Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 167
tỏ tình: "em thích anh!" (1 / 2)

❊ ❊ ❊

Trên đường đua ngoằn ngoèo, cuộc đua vẫn tiếp tục.

Tần Dực Trì số 1 và tay đua số 6 gần như ngang tài ngang sức, cạnh tranh vô cùng gay gắt và khốc liệt, cùng nhau theo đuổi tốc độ tối đa.

Ở những khúc cua cuối cùng, cả hai đồng thời nghiêng mình, gần như lướt trên mặt đất.

Những khúc cua luôn là bài kiểm tra cho kỹ năng và sự gan dạ của các tay đua, và nghiêng mình là phần hấp dẫn nhất, cũng là phần nguy hiểm nhất.

"A a a a!" Khán đài như núi lửa bùng nổ, khán giả vẫy những lá cờ nhỏ trong tay, giọng bình luận viên đầy nhiệt huyết, bầu không khí đã đạt đến đỉnh điểm.

Trên màn hình, tay đua số 6 ở vòng trong của khúc cua, áp sát mặt đất.

Đột nhiên, anh ta như con thuyền nhỏ bị bão táp cuốn trôi trên biển, mất kiểm soát và trượt ra ngoài.

Tay đua số 6 hoàn toàn mất kiểm soát, lao thẳng về phía Tần Dực Trì đang chạy song song ở vòng ngoài!

"Rầm" một tiếng, âm thanh va chạm chói tai đột ngột vang lên!

Cả hai tạo thành một đường cong sáng loáng trên đường đua, liên tục xoay vòng, lửa b.ắ.n tung tóe, cả hai cùng văng ra khỏi đường đua...

Âm thanh kim loại va chạm đinh tai nhức óc, khói và tia lửa lan tỏa khắp nơi.

Tần Dực Trì đã gặp tai nạn.

Tai nạn xe đua là cú đánh chí mạng trong các cuộc thi, gần như không còn cơ hội đạt bất kỳ giải thưởng nào, thậm chí có thể gây ra nỗi sợ hãi không thể xóa nhòa cho tay đua.

Cảnh tượng kinh hoàng đó như đâm thẳng vào mắt mọi người, cả khán đài bỗng chốc bị nhấn nút tạm dừng, im lặng như tờ.

Khoảnh khắc đó, cả thế giới như vặn vẹo biến dạng, biến thành một vực sâu không đáy, từng chút một nuốt chửng lấy cơ thể.

Xung quanh chỉ còn lại sự lạnh lẽo và tuyệt vọng, hoàn toàn không thể cử động, cũng không thể thốt nên lời.

Chỉ còn lại cơn đau đớn khắc sâu, như những cây kim bạc đâm mạnh vào trái tim, cơn đau như những trận mưa đá giáng mạnh xuống từng dây thần kinh.

Rõ ràng đã hứa với nhau, nhất định sẽ bình an.

Tại sao lại lừa tớ chứ?

Không muốn...

"Khônggggg!!!"

Kiều Trân giật mình tỉnh giấc, đột ngột mở mắt, hét lên một tiếng, ngồi bật dậy từ trên ghế sofa.

Cả người cô như bị một sức mạnh khổng lồ xé nát, sắc mặt tái nhợt, cơ thể run lên không ngừng, trán ướt đẫm mồ hôi.

Trái tim đau quá.

Thật sự rất đau, rất đau...

"Kiều Trân, cậu sao rồi?" Giọng nói quen thuộc đầy lo lắng vang lên bên tai.

Kiều Trân từ từ tỉnh táo lại, phản ứng chậm một nhịp, ngước mắt lên, đột nhiên ngây người.

Xung quanh là một phòng nghỉ xa lạ.

Và Tần Dực Trì, ngồi ngay bên cạnh cô, không hề hấn gì.

Anh vẫn mặc bộ đồ đua màu đỏ đen, vẫn là dáng vẻ hùng hồn, ngạo nghễ.

Điều duy nhất khác biệt là trên cổ anh có một vật mới.

Đó là một chiếc huy chương vàng.

"Cậu..." Mũi Kiều Trân cay xè, cảm xúc dâng lên trong lòng, mắt cô ngay lập tức đỏ hoe.

Cô hoảng loạn, vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Dực Trì, nghẹn ngào: "Cậu không sao chứ?"

Tần Dực Trì vừa nắm tay cô, vừa lắc lư chiếc cúp vàng chói lọi bên cạnh:

"Kiều Trân, tớ đã giành được chức vô địch."

Khoảnh khắc đứng trên bục nhận giải, anh luôn nghĩ rằng, chắc chắn Kiều Trân cũng sẽ nhìn thấy anh.

Tuy nhiên, sau khi nhận cúp, anh đã nhận được tin Kiều Trân ngất xỉu, gần như lao nhanh đến chỗ cô.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như sắp phát điên, còn căng thẳng hơn gấp ngàn lần so với khi anh đua xe.

Trái tim anh đập loạn xạ, như muốn phá tan lồng ngực.

Bác sĩ tại chỗ không tìm ra bất kỳ vấn đề gì, chỉ nói rằng Kiều Trân nghỉ ngơi một lúc sẽ ổn. Lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm, bế cô bằng kiểu công chúa đến phòng nghỉ.

Cô ngất xỉu mà trông rất đau đớn, rất khổ sở, nhưng dù anh có gọi thế nào, cô cũng không tỉnh dậy...

Kiều Trân nhìn chằm chằm chiếc cúp rất lâu, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh hơn, nghẹn ngào nói:

"Tớ… muốn xem lại phát sóng trực tiếp."

Lông mi cô khẽ rung, cả người vẫn còn trong trạng thái vô cùng sợ hãi.

Tần Dực Trì khẽ "ừ" một tiếng, đưa điện thoại ra trước mặt cô, kéo thanh tiến độ.

Kiều Trân chăm chú nhìn màn hình:

Vào khoảnh khắc quan trọng cuối cùng của vòng đua cuối, tay đua số 6 bên cạnh Tần Dực Trì mất kiểm soát và trượt khỏi đường đua, may mắn là Tần Dực Trì đã nhanh hơn một chút, không bị ảnh hưởng, lao thẳng qua vạch đích.

Sau đó, anh đứng trên bục nhận giải, dáng vẻ vươn thẳng, cầm cúp vô địch, cả gương mặt nửa sáng nửa tối, mồ hôi ướt đẫm, thở nhẹ, hormone bùng nổ.

Cả khán đài reo hò, sục sôi.

Ngay cả ánh nắng rực rỡ cũng ưu ái anh, ôm lấy anh, như thác nước vàng kim, bao phủ toàn bộ bên mặt anh, rực rỡ chói lóa...

Xem lại kết thúc.

Nước mắt ứ đọng trong khóe mắt Kiều Trân nhiều hơn, đôi môi tái nhợt: "Tên tay đua số 6 kia, bị tai nạn rồi."

Giọng Tần Dực Trì trầm ổn: "Phải, suýt chút nữa đã đâm vào tớ. Sau đó, nhân viên y tế còn phát hiện ra hắn ta sử dụng chất cấm, có thể sẽ bị cấm thi đấu 3-5 năm."

Nghe xong, mũi Kiều Trân càng thêm cay, như ăn phải quả quýt chua nhất thế giới, vị chua cứ thế lan tỏa không thể kìm nén.

Thì ra những giấc mơ ác mộng suốt mấy ngày qua, thì ra đoạn phim kinh dị vừa rồi, đều là ký ức của kiếp trước.

Mỗi lần nhớ lại những ký ức đó, cô luôn không thể kiềm chế và ngất xỉu.

Kiếp trước, Tần Dực Trì đã gặp tai nạn trong cuộc đua này, bị thương nặng, và đó cũng là lần đầu tiên sự nghiệp của anh gặp trở ngại.

Nhưng kiếp này, anh không chỉ bình an vô sự, mà còn giành được chức vô địch.

Cả hai đều đã giữ đúng lời hứa, cô đến xem cuộc đua của Tần Dực Trì, và anh cũng bình an vô sự.

Không ai vi phạm lời hứa móc ngoéo tối qua, không ai sẽ trở thành cún con.

Kiều Trân cố gắng mở to mắt, gắng gượng để không rơi nước mắt, liên tục nói với chính mình:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »