Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 136
cún con tần dực trì say rượu đòi chăm (1/2)

❊ ❊ ❊

Bên trong căn biệt thự cao cấp.

【Cậu Kỷ, đây là những bức ảnh mà cậu yêu cầu】

Kỷ Hiến đã liên tục mấy chục ngày không ngủ được giấc nào ngon, quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm, tinh thần cực kỳ tệ.

Anh cố gắng gượng, gương mặt u ám, phóng to bức ảnh.

Trong sân trượt tuyết trắng xóa, một nam một nữ nắm tay nhau trượt xuống, tư thế thân mật, bầu không khí lãng mạn;

Trong khu du lịch, hai người mặc Hán phục cặp đôi đi dạo hội đèn lồng, nhìn nhau cười, giống hệt như những người đang yêu đắm say...

"Rắc!"

Kỷ Hiến đột nhiên bẻ gãy cây bút trong tay, như rơi vào hầm băng, lưng cứng đờ, mắt mở to tức giận.

Anh chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, nhìn chằm chằm vào những người trong bức ảnh.

Lòng n.g.ự.c anh như cuộn trào, tim đau như bị d.a.o cắt, khóe mắt cũng dần ửng đỏ, cơn ghen tuông gần như nhấn chìm anh hoàn toàn.

Hình ảnh Kiều Trân xé vé vào cửa cách đây không lâu vẫn còn hiện rõ trong tâm trí.

Nụ cười rực rỡ của cô gái trong bức ảnh lúc này như lưỡi d.a.o sắc nhọn, đâm sâu vào mắt Kỷ Hiến, từng nét từng nét xé tan những suy nghĩ tự lừa dối của anh.

Sao có thể, sao có thể…

Toàn bộ m.á.u trong người Kỷ Hiến như chảy ngược, cổ họng khô khốc, đôi mắt nhạt màu chứa đựng sự mơ hồ, không thể tin vào lời mình nói: "Cô ấy sao có thể đi trượt tuyết với người con trai khác."

Sự tự tin cao ngạo trong lòng anh sụp đổ, tan vỡ trong chớp mắt.

Xung quanh quay cuồng, Kỷ Hiến bất lực ngã ngửa ra sau.

Trong đầu anh dường như vọng lại một giọng nói từ rất xa, bảo anh cúi đầu, bảo anh cầu xin, bảo anh nhất định đừng hối hận…

Hai người bạn đứng bên cạnh nhanh tay đỡ lấy anh, không kìm được nói ra những lời đã chôn giấu từ lâu: "Cậu Kỷ, tôi nghĩ, Kiều Trân thực sự sẽ không quay lại nữa, bây giờ cô ấy cũng đang rất ổn."

"Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy thế… Đặc biệt là Vũ Văn Kiếm, trước đây cậu ta ngày nào cũng chế giễu cô ấy trước mặt cô ấy, nếu là tôi, tôi đã bỏ chạy từ lâu rồi. Cậu Kỷ, nếu cậu thật sự thích cô ấy, thì phải nói ra chứ!"

Giây tiếp theo, Kỷ Hiến đột nhiên quay đầu lại, nắm chặt cổ áo của người kia, lạnh lùng nhìn anh ta, môi tái nhợt: "Tôi thích cô ấy? Ha, rõ ràng là cô ấy thích tôi, là cô ấy theo đuổi tôi không buông!"

Kỷ Hiến đẩy mạnh người kia ra, bước nhanh về phía trước, nhưng bóng lưng của anh lại cô đơn và vụn vỡ, như thể sẽ sụp đổ hoàn toàn trong giây tiếp theo.

Người bạn kia: "..." Cậu có vấn đề về đầu óc không đấy.

Tôi đã nhận ra từ lâu là Kỷ Hiến thích Kiều Trân, thích đến tận xương, nếu không sao có thể mặc nhiên để cô ấy đi theo mình? Nhưng anh chàng này lại có vấn đề về cảm xúc, thích một cách sai lầm, cứng đầu không chịu thừa nhận, cứ muốn lạnh nhạt với người ta, thử thách người ta, lúc nào cũng muốn Kiều Trân phải chủ động dỗ dành mình.

Cái này đúng là tự đào mồ chôn mình mà!

Sớm cúi đầu, sớm nhận sai, sớm yêu nhau thì không tốt sao? Nhất quyết không chịu nhận thua, người thế này, không có bạn gái là đúng rồi!

...

Tết đến, khắp nơi đều treo đèn lồng đỏ, nhà nhà đều dán hoa cửa sổ và câu đối, không khí vừa náo nhiệt vừa ấm áp.

Nhưng cả mùa Tết, Kiều Trân đều ở nhà một mình.

Cô tắm rửa xong, sấy tóc, không đụng đến điện thoại cả buổi, thậm chí còn để chế độ im lặng.

Thời tiết tháng Hai lạnh giá, hơn mười một giờ đêm bỗng đổ mưa lớn, mưa mỗi lúc một dày, dệt thành một màn nước, đập vào lá cây.

Đột nhiên, "Cốc cốc" những tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, khiến cô giật mình.

Kiều Trân đầy thắc mắc, đi đến, nhìn qua mắt mèo, thấy Ngưu Nhất Phong đang đứng ở cửa gọi:

"Kiều Trân! Anh Trì say rồi, mau giúp cậu ấy đi!"

Say rượu?

Kiều Trân lập tức mở cửa, thò đầu ra, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Bốn năm chàng trai quen thuộc đứng trước cửa nhà cô, ai cũng mang vẻ mặt "làm sao đây", "cứu chúng tớ với", thấy cô như thấy cọng rơm cứu mạng.

Chính giữa, Tần Dực Trì cúi đầu, mái tóc đen trước trán che đi ánh mắt, không thấy rõ mặt, một nửa người chìm trong bóng tối lờ mờ.

Anh mặc một chiếc áo phao đen, cả người gần như dựa vào Chương Dực, tỏa ra hơi thở của người say, có vẻ như đã uống say thật rồi.

Chương Dực chống cánh tay anh, vẻ mặt nghiêm túc, nói với giọng nghiêm trang: "Tần Dực Trì đột nhiên say rượu, Kiều Trân, chúng tớ quyết định giao cậu ấy cho cậu!"

Kiều Trân gật đầu, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, trong mắt hiện lên chút mơ hồ: "Hả?"

Tại sao lại giao cho cô…

Tần Dực Trì bình thường đâu có uống rượu, sao đột nhiên lại uống nhiều như vậy, lại còn say đến mức này.

Không lẽ anh ấy sẽ làm loạn lên khi say?

Kiều Trân không kìm được, bước lên một bước, đóng cửa lại, mũi thoáng ngửi thấy mùi rượu nhẹ trong không khí.

Không phải loại mùi nồng nặc khó chịu, ngược lại, nó rất nhẹ nhàng, còn có chút dễ chịu.

Kiều Trân vẫn mơ hồ: "Cậu ấy thật sự say rồi?"

Các chàng trai điên cuồng gật đầu: "Tất nhiên là say rồi! Say đến mức không biết gì nữa! Cậu muốn làm gì cậu ấy cũng được!"

Chưa kịp để cô phản ứng, Tần Dực Trì đột nhiên bị Chương Dực đẩy ra, cả người "Rầm" một tiếng đập vào tường, lảo đảo, như thể sẽ ngã xuống đất ngay trong giây tiếp theo.

Kiều Trân thần kinh căng thẳng, gần như theo phản xạ, tiến tới đỡ lấy anh.

Một nửa trọng lượng cơ thể anh đè lên người cô, đầu cũng vùi vào vai cô, bên tai vẫn còn thở nhẹ.

Nặng quá!

Sao mà nặng như một con bò thế này!!

Kiều Trân hai tay đỡ trước n.g.ự.c anh, cố gắng đỡ anh đứng thẳng, trong lòng không khỏi hoảng loạn, nhẹ nhàng thúc giục:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »