c.h.ế.t đi được!

Nhưng mà hôm nay là sinh nhật anh, chỉ có thể chiều anh thôi...

Kiều Trân lấy từ trong túi vải ra một hộp tai nghe không dây mới tinh đưa cho anh.

Cách đây vài ngày, cô đã hỏi thăm xem gần đây anh thiếu thứ gì, Tần Dực Trì nghĩ một lúc lâu mới nói tai nghe của mình bị mất một bên.

Vậy là Kiều Trân đã vội vàng chọn một đôi tai nghe chất lượng tốt, dù giá khá đắt nhưng cô vẫn cố gắng mua cho anh.

Tần Dực Trì nhận lấy tai nghe, nhẹ nhàng lắc lắc, hơi cúi người xuống, khóe môi nở nụ cười:

"Cảm ơn, tớ rất thích thương hiệu này, thật vừa vặn."

Trong lòng Kiều Trân rộn ràng, cũng không kìm được mà nở nụ cười.

Mỗi khi người khác thích quà của cô, cô đều cảm thấy vui không hiểu sao...

Ngay sau đó, Kiều Trân loay hoay một lúc, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc khăn quàng cổ màu xám đậm, cả người như một chú thú nhỏ đem kho báu ra tặng, đôi mắt long lanh, mong chờ được khen ngợi.

Cô cẩn thận quan sát phản ứng của Tần Dực Trì.

Tần Dực Trì hơi sững sờ tại chỗ, chăm chú nhìn chiếc khăn quàng cổ đó, tim đột nhiên đập loạn xạ.

Trong đôi mắt đen của anh lấp lánh những đốm sáng nhỏ, lóe lên ánh sáng khác thường: "Tặng... cho tớ sao?"

Kiều Trân đương nhiên: "Đúng vậy."

"Cậu tự tay đan à?" Lồng n.g.ự.c anh dần dần nóng lên.

Kiều Trân gật đầu, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

Chủ yếu là, cô vốn rất thích đan lát, làm đồ thủ công, làm bánh, những việc đó thực sự rất chữa lành, rất thú vị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »