Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 91
ngủ ngon, anh yêu em (1/2)

❊ ❊ ❊

Một bí mật.

Tần Dực Trì ánh mắt trầm xuống, cố gắng kiềm chế ngọn lửa trong lòng, giọng nói không có chút d.a.o động: "Cậu nói đi."

Kiều Trân lại xoay người trên giường, biểu đạt sự giận dỗi, lắc đầu vài cái, giọng điệu có chút buồn bực:

"Thế cậu lại đây một chút, chúng ta nói nhỏ thôi, lén lút, đừng để ai khác nghe thấy nha..."

Trong phòng rõ ràng không có ai khác, nhưng Tần Dực Trì vẫn cúi đầu, khom người tiến lại gần cô, cùng chơi trò chơi này với cô bé thỏ ngốc nghếch.

Sau đó, anh nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô, cô gái hạ thấp giọng, tự hào nói:

"Tần Dực Trì, chúng ta... chúng ta kiếp trước đã ở bên nhau rồi! Là vợ chồng nhé, kiểu có giấy kết hôn luôn ấy! Sổ đỏ cơ mà~"

Ở bên nhau.

Vợ chồng.

Kết hôn.

Mỗi từ đều làm trái tim Tần Dực Trì rung động, m.á.u toàn thân đảo ngược, nhịp tim như trống trận sôi sục, mất một lúc lâu mới hồi phục.

Sau niềm vui sướng, anh cúi đầu, cười khổ, cảm thấy mình đang tự đa tình.

Kiếp trước kiếp này gì chứ...

Kiều Trân uống say rồi, đầu óc mơ hồ, nói mấy lời không đâu vào đâu.

Dễ thương quá, đáng yêu quá, không chút suy nghĩ.

Tần Dực Trì thở dài, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên. Dù chỉ là một giấc mơ của Kiều Trân, anh cũng đã rất vui, rất hạnh phúc.

Nhưng không biết nghĩ đến điều gì, cảm xúc của Kiều Trân đột nhiên trở nên u buồn, cô nắm chặt chiếc chăn nhỏ, giọng nói ngày càng nhỏ lại, môi rịn ra những tiếng nghẹn ngào ấm ức, thì thầm:

"Nhưng sau khi kết hôn, cậu rất tệ, rất tệ, luôn bắt nạt tớ, nhéo tớ, đẩy tớ, làm tớ khóc mãi..."

Mi mắt Kiều Trân long lanh giọt lệ, cô hít hít mũi, không hài lòng mà kể tội, như thể cô đã phải chịu sự ấm ức lớn lao.

Tần Dực Trì nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, toàn thân bỗng chốc đông cứng lại.

Trong những cơn ác mộng từ thời thơ ấu đáng sợ của anh, người cha cặn bã đó thường xuyên tát, đá anh, thậm chí đe dọa anh bằng dao.

Lần tồi tệ nhất là khi chân anh gãy hẳn.

Mẹ anh cũng đầy những vết thương m.á.u me, quỳ xuống cầu xin, giọng run rẩy: "Đừng đánh nữa! Xin anh, hãy đánh tôi, đừng đánh Tiểu Trì..."

Dù kẻ cặn bã đó đã chết, nhưng bóng đen từng bao trùm lên Tần Dực Trì vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Tần Dực Trì nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, chôn chặt những nỗi đau trong quá khứ.

Anh im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi mở miệng, giọng nói có chút nghiêm túc:

"Làm sao tớ có thể bắt nạt cậu."

Kiều Trân, làm sao anh có thể bắt nạt em chứ...

Thấy Tần Dực Trì nhất quyết không thừa nhận, Kiều Trân càng thêm buồn, càng thêm tức giận, cô trừng mắt với anh, giọng điệu kiên quyết:

"Rõ ràng là có."

Rõ ràng là anh có bắt nạt cô!

Hàng mi dài và dày của Kiều Trân không ngừng rung nhẹ, khuôn mặt càng trở nên đỏ ửng.

Những hình ảnh không mấy dễ chịu từ kiếp trước ồ ạt ùa vào tâm trí cô.

Tần Dực Trì trong đó, chín chắn, ổn trọng, tỏa ra sức hút đặc biệt, như ngọn núi Thái Sơn vững chãi, ánh mắt nóng bỏng như lửa, muốn nuốt chửng cô.

Mỗi lần anh lại ép cô xuống mọi nơi trong nhà mà bắt nạt, vừa dịu dàng an ủi, cưng chiều cô, nhưng hành động lại vừa thô bạo vừa dữ dội, chẳng hề dịu dàng chút nào.

Chẳng dịu dàng chút nào!

Nghĩ đến những cảnh đó, Kiều Trân toàn thân nổi da gà, lặng lẽ nắm chặt tay, chỉ vào mặt anh:

"Tần Dực Trì, cậu... cậu là đồ tồi!"

Dáng vẻ tức giận của cô dễ thương vô cùng, đôi mày nhíu lại, cả khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên sống động.

Khiến người ta không thể không muốn nắm lấy, véo một cái.

Tần Dực Trì khẽ cười trong lòng ngực, nghe theo lời cô mà khẽ đáp một tiếng "Ừ", coi như đã thừa nhận.

Không gian xung quanh thoang thoảng mùi rượu nhè nhẹ, hòa lẫn với hương thơm dịu ngọt từ cô gái.

Đột nhiên, Kiều Trân nhỏ nhắn chồm tới anh, không biết đang tính toán điều gì, cô chỉ vào mình, nghiêm túc nói:

"Tớ... tớ là đồ tồi nhỏ!"

"Tớ bây giờ muốn bắt nạt cậu!"

Cô tự cho rằng mình đang nói lời đe dọa, rất dữ dội và ác ý, nhưng khi lọt vào tai Tần Dực Trì, giọng nói đó lại vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào, như một chiếc lông vũ mềm mại khẽ gãi vào tai.

Tần Dực Trì lười nhác tựa lưng vào ghế, nhìn cô, lồng n.g.ự.c khẽ bật cười, mang chút tò mò:

"Ồ, vậy đồ tồi nhỏ định bắt nạt tớ thế nào đây?"

Cô gái nhỏ trên giường chớp chớp đôi mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, khuôn mặt hiện lên chút ranh mãnh và ý đồ xấu:

"Cậu lại đây, lại đây đi mà..."

Tất cả ý đồ đều viết rõ trên mặt.

Tần Dực Trì cảm thấy mình không nên lại gần.

Nhưng cơ thể anh lại rất thành thật, hoàn toàn không nghe theo lý trí, như thể bị giọng nói của cô gái điều khiển, không tự chủ được mà cúi xuống, ngoan ngoãn hạ thấp đầu.

Kiều Trân chớp đôi mắt long lanh, tiến gần anh hơn, gần hơn nữa.

Ánh mắt cô dừng lại trên yết hầu của anh, quyến rũ, đầy nam tính, ngón tay không nhịn được mà nhẹ nhàng chạm vào, khơi dậy những tia lửa nóng bỏng.

Cuối cùng đã được sờ rồi.

Ước nguyện đã thành sự thật~

Ngón tay trắng trẻo của Kiều Trân mơn man trên yết hầu của anh, tò mò mà liên tục khẽ chạm, như thể phát hiện ra một báu vật quý giá, không ngừng khám phá.

Như một con mèo nhỏ bám lấy chủ.

Với mỗi hành động của cô, sợi dây căng thẳng trong tâm trí Tần Dực Trì đột ngột đứt đoạn, lý trí tan rã thành đống đổ nát.

Anh cảm thấy nóng bức vô cùng, cố gắng kìm nén ngọn lửa trong lồng ngực, yết hầu không ngừng trượt lên xuống.

Và ngón tay của Kiều Trân cũng theo đó mà nhấp nhô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »