Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 61
cô ấy ngoan và dễ thương quá (2/2)

❊ ❊ ❊

Cô không hề cảm thấy đó là lãng phí thời gian, ngược lại, việc đó khiến đầu óc cô thoải mái và thư giãn, toàn thân cũng thấy dễ chịu.

Bất ngờ, những lời nói của bạn bè Kỷ Hiến từ kiếp trước ùa vào đầu cô:

—— "Kỷ thiếu chắc sẽ không đeo đâu nhỉ?"

—— "Hừ hừ, dù món đồ rẻ tiền này có cho không tôi cũng không thèm..."

Những câu nói tưởng chừng như đùa giỡn nhưng lại lộ rõ sự thật, từng chữ như một lưỡi d.a.o đâm thẳng vào trái tim Kiều Trân.

Trước đây, tấm lòng chân thành của cô đã bị giẫm đạp không thương tiếc.

Trái tim Kiều Trân chợt dâng lên một cảm giác chua xót, cô không kìm được mà cúi đầu, lặng lẽ rút tay lại, buồn bã hỏi:

"Cậu không thích sao?"

Tần Dực Trì lập tức thu lại nụ cười, gương mặt nghiêm túc, trả lời một cách chân thành: "Thích."

"Kiều Trân, tớ rất thích, rất rất thích."

Một cơn gió mát nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương thơm của đất và cỏ, dịu dàng lướt qua khuôn mặt.

Lá cây xào xạc, muôn hoa rực rỡ trên khắp núi đồi đung đưa theo gió, tiếng chim hót trong trẻo... tất cả như một cảnh tượng thần tiên trong mơ.

Từng lời nói theo gió, vang vào tai Kiều Trân.

Tần Dực Trì hơi cúi người xuống, hạ thấp eo, nhìn thẳng vào Kiều Trân, trong đôi mắt anh lấp lánh cảm xúc khác lạ:

"Nhưng tớ không biết đeo."

Giọng điệu của anh còn có chút kiêu ngạo, như đang chờ đợi điều gì.

Kiều Trân: "?"

Đeo khăn quàng cổ thôi mà, tại sao lại không biết nhỉ, chẳng phải chỉ cần quấn quanh cổ hai ba vòng thôi sao?

Ồ, có lẽ anh theo đuổi sự hoàn hảo, muốn giữ hình ảnh tốt nhất.

Đầu óc Kiều Trân hơi mơ hồ, buột miệng nói: "Vậy... tớ đeo giúp cậu nhé?"

Vừa nói xong, Kiều Trân đã có chút hối hận.

Sao cô lại cảm thấy mình rơi vào bẫy rồi nhỉ?

Thôi kệ, hôm nay Tần Dực Trì là nhân vật chính, nên chiều anh một chút, miễn là anh vui vẻ là được rồi...

"Ừm, cậu đeo giúp tớ đi." Tần Dực Trì gật đầu, giống như một chú chó lớn vẫy đuôi, rất hung hăng và ngầu với người khác, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn và ngây thơ với chủ nhân của mình.

Kiều Trân bị chính ý nghĩ tưởng tượng của mình làm giật mình, hít một hơi thật sâu.

Cô cúi đầu, cẩn thận gấp đôi chiếc khăn, đưa tay quấn quanh cổ Tần Dực Trì.

Hai người tiến lại gần nhau, hơi thở ấm áp từ từ lan tỏa, quấn quýt giữa họ.

Ngón tay Kiều Trân vô tình chạm vào cổ anh nóng rực, đột nhiên, như có dòng điện lan tỏa từ đầu ngón tay đến toàn thân.

Mũi cô còn thoang thoảng mùi hương gỗ thông và cỏ khô dịu nhẹ từ người chàng trai.

Bầu không khí bỗng trở nên có chút kỳ lạ.

Kiều Trân cúi đầu một chút, ánh mắt lướt qua xương quai xanh tinh tế màu trắng lạnh, và cả yết hầu quyến rũ của anh, một lần nữa chậm rãi chuyển động, như đang dụ dỗ người khác.

Thật sự rất quyến rũ, không lạ gì khi kiếp trước anh có nhiều fan nữ đến vậy...

Kiều Trân chớp chớp mắt, bất ngờ tỉnh táo lại, xua tan hết những suy nghĩ không đúng đắn trong đầu.

Khi đeo xong khăn quàng, Kiều Trân cẩn thận chỉnh sửa lại, tỉ mỉ kiểm tra, khóe môi nở nụ cười hài lòng.

Màu xám đậm thật sự rất hợp với khí chất của anh ấy!

Đúng là tuyệt phối!!

Kiều Trân cười, ngay giây tiếp theo, bất ngờ chạm phải ánh mắt nồng cháy và chân thành của anh.

Đôi mắt đen của Tần Dực Trì trong veo như đá obsidian, hàng mi dài và rõ ràng, nốt ruồi lệ dưới mắt càng thêm quyến rũ lòng người.

Sự dịu dàng ẩn giấu dưới vẻ sắc bén.

Kiều Trân thậm chí có thể thấy hình ảnh trong trẻo của mình phản chiếu qua đôi mắt ấy.

Sau vài giây đối diện, Tần Dực Trì là người đầu tiên không chịu nổi, cúi đầu, rời ánh mắt đi.

"Đeo xong rồi." Kiều Trân lặng lẽ lùi bước, kéo giãn khoảng cách.

Cô giơ ngón tay trắng nõn lên, khẽ vẽ vài đường trong không khí: "Thật ra, còn một món quà nhỏ nữa. Nhưng đợi tối tớ sẽ tặng cậu sau~"

Ừm, cô cũng học được cách tạo sự bất ngờ rồi.

Tần Dực Trì cảm thấy n.g.ự.c nóng lên: "Được."

Làn da của cô gái mịn màng và trắng trẻo, khi nhìn gần có thể thấy hàng lông mi dày cong vút như cánh bướm khẽ lay động.

Chiếc khăn quàng này, chắc cô ấy đã mất nhiều thời gian để đan nhỉ?

Thật ra, việc Kiều Trân đến bên anh đã là món quà tuyệt vời nhất trên thế giới rồi.

Nhưng Kiều Trân luôn đối xử với anh thật tốt, thật tận tâm, thật ấm áp...

Tần Dực Trì thật sự rất muốn véo má cô một cái, hỏi cô tại sao lại có thể ngoan ngoãn và dễ thương đến thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »