Hương Vị Tình Yêu

Lượt đọc: 5513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 115
tình địch đối đầu, vô cùng tức giận (1/2)

❊ ❊ ❊

Kỷ Hiến đứng dưới ánh đèn đường màu trắng lạnh, vẫn quàng chiếc khăn màu nâu, đôi mắt lạnh lùng, ánh nhìn còn băng giá hơn cả cơn gió lạnh lẽo đang thổi qua.

Đầu ngón tay anh vô thức siết chặt, không thể ngờ rằng, Kiều Trân lại để một người đàn ông khác đi cùng mình đến cuộc thi.

Chẳng phải Kiều Trân đang theo đuổi anh sao?

Vậy tại sao đang theo đuổi anh lại dính dáng mập mờ với một người đàn ông khác.

Kỷ Hiến đứng yên tại chỗ, sắc mặt u ám, đợi Kiều Trân chủ động bước tới dỗ dành anh.

Nhưng Kiều Trân lại đứng sau lưng Tần Dực Trì, mãi không chịu bước ra, không muốn gặp anh.

Giống như hôm đó, dù anh đã nói "Kiều Trân, nếu cô dám đi cùng Tần Dực Trì thì đừng bao giờ quay lại," cô cũng không ngoảnh đầu.

Sắc mặt của Kỷ Hiến càng lúc càng tệ.

Tần Dực Trì đứng giữa hai người, hơi nhíu mày, giọng nói trầm thấp mang theo sự công kích: "Có việc gì?"

Trong mắt anh hiện lên vẻ đề phòng và ghét bỏ.

Kỷ Hiến siết chặt chiếc hộp đựng dây chuyền, hoàn toàn phớt lờ anh, giọng nói lạnh lùng:

"Kiều Trân, qua đây."

Đây là lần đầu tiên anh chịu hạ mình, chủ động đến tìm Kiều Trân ở ngoài trường, lẽ ra Kiều Trân nên vui mừng mới đúng.

Rõ ràng trước đây, ở kiếp trước, chỉ cần anh nói một câu "qua đây," chỉ cần vẫy tay, Kiều Trân sẽ ngoan ngoãn xuất hiện trước mặt anh.

Nhưng bây giờ, Kiều Trân hoàn toàn không có ý định bước tới.

Cô ôm chặt bó hoa, vẻ mặt bình thản, lắc đầu từ chối: "Tôi đã nói rất nhiều lần, sau này không muốn gặp lại anh nữa."

Lời vừa dứt, sắc mặt của Kỷ Hiến gần như sụp đổ, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo, từng chữ một hỏi: "Vậy tại sao cô tặng tôi khăn quàng cổ?"

Khăn quàng cổ…?

Không biết có phải do thời tiết quá lạnh hay không, mà mũi của Kiều Trân cũng đã đỏ lên vì lạnh, cô khịt khịt mũi, mặt đầy ngạc nhiên:

"Khi nào tôi tặng anh khăn quàng cổ?"

Rầm một tiếng, như tiếng sét đánh ngang tai.

Khuôn mặt hoàn hảo của Kỷ Hiến như đột nhiên nứt ra một khe hở, anh lùi lại một bước không thể tin nổi, từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng:

"Chiếc khăn này, không phải cô tặng sao?"

Kiều Trân nhìn chiếc khăn màu nâu trên cổ anh, hơi thô, còn bị lệch lạc, rõ ràng là do ai đó tự tay đan, hoàn toàn không phù hợp với bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền trên người anh.

Kiều Trân đột nhiên cảm thấy con người này thật buồn cười.

Đáng tiếc thay, tình cảm đến muộn.

Còn rẻ hơn cả cỏ.

Rõ ràng kiếp trước, sau khi cô tặng Kỷ Hiến chiếc khăn quàng cổ, chưa bao giờ thấy anh đeo nó, cũng chưa từng nghe anh khen lấy một lời.

Cô vẫn luôn lo lắng trong lòng, liệu có phải anh không thích, hay cho rằng nó quá rẻ tiền…

Anh chỉ thích được người khác tâng bốc, dỗ dành, chủ động theo đuổi, nghĩ rằng mọi thứ đều là điều hiển nhiên.

Những nỗi đau chua xót đó, mãi mãi không thể xóa nhòa.

Kiều Trân cúi đầu, giọng điệu bình tĩnh, lắc đầu nói: "Không phải tôi."

Kỷ Hiến, anh không xứng đáng với tấm chân tình của người khác.

Giọng nói của cô hòa cùng cơn gió lạnh, như được phủ thêm một lớp sương giá, vô cùng sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đẫm m.á.u của Kỷ Hiến.

Đôi mắt Kỷ Hiến hiện lên vẻ bàng hoàng, đồng tử nhạt màu của anh bỗng chốc tối sầm lại, vẻ mặt hoàn hảo gần như vỡ vụn thành từng mảnh.

Trong lòng không ngừng lẩm bẩm "không thể nào."

Tuy nhiên, một bên, Tần Dực Trì lại cảm thấy vui vẻ, khóe môi từ từ nhếch lên, cảm thấy toàn thân càng ấm áp thoải mái hơn.

Tần Dực Trì quay đầu cúi xuống, nhìn Kiều Trân, "Nếu không muốn gặp hắn, cậu về trước đi, lát nữa tớ sẽ đến."

Giọng nói mang theo sự trấn an.

Dường như dù trời có sập xuống, thì cũng có anh bên cạnh để đỡ cho cô.

Kiều Trân do dự một lúc, rồi gật đầu mỉm cười: "Được thôi, tớ đợi cậu ở ga tàu điện ngầm."

Cô vừa đi đường vòng vừa quay đầu lo lắng nhìn Tần Dực Trì, bóng dáng dần biến mất trong màn đêm dày đặc.

Tần Dực Trì quay lại, đối diện với Kỷ Hiến, vẻ dịu dàng trong mắt anh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sắc bén.

Hai người có chiều cao tương đương, đứng yên tại chỗ lặng lẽ đối đầu, trong mắt dần hiện lên cơn bão dữ dội, cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt.

Chướng mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »