Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5678 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 101
cô nai con trân trân của anh (1/2)

❊ ❊ ❊

Kiều Trân ôm quả táo trở về ký túc xá, trên môi nở một nụ cười, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng rực rỡ của niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Vừa mở cửa, ba “quân sư” đã đứng nghiêm nghị trước mặt, cẩn thận dò xét cô bằng ánh mắt sắc bén:

"Kiều Trân, đứng nghiêm!"

Kiều Trân lập tức ngoan ngoãn đứng thẳng, đôi mắt ngấn nước chớp chớp, giọng nói mềm mại: "Có chuyện gì vậy?"

Quân sư Vân Nguyệt là người đầu tiên lên tiếng hỏi: "Vừa rồi em đi đâu?"

Kiều Trân chợt cảm thấy hơi chột dạ, ngập ngừng một lúc, rồi nhẹ giọng nói: "Em… đi đổ rác mà."

Cô nói thật, khi xuống lầu, cô thật sự đã tiện tay mang túi rác ở cửa đi đổ.

Bên cạnh, Trần Mỹ Hương nghiến răng tức giận: "Chúng tôi ba người ở ngoài ban công đều nhìn thấy rồi, Tần Dực Trì, cậu ta xoa đầu em! Cậu ta dám, dám xoa đầu em! A a a! Chị đây phải giếc c.h.ế.t cậu ta!"

Tên đàn ông khốn kiếp này, dám động tay động chân với Trân Trân của chị!

Đáng ghét, thật sự đáng ghét!

Ánh mắt của Trần Mỹ Hương sắc bén như muốn lao tới c.h.é.m Tần Dực Trì, Kiều Trân lặng lẽ rụt cổ lại.

Cô thật ra không thấy có gì lạ.

Tần Dực Trì từ nhỏ đã thích xoa đầu cô, cô đã quen với việc đó từ lâu rồi.

Sau khi rửa sạch táo, Kiều Trân ngồi trên ghế, thật thà kể lại mọi chuyện.

Nghe xong, Trần Mỹ Hương tỉnh táo hẳn: "Miệng của đàn ông giỏi lừa lắm, lại còn nói là ‘táo may mắn’, ăn vào là có may mắn? Chị không tin đâu."

Lừa người mà!

Thịnh Lộ Lộ thì ôm lấy trái tim nhỏ hồng hồng của mình, đôi mắt ngấn lệ long lanh, hò hét ầm ĩ:

"Trời ơi, Trân Trân, hai người các cậu rắc đường ngọt quá đi, còn ngọt hơn cả cặp đôi C mà tớ đang hâm mộ nữa!!"

Kiều Trân đang gặm quả táo đỏ, bị trêu chọc như vậy, ngón tay hơi xiết chặt lại, khuôn mặt dần dần nóng lên, trong lòng dâng trào biết bao cảm xúc phức tạp.

Vân Nguyệt tranh thủ hỏi: "Vậy quả táo cậu ấy tặng có ngọt không?"

Kiều Trân cúi mắt, nhẹ giọng và chân thành nói: "Rất ngọt."

Quả táo vừa to vừa đỏ, rất giòn, nhiều nước, thực sự rất ngọt…

Ăn xong quả táo, Kiều Trân bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Hộp quà hình tuần lộc bỗng nhiên rơi ra một tấm thiệp nhỏ màu đen, trên đó chữ viết bay bổng, sắc sảo và mạnh mẽ:

【Tối nay cậu có sẵn lòng đi đến một nơi với tớ không?】

Kiều Trân sững sờ, đôi mắt chợt sáng lên, tim đập chậm một nhịp.

Cô cầm tấm thiệp, lật đi lật lại xem.

Đi đâu với anh ấy…?

Tần Dực Trì rõ ràng có rất nhiều cơ hội để nói ra, nhưng anh lại cố ý viết nó trên tấm thiệp.

Điều đó khiến nó càng trở nên trang trọng hơn.

Sự tò mò của Kiều Trân bị khơi gợi, cả buổi chiều cô cứ nghĩ mãi về câu nói đó, thậm chí nhắn tin hỏi.

Nhưng Tần Dực Trì thật hư, kín miệng lắm, cứ nhất quyết không chịu nói cho cô biết.

Đáng ghét quá!!

Trong lòng cô như bị một con mèo con cào mấy cái, ngứa ngáy khó chịu, vừa mong đợi vừa hồi hộp…

Buổi tối mùa đông đến nhanh hơn bình thường, mới năm giờ đã tối đen, gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh.

Kiều Trân mặc một chiếc áo phao màu vàng nhạt, đeo túi chéo, đi tàu điện ngầm, được Tần Dực Trì đưa đến khu thương mại mới mở ở trung tâm thành phố.

Hôm nay là đêm Giáng sinh, không khí vô cùng náo nhiệt, người già trẻ nhỏ đều có mặt, còn có rất nhiều coser tụ tập chụp ảnh.

Trên không trung, một tấm lưới khổng lồ đan bằng dây thừng dày, treo những ngôi sao lấp lánh, khẽ lay động dưới cơn gió lạnh, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ chói mắt.

Một cây thông Noel khổng lồ đứng sừng sững ở trung tâm, được trang trí bằng những viên đá quý đủ màu sắc, rực rỡ nhiều màu, thêm vào một chút cảm giác mơ màng tuyệt đẹp.

Như một bức tranh thơ mộng, vô cùng lãng mạn.

Nhiều cặp đôi đứng trước cây thông Noel ôm nhau, trao nhau lời yêu thương.

Kiều Trân hơi ngẩng đầu, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đôi mắt cũng phản chiếu những ngôi sao vàng rực rỡ, lấp lánh sáng ngời.

“Đẹp thật đấy…”

Gần đây cô không quan tâm lắm đến những chuyện này, không biết ở đây vừa mở khu thương mại, lại càng không biết có hoạt động mơ màng như vậy.

Có lẽ vừa mới khai trương, lại trùng vào đêm Giáng sinh và Noel, để thu hút người qua lại, nên tổ chức hoành tráng như thế.

“Kiều Trân.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông chậm rãi vang lên.

Kiều Trân ngẩng đầu nhìn anh: “Hửm?”

Tần Dực Trì lấy từ túi áo ra hai chiếc kẹp tóc hình tuần lộc nhỏ, hơi cúi người về phía cô, giọng có chút lười biếng:

“Mọi người đều có, tớ gắn cho cậu nhé?”

Kiều Trân chớp mắt, lúc thì cúi đầu nhìn hai chiếc sừng tuần lộc nhỏ, lúc lại ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Quả thật, các cô gái xung quanh gần như đều đeo kẹp tóc tuần lộc, rất dễ thương, rất xinh đẹp.

Nhưng chiếc kẹp tóc Tần Dực Trì cầm trên tay có chút khác biệt, còn có chuông nhỏ màu vàng, trông tinh xảo hơn.

Kiều Trân gật đầu, không nhịn được hỏi: “Cậu lấy nó ở đâu vậy?”

Nhìn anh, không giống người sẽ làm những việc như thế này, hay nói cách khác, anh không phải kiểu người lãng mạn…

Quả nhiên, anh đáp hờ hững: “Mua táo được tặng.”

Kiều Trân: “... Ồ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »